Sau sự gục ngã của nam tước Arut đồng nghĩa với việc bức tường phòng thủ cuối cùng của đế chế Aranxian cũng đã sụp đổ.
"Không được giết bất kì một dân thường nào đó là mệnh lệnh duy nhất của ta"
Stefano quay đầu lại nói với binh lính của mình rồi cất bước đi vào trong đế đô Aranxeus.
"Ngài Stefano chúng ta không gọi ngài Elias đi cùng sao?"
Stefano vẫn tiếp tục bước đi khi một người lính già hỏi cậu, Stefano khẽ liếc nhìn ông ta một cái rồi trả lời.
"Cô ta đã tới nơi trước cả khi chúng ta cất bước"
Để lại một câu nói rồi Stefano hoàn toàn im lặng mà cất những bước chân hiên ngang đi vào từ nơi tường thành đã đỗ vỡ do cú đấm của Stefano lúc đầu.
Người lính già khó hiểu quay đầu lại nhìn thì đôi mắt ông ta đột ngột trừng lớn.
Phía sau những cái xác đã hoàn toàn biến mất, những ngọn núi đổ vỡ đã hoàn toàn được khôi phục lại như lúc ban đầu, như thể trận thảm sát kia chưa từng xảy ra.
Và đặc biệt hơn nữa...Elias lúc nãy còn nằm trên đỉnh của túp lều chỉ huy giờ đã hoàn toàn biến mất, những điều đó khiến cho người lính già cũng im lặng mà đi theo bước chân của Stefano.
Bước đến trước cổng thành Stefano đã nhìn thấy Elias đang dựa lưng vào cổng thành đổ vỡ.
Stefano bước vào trong thì cô cũng đi theo vào, khung cảnh bên trong gần như là địa ngục trần gian, vô số người ăn xin gày gò ốm yếu đang quỳ thành hai hàng.
Nhiều người đã ngã gục thoi thóp gần như là đã sắp chết.
Stefano cùng Elias hơi khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng này, vô số binh lính đi theo cũng rơi nước mắt phía sau chiếc mũ giáp.
Stefano lúc này không biết đang nghĩ gì trong đầu mà cậu ta quay đầu qua nhìn Elias đang đứng bên cạnh
Chaporia
Bình Luận (0)