Một người khi họ thức tỉnh mana nguyên tố và học cách vận dụng mana, tạo ra hoặc sử dụng pháp thuật sẽ được gọi là Pháp sư . Pháp sư mang trong mình thiên phú hỗ trợ sẽ học được các phép thuật hỗ trợ khác nhau và trở thành Pháp sư Hỗ trợ.
Trong khi đó , Trị liệu sư – một nhánh của Pháp sư Hỗ trợ khi họ thức tỉnh đúng loại mana nguyên tố Quang, thứ giúp họ cảm nhận mana và sử dụng mana tốt hơn. Và đương nhiên rồi, là một Trị liệu sư thì Gray đã được thức tỉnh mana nguyên tố Quang giúp cho cậu ta cảm nhận mana và nhìn thấy được nhiều “thứ” mà mắt thường khó có thể thấy được.
...
Vâng, bạn đang cảm thấy mở bài hôm nay cũng thật quen thuộc, phải không? Có phải bạn đang tính nói rằng tôi sẽ lại nói về “Sức mạnh và sự đặc biệt của Gray như một nhân vật chính như thế nào?” hay “Cách cậu ta sử dụng nó ra sao?”, phải không?
Thật đáng tiếc. Nếu như là những lần khác thì tôi nghĩ bạn đã đúng rồi. Thế nhưng, nhân vật chính mà tôi muốn nói đến hôm nay lại là Crestacia Selena – cô gái mà đến cả Gray cũng không thể nhìn thấu.
Người ta thường nói rằng “Phước lành mà mana nguyên tố Băng dành tặng cho người sỡ hữu nó chính là sự điềm đạm và bình tĩnh trong mọi tình huống. Hay nói chính xác và tàn nhẫn hơn thì chính là sự máu lạnh và điên loạn vô thanh trong từng suy nghĩ và hành động. Họ chính là một chiếc gương dày và sáng bóng. Nó sắc xảo và đẹp đẽ, nhưng khi vỡ ra thì sẽ làm tổn thương bạn không thương tiếc.”
Selena giống như một cô gái bị lạc trong những sương mù cảm xúc. Cô có thể tươi cười nhẹ nhàng và hạnh phúc khi Gray nấu cho cô một món ăn kì lạ và bắt mắt, nhưng lại nhẫn tâm ra tay tàn độc với ai đó chỉ vì nghĩ rằng họ có ý đồ xấu với cô.
Selena có lẽ đã vô cùng nhẹ nhàng và ân cần với con thú nhân đang bị thương và cần được chăm sóc, nhưng đôi tay đó cũng lại không một chần chừ mà lấy đi sinh mạng của những ma vật ngán đường cô đi bằng những ma pháp mà khủng khiếp cô đang có.
Nếu như bạn nghĩ Gray sở hữu mana nguyên tố Quang được ví một đứa con của ánh sáng – ý đồ của cậu ta khó có thể bị bắt được như những tia sáng, nhưng cũng lại nhẹ nhàng sưởi ấm những người xung quanh.
Còn Selena thì sẽ được ví như một cô gái được đóng khung trong một tảng băng vĩnh cửu – cô xinh đẹp, mạnh mẽ, khó có thể bị tổn thương nhưng bên trong lại lạnh lẽo, âm u đến đáng sợ. Cô luôn khao khát một tia ánh sáng có thể sưởi ấm tâm hồn mình.
Nhưng Gray thì lại không hề hay biết điều đó. Đối với cậu, Selena chỉ là một cô gái qua đường đột ngột xuất hiện trong cuộc đời nhạt nhẽo và tầm thường của cậu. Gray sẽ chỉ đi cùng cô một hoặc hai tháng, rồi hai người sẽ lại tách nhau ra, đường ai nấy đi.
Gray đã tự vấn mình vô số lần rằng trước đây cậu đã từng quen biết hay tiếp xúc với bất kì cô bé nào trông giống Selena hay chưa, và lần nào cũng cho ra một đáp án “Không có” .
Nhưng ở chiều ngược lại, ở bên trong trái tim sâu thẳm và đầy băng giá của cô nàng kia thì lại chứa nhiều hơn một câu chuyện.
“... Efreet sẽ kể hết tất cả. Đổi lại, cô có thể...”
Con thú nhân nói với giọng trầm và thấp, âm thanh mà nó phát ra không cao hơn một lời thì thầm.
Con thú nhân này gần như đã khai hết tất cả. Nó tên là Efreet, một thú nhân sinh sống trong một bộ tộc thú nhân gần trung tâm khu rừng. Chúng đã sống nhiều năm ở đó để canh gác một di tích cổ đại.
Một ngày, khi đang cùng những người bạn của mình đi hái lượm thức ăn, bọn họ đã bị tấn công bởi một sinh vật có hình thù quái dị và kì lạ. Nó cao hơn bất kì thú nhân nào mà cô từng thấy. Bề ngoài lông lá và bù xù, cùng với đôi tai nhỏ và ngắn khiến nó trở nên nổi bật và xa lạ so với các ma vật thường thấy. Bắp tay thì săn chắc và mạnh mẽ, dễ dàng nâng bất kì đối tượng nào mà nó muốn rồi ném ra xa.
Và Efreet là một trong các nạn nhân của nó. Ngay khi phát hiện ra nguy hiểm, cô đã nhanh chóng cảnh báo mọi người và sơ tán mọi người chạy đi. Đến cuối cùng thì chỉ còn Efreet ở lại và đã quá trễ để chạy trốn.
Nó xuất hiện từ phía sau, đánh thẳng vào mạn sườn và hạn chế khả năng di chuyển khi bẽ gãy chân Efreet một cách đơn giản.
Nó ném Efreet vào một góc cây gần đó, rồi lại đuổi theo những nạn nhân khác.
Efreet đau đớn, cô hét lên trong nỗi tuyệt vọng khi cơn đau bắt đầu lan tỏa toàn thân.
Sau một hồi thì nó quay lại, trên bộ móng vuốt sắc lẹm vẫn còn vương những vệt máu dài, nhỏ giọt xuống nền cỏ xanh biếc. Đôi mắt nó sáng lên khi nhìn Efreet bằng ánh mắt thích thú, nhìn cô như thể nhìn thấy một món đồ chơi hấp dẫn.
Nó tiến lại gần, thu móng vuốt lại và vung từng cú đấm đầy bạo lực vào Efreet.
Một cú đấm giáng xuống, hai cú đấm giáng xuống, ba cú đấm giáng xuống,..
Đến cuối cùng, Efreet cũng không biết cô đã bị nó hành hạ bao lâu, cô chỉ biết bản thân mình đã ngừng khóc, nhưng cũng trở nên thật tả tơi và thảm hại. Cơ thể vẫn còn nguyên, nhưng xương sườn cùng các cơ quan nội tạng bên trong đều đã vỡ vụn và hư tổn. Cơn đau như muốn kéo con thú nhân nhỏ bé xuống địa ngục nhưng không thể, nó chỉ có thể khiến cô chết dần chết mòn trong chính khu rừng mà mình đã sống từ khi sinh ra.
Đến khi đã chơi đùa xong, nó nhấc bổng Efreet lên và ném cô đi như một quả bóng.
Bình thường thì chịu nhiều thương tật và tổn thương như vậy, dù có là ai cũng đã chết rồi.
Nhưng Efreet lại không muốn chết, và cũng thật may mắn khi nó được bắt gặp bởi Selena và Gray nên nó đã được cứu sống.
“... Mọi chuyện là như vậy đấy. Đổi lại, cô có thể...”
Trong khi Selena lắng nghe câu chuyện của Efreet một cách chăm chú và trầm tư, thì khi nghe đến đoạn nói về con ma thú kì dị kia thì tâm trạng của cô thay đổi đột ngột. Đôi mắt mở to hơn, hơi thở lại bắt đầu có phần gấp gáp.
“Được!” – Selena đáp lại ngay lập tức mà không cần nghe rốt cuộc Efreet muốn gì.’
“Tôi sẽ đi xử lý con quái vật đó.”
Selena nhìn Efreet bằng ánh mắt vô hồn. Không biết là vì sát ý đã nổi lên vì căm ghét cái ác, hay do Selena chỉ muốn gạt bỏ chướng ngại vật trên đường của Gray nhưng Selena vẫn đáp lại Efreet bằng một câu trả lời vô cùng tự tin.
“Không cần! Cô không cần phải mạo hiểm như vậy. Cô chỉ cần...”
“Chỉ cần cái gì? Cô có thể nói rõ hơn không?”
Efreet ngập ngừng, ánh mắt cô nhìn Selena như thể muốn nói rằng cô rất muốn nói ra, nhưng lại không muốn nói vì quá ngại.
“Cô có thể... kể cho tôi nghe một câu chuyện của con người không?”
Cuối cùng thì Efreet cũng nói ra nguyện vọng của cô, một sự nhờ vả bất ngờ.
“Một câu chuyện? Tại sao?” – đến cả Selena, người đáng lý ra phải bình tĩnh cũng tỏ ra vô cùng bất ngờ.
“Tại vì... tôi thường nghe người ta nói rằng những câu chuyện của con người rất kì lạ. Chỉ cần nghe xong, người khác sẽ cảm thấy tỉnh táo và giảm bớt căng thẳng đi.”
“Vậy sao?” – Selena đáp lại nhẹ nhàng bằng một câu hỏi. Cô vẫn nhìn Efreet bằng đôi mắt vô hồn, trông như đang suy tính đến điều gì đó sâu xa.
“Vậy cũng được. Cô hãy nhắm mắt lại đi. Điều này sẽ giúp cô dễ tưởng tượng câu chuyện hơn đó...”
Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có tồn tại một cô gái xinh đẹp, tài năng, thân phận cao quý nhưng lại chẳng có một ai dám đến gần cô.
Họ kì thị cô, nói rằng cô chỉ là một con ả điên loạn, là một cỗ máy chiến tranh vô tình và khát máu. Họ nói rằng số phận của cô đã luôn được định sẵn: một cỗ máy giết người tàn bạo. Mà những người có số phận định sẵn thì không khác gì nô lệ. Họ khinh thường cô, xem cô như một điều xui rủi.
Cũng có những kẻ đứng trên đỉnh cao đạo đức chỉ trích cô, nói rằng vì cô đã giết quá nhiều người nên cô không đáng được sống. Nhưng, người đáng chết nhất chẳng phải là những kẻ đứng ở trên đỉnh cao quyền lực đã ra lệnh cho cô đi giết người sao?
Tại sao? Tại sao tất cả đều là lỗi của cô?
Tại sao lại tồn tại những kẻ đứng ở trên đỉnh của kim tự tháp, khinh thường và sai khiến cô như một con nô lệ dù thân phận của cô tôn quý?
Tại sao lại có những kẻ đó có thể chỉ trích cô dù đó không phải là lỗi lầm mà cô muốn gây ra?
Chẳng lẽ tất cả đều là lỗi của cô gái ấy vì cô ấy không thể từ chối mệnh lệnh của những kẻ quyền lực kia? Chẳng lẽ cũng vì cô đã không phản bác, lí luận rằng mình vô tội sao?
Chẳng lẽ, đến cuối cùng người con gái đó phải chịu mọi tội lỗi, mãi mãi không thể hạnh phúc sao?
...
Đáp án là có, nhưng chỉ một chút thôi.
Một ngày nọ, cô đã bị bắt gặp bởi một người đàn ông kì lạ. Hắn ta xuất hiện ở bên cạnh cô mọi lúc mọi nơi, kể cả lúc cô phải ra ngoài giết người.
Hắn đi bên cạnh cô giống như một tia sáng cố gắng len lõi giữa những cơn bão tuyết hung tợn, cố gắng để sưởi ấm trái tim đáng thương của cô gái trong vô vọng.
Rồi bỗng một ngày...
“Chúng ta hãy cùng nhau bỏ trốn đi.”
“Và rồi kết thúc cho câu chuyện đó như thế nào?”
Efreet hỏi với giọng hào hứng, cô đã hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện này một cách vô tình.
Selena trầm ngâm không nói gì, chỉ nhẹ nhàng cười mỉm.
“Cô nghĩ kết thúc sẽ là thế nào?”
“Chắc sẽ là hai người cùng nhau bỏ trốn và sống một cuộc sống hạnh phúc cùng nhau?” – Efreet nói với giọng điệu vui tươi.
Selena lắng nghe câu trả lời ngây thơ đến lạ của Efreet, chỉ cong môi nở một nụ cười nhạt và không nói gì thêm.
“Sự thật sau đó là gì sao? Tôi cũng chẳng nhớ nữa. Dù gì đó cũng chỉ là một câu chuyện thôi, cô không cần phải để ý nhiều quá đâu.”
Efreet nuốt một ngụm nước bọt. Nỗi thất vọng vì câu chuyện không có hồi kết dâng lên trong lòng cô, nhưng nhiều hơn là nổi bất an và lo sợ thấp thỏm trong lòng không một lí do.
“Cô nói rằng đó không phải là câu chuyện có thật sao? Trông cô nhập tâm thế cơ mà?”
“Vậy sao? Vậy là cô thật sự tin đó là một câu chuyện có thật?” – Selena nói với giọng trầm và thấp, nhẹ nhàng ghé sát vào tai của Efreet.
“Nếu cô tin nó là sự thật, vậy thì từ giờ hãy ngoan ngoãn ở trong khu rừng này đi. Tôi và Gray sẽ giúp các người trừ bỏ đi mối họa kia.”
Selena nói với giọng đều đều, chậm rãi và đầy tính toán. Tính cách của cô đột nhiên khác hẳn với cô gái dịu dàng chăm sóc Efreet lúc đầu.
“Tại sao...? Sao tôi lại chỉ nên ngoan ngoãn trong khu rừng?”
“Tại vì trong câu chuyện mà tôi kể, cái câu chuyện mà cô nghĩ là thật ấy. Cũng tồn tại một Efreet, và nó đã nằm lại dưới lòng đại dương mãi mãi trong chiếc lòng băng vĩnh cữu được tạo ra bởi cô gái đó.”
Chaporia
Bình Luận (0)