Nơi Bóng Tối Vĩnh Hằng/Chapter 3: Người QuenChapter 3: Người Quen
20px

Sinh vật gớm ghiếc trước mặt làm anh không khỏi rùng mình. Nó mở khoang miệng trong đó chỉ có một cuốn họng rỗng. Nắm chắc số phận nằm trong bụng con vật kia. Nỗi sợ như cơn sóng nuốt chửng lấy bản thân. Những con mắt động đậy nổi trên cái khuôn mắt kinh tởm đó. Từng con nhìn thẳng vào linh hồn hơi thở dần loạn nhịp, thứ ấy như được tạo ra bởi hàng trăm cái xác. Rồi nối lại bằng đường khâu bởi con dao phẫu thuật. Làn da của nó bong tróc như vảy rắn, chỉ cần chạm nhẹ là đủ để máu chảy ra như ống thông nước bị rỉ.

Người giật bắn mình bản thân bị trói chặt trên cái ghế kích điện. Sinh lực của anh bị rút cạn, từng chút một. Nhìn thấy thôi cũng đã có thể khiến anh ngất đi. Ngón tay cọ cậy run lên, hai hàm răng thì cạ sát vào nhau như mài dao. Xác thịt của anh như sụp đổ, mỗi cốt xương vỡ vụn như cái bình gốm được ném từ trên cao.Tâm trí anh thì bị bóp méo giờ chỉ còn sự tuyệt vọng, bóng tối. Đầu đau, sọ não rát buốt. Nó cất tiếng, cái giọng thều thào khàn đặc.

“Tại sao giờ ta phải trở thành trò tiêu khiển cho ngươi? Một tên nhân loại tép riêu? À không ta sẽ làm hắn phải cảm thấy hối hận.”

Nói xong từng cánh tay lao tới chỗ anh. Những bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy uy lực bóp chặt vào cổ, áo. Họng anh bị bóp nghẹt chẳng thể thở chỉ còn một tiếng thất thanh.

”Ngươi..ngươi rốt cuộc là cái quái gì. Buông ta ra, trước tới giờ ta..ta còn chẳng thấy người lần nào cả.”

Trong cái thanh âm ấy nó toát ra vẻ đầy kinh hãi. Bàn tay của nó chỉ ngày càng ôm vào chặt hơn. Sau đó nó đưa anh lên cao sát cái đèn trần. Khuôn mặt nhăn nhó, hai mắt nhắm tịt, anh dùng đôi bàn tay cào vào thứ trước cổ họng. Một con quái vật đúng nghĩa với chút sức tàn một nỗ lực để thoát ra cũng chẳng có ích gì. Ngón tay anh càng cố găm sâu vào tay của nó hơn nữa nhưng đổi lại thì cổ lại càng đau thêm. Mở mắt ti hí nhìn vào thứ ác ôn đôi mắt anh chỉ còn lại nỗi đau khốn cùng.

”Ga..Gabriel đã hứa sẽ giúp mình trở thành Chúa cơ mà sao mọi chuyện lại thành ra như thế này? Từ cái hôm mình quyết định liên tiếp là những chuyện kì lạ xảy ra. Vậy hoá ra ngay từ đầu mình đã nằm trên thớt sẵn? Lỡ chân bước vào cái bẫy chết người?”

Nó nói tiếp với vẻ nôn nao háo hức miệng của nó thì ngày càng mở to ra như muốn ăn sống anh. Chất dịch nhầy nhụa chảy ra giữa những cái răng, những lớp thịt với mạch máu nổi lên trên cánh tay. Anh dần bị kéo về cái miệng mở toang ấy.

“Khốn khiếp thả ta ra mau. Sao lại tự nhiên tấn công người ta một cách vô cớ như vậy chứ.”

Tiếng thất thanh cất lên. Chẳng thể thở anh chỉ có thể thều thào không ra hơi. 

”Im lặng nào người sẽ chẳng còn cảm thấy như vậy nữa nếu ở trong bụng ta đấy.”

Anh dùng chân còn đang vùng vẫy đạp mạnh vào phần bụng của con quái. Như một phép màu xảy đến quá bất ngờ nó mất thăng bằng anh thoát ra được khỏi nó. Hộc..hộc mỗi nhịp cứ liên tiếp anh ôm người bỏ chạy khi nó vẫn còn đang chủ quan. Những con mắt của nó tụ lại một điểm nơi anh đang cố thoát mà theo sau là cánh tay. Từng bàn nắm lấy chân tay những đã lỡ mất anh dẫm lên thật mạnh rồi lê cái thân tàn khỏi phòng.

”Con chuột nhắt xảo quyệt. Ta sẽ không để ngươi thoát như vậy.”

Giọng nó vang vọng khắp cả hành lang rồi lao tới với vận tốc kinh hoàng. Trên người nó bắt đầu tạo ra những khối u khác, mang lông lộ rõ mạch. Răng, nanh thì mọc dài, những bàn tay thì không ngừng túm lấy. Trong hành lang sở cảnh sát ánh lên tia điện chết chóc bởi sự va đập mạnh mà con quái vật đã làm. Bê tông cốt thép vì vậy mà cũng sụp đổ ra thành từng mảnh.

”Không..không..không được mình phải mở cánh cửa này ra.”

Cơ thể giật lên không ngừng đứng trước cánh cửa sắt đã khoá. Cuống cuồng anh cố tìm chìa khoá nhưng không thành. Mỗi nhịp tim trôi qua như mỗi bước chân tiến gần hơn với quan tài. Những giọt mồ hôi không ngừng đổ xuống. Cổ họng bị rách toạc khô khốc mất đi xúc giác. Chỉ cần qua được cánh cửa anh thì anh mới có cửa thắng con quái vật kia. Trên cánh cửa ghi rõ “Nhà Kho” nhưng giờ chẳng còn thời gian để nghĩ ngợi.

Nó ồ ạt kéo tới như mưa giông bão tố. Cánh tay của nó vồ anh xé cánh cửa ra thành làm cho anh ngất lịm đi ngay sau đó. Nằm trên là một đống sắt vụn giờ đây phải đối đầu với cái chết giành giật sự sống cho bản thân. Ít nhất anh đã vào được cành phòng ấy nhưng tính mạng thì chẳng thể bảo toàn. Ánh đèn chuông đỏ ngay trên trần nhấp nháy toả ra len lỏi vào căn nhà kho cũ kĩ. Sắc đỏ hắc lên của đèn không phải là tính hiệu mà anh được cứu thoát mà chính là kết thúc. Dùng bàn tay của mình nó đè nát thân thể anh xuống sàn và vẫn nắm chặt lấy cổ. Trêu chọc bằng một câu đầy khinh thường.

”Thóc thì vẫn là thóc mà dám giành mặt ta? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ta định ban cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng nhưng không giờ ta sẽ tra tấn ngươi đến khi nào người ngộ ra được rồi giết.”

Nhưng chợt có một cái gì đó xảy ra. Những sợi dây xích sắt dài đen đâm chồi từ tường, sàn. Tỏa ra một luồng khí đầy hắc ám với ánh đen đỏ. Sợi dây ấy được làm bằng bạc đen mạ trên đó là những cái gai như thân hoa hồng. Nó cọ cậy ủa vây như xúc tu của loài bạch tuộc đùm bọc lấy.

Một vòng sắt với chi chi chít gai nhọn quấn quanh cổ. Được gia cố bởi sợi xích mốc nối. Kỳ lạ làm sao dù anh được đeo một cái vòng nhưng nó như thể vô hình. Xuyên qua những bàn tay đang nắm vào cổ kia như ảo giác dù anh có thể thấy rất rõ. Một vòng tròn hiện ra từ dưới chân sinh vật, trên đó là những mã ký hiệu bằng thứ ngôn ngữ chẳng thể hiểu. Những tia sáng chớp nhoáng như điện nhưng thay vào đó là màu trắng đặc trưng. Lại tỏa ra ánh đen u ám, hắc chút màu đỏ. Dần dần căn phòng được thay thế bởi cái thứ tà thuật ấy. Một thứ sức mạnh hắc ám vượt xa sự hiểu biết của con người. Bỗ nào bé tẹo ấy chẳng thể nào biết được. Cắn răng anh chịu đựng. Anh nói khi ý thức mất dần.

”Cái..cái thứ gì thế kia? Dây xích này là sao lần cái vòng tròn kia nữa? Chẳng lẽ bản thân đã bị cuốn vào một nghi lễ và mình sẽ là vật tế?”

“Ngươi kia vẫn chưa nhận ra sao? Tất cả đều nằm trong dự liệu của hắn ta cả. Hắn dâng cho ta một con mồi để ăn. Nhưng tất cả chỉ là ảo giác của ta. Người có thật nhưng ta thì không. Làm sao mà ngươi có thể trở thành vật tế của ta? Ta sẽ chẳng thể để hắn làm như vậy ít nhất ta phải hành hạ ngươi thì mới hả được cơn giận của mình.”

Anh bị nhấc bỏng ngày càng luống cuống hơn. Tâm trí anh vỡ vụn khi nghe thấy những gì hắn nói.

”Ăn? Hắn ta là ai?”

“LÀ NGƯỜI MÀ NGƯƠI SẼ GẶP Ở THẾ GIỚI BÊN KIA!!”

Con quái vật ấy nổi cơn điên. Liên tiếp là vô số cánh tay nhào vào người anh. Dã cho anh túi bụi, máu ứa ra từ miệng. Lớp tường trắng sụp đổ do không thể chịu được cái oán khí quá đỗi kinh hoàng. Những ngón tay bóp chặt vào đầu rồi nắm anh vun đi. Khuôn mặt giờ không còn lành lặn. Bộ nhá thì lộn xộn, máu đỏ thẫm chảy ra như suối từ chán. Trên người thì đầy vết thương sâu. 

“Rác rưởi hắn mang cho ta một kẻ như ngươi sao?”

Nó tiến tới lê trên cái sàn trắng.

Anh nằm trong những mảnh vụn vỡ của tường, gạch đá. Hơi thở yếu dần, tim thì chậm lại. Trước khi hoàn toàn mất đi nhận thức hình ảnh chồng chéo lên nhau, xúc giác thì phai mờ. Bóng dáng của nó in hằng mãi trong tâm trí, cái vòng sắt đang đeo trên cổ anh phát sáng một cách đầy lạ kỳ. Toả ra một nguồn năng lượng choáng ngợp. Những tia chớp trong thoáng chốc toả ra. Sắc đen huyền ảo làm lu mờ tất cả dữ dội và quyết liệt như một ngọn lửa bùng cháy ngay trên cái vòng. Từng đợt một như từng tia sấm giáng từng trên cao xuống.

Đốt cháy và thiêu đốt hết mọi thứ, màu xám nhẹ hiện lên, lấy lại nhịp thở. Làn sương xam bao quanh lấy đầy quen thuộc. Ôm chọn lấy anh như lòng bàn tay, tên quái vật kia dừng lại một nhịp khi thấy. Bóng sương hoá thành dạng người với hai sừng mọc trên, một nét mặt quỷ dị, cánh tay dần thò ra. Nụ cười của màn sương toe toét như có quỷ được triệu hồi. Nó tỏ ra vẻ khinh miệt khi thấy sinh vật trước mặt. Không thời gian quanh như bị ngưng động. Mảnh vụn từ đất đá đang rơi thì giờ trôi nổi trong không chung như có phép lạ. Một giọng trầm ấm ma mị cất trong đầu anh.

”Thú vị thật, quả là một sinh vật tội nghiệp khi phải gặp ta đây. Tên súc vật kia sẽ tra tấn ngươi tới chừng nào? Ngươi định để một tên như vậy hành hạ mình?”

Làn sương ấy tan ra như giọt sương nhỏ giọt xuống mặt nước. Chỉ còn một thế lực hắc ám còn tồn động. Sâu trong phần ý thức của anh, cái gì đó nham hiểm, bí ẩn.

”Tôi có ý khác. Tất cả đều đã nằm trong tính toán. Tôi sẽ khiến tên kia phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình.”

Anh nói với giọng nói bí ẩn ấy một sự khẳng định, dứt khoát.

”Ngươi còn vượt xa những gì ta tưởng Isaac. Ta đã nằm trong cái cơ thể này quá lâu và tưởng bản thân đã hiểu ngươi.”

”Nằm trong cơ thể quá lâu? Tôi tưởng anh chỉ bắt đầu xuất hiện trong đầu như một loại ảo giác từ khi tôi được chẩn đoán mắc bệnh.”

Tò mò anh tiếp tục hỏi. Sâu trong thâm tâm có lẽ chính giọng nói ấy lại còn có ý thức riêng, tính cánh. Một sinh vật giống có tri giác như loài ký sinh. Anh không khỏi nghi ngờ những điều trên.

”Chẳng nhẽ ngươi không nhận ra sự khác thường tên đần độn này. Tại sao đôi khuyên tai ấy lại loé lên mỗi khi ta nói chuyện với ngươi?”

”Khuyên tai?”

Khi còn đang trong khoảng ngưng của không thời gian. Sờ vào hai tai mình anh chẳng còn thấy đôi khuyên tai ấy đâu. Thời gian, không gian được lấy lại. Tất cả xung quanh đều quay về qũy đạo ban đầu. Còn kế hoạch mà anh dự tính bấy lâu. Cuối cùng cũng có dịp triển khai. Nhân lúc đôi phương sơ sẩy, tự tin nhất. Anh chốt hạ nốt nhạc cuối cùng cho bản hoà tấu này. Một nụ cười nở trên môi khi người vẫn còn be bét máu. Cơ thể chẳng vững nhưng những tiếng khúc khích vẫn vang. Bóp chặt lòng bàn tay, dơ nó lên. Nhìn thứ sinh vật kia với nỗi câm phẫn không nguôi. Một trong hai sẽ chết ngay tại đây.

”Tên khốn khiếp nhà ngươi. Ta có thể chết ở đây nhưng ngươi liệu có đảm bảo cho cái tính mạng mình?”

Anh nói một cách hả hê vô cùng. Như một con nhộng được thoát kén thành bướm cuối cùng thì bao nỗi niềm cũng được giải phóng.

”Trước lúc chết rồi ngươi vẫn nói vậy sao? Đối với ta ngươi chỉ như con kiến. Muốn giết khi nào thì giết mà dám hùng hồn tuyên bố. Có ngon mà ít nhất gây ra cho ta một vết xước xem, nực cười.”

Tên quái vật buồn cười chê trọc.

”Ngươi đã dính bẫy từ trước giờ mà chẳng nhận ra quá khù khờ. Ngươi tiến tới ta trong lúc ta yếu đuối nhất nhưng nhìn xem đây là đâu. Một nhà kho chỉ toàn gỗ.”

Nói sau trong lòng anh có một chút gì đó nhẹ nhõm. Gỗ lan lửa rất nhanh nhất là khi ở đây có cả tấn gỗ. Ít nhất tên kia phải chịu chết ở cái sở cảnh sát này. Dù bản thân cận kệ việc qua thế giới bên kia nhưng vẫn rút từ dưới hông cái bật lửa. Anh lấy từ gói thuốc một điếu rồi châm nó lên. Đưa sát miệng rồi thở ra một hơi.

”Mình cũng muốn thử vị của thuốc ra làm sao trước khi chết. Hệt..hệt mắc ói qua đủ là thứ này chẳng hợp cho mình.”

Anh vất điếu thuốc còn đang cháy dỡ vào đống gỗ xếp chồng. Một nụ cười mãn nguyện nhất mà anh từng nở trước khi ngất đi vì mất ý thức. Nhịp tim đập mạnh như tiếng trống cuối cùng trước khi tắt lịm.

”Không thể nào được..không..không..không…..Làm sao ngươi có thể không tất cả chỉ là mơ. Ta là Chúa mà Chúa thì không thể chết chỉ có ta mới có quyền quyết định số phận của bản thân. Nhưng sao lại có thể..”

Ngọn lửa bùng lên sáng rực khắp phòng. Nó lan ra thiêu đốt hết tất cả rồi dần dần nuốt chọn chỉ còn ánh sáng của địa ngục. Con quái vật chẳng chịu đứng im mà cố thoát ra nhưng đã quá muộn. Một vụ nổ do lửa gây thiêu đốt nó. Sức nóng giờ còn hơn cả chảo dầu sôi. Những khúc gỗ hoá thành tro bụi tan đi theo không khí. Từng miếng thịt một của nó bị thiêu đốt không thương tiết. Gào lên trong đau đớn của ngọn lửa chạy trong khi đang còn bị thiêu sống.

”Tên chó chết nhà ngươi. Cho dù ta có chết thì ta sẽ biến người thành nô lệ của ta dưới Địa Ngục. Chờ đó ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.”

Những đốm sáng nhỏ trôi lơ lửng, một vùng trời xanh biếc đầy huyền ảo. Ngọn cỏ xanh buốt theo đó là những bông hoa đủ sắc. Từng khóm mây, ngôi sao lung linh sáng rực tạo ra một bức tranh đầy sống động. Dòng nước mát trong động lại trên cái hồ, những con nai nâu đốm chạy trên đồng cỏ. Những tia sáng huyền ảo xen kẽ tạo nét tô điểm lên bầu trời sao. Làn gió thanh mát bay khẽ thoáng chốc qua. Một linh hồn, một kẻ lạc lối. Kẻ đó rơi từ trên cao như thiên thần sa ngã. Mắt chớp, tay chống kẻ đó đứng mình đứng dậy. Thoáng đãng mình đã ở một nơi khác hoàn toàn so với trước đó. Vị khách mới tới trong vẻ hoài nghi tò mò.

”Mình đã chết rồi sao?”

Ở phía xa hắn một tên cai quản. Thống trị nơi này vương quốc mà hắn nắm giữ. Một bóng dáng người đen ngay ngọn đồi cỏ xanh. Hắn đứng đó liếc nhìn với ánh mắt sắc lịm. Mái tóc trắng đổ chảy dọc bờ vai hắn ung dung quan sát vị khách mới tới. Trên tay là cái đồng xu vàng làm trò đảo qua từng ngón. Tay còn lại là một cuốn sách với cái bìa quái dị với trang đang được mở. Trên cái bìa là một khúc sâu lỏm dạng cầu và những nét gấp như mạch máu. Một loại ngôn ngữ cổ xưa được chấp bút ra phần tiêu đề. Lướt nhanh qua cho tới khi dừng lại ở một trang. Đưa ngón tay chĩa vào câu trong sách hắn đọc thầm.

“Foer dae colersiam gulopiod gaft bgraikm”

Một vòng phép sáng rực được tạo ra từ dưới chân. Những dây xích bạc gai xuất hiện như cái của Isaac. Nó quấn lấy hắn nắm vào tay rồi cổ. Nhưng có cái gì đó khác hoàn toàn. Đó là một cái vương miện vàng được đội trên đầu ngay sau khi cái vòng phép hiện ra. Đính trên đó là đá quý ngọc ngà hoa văn thì chạm vô cùng tinh xảo. Bay lơ lững ngay trên đầu như một vị vua được đeo xích. Cuốn sách lướt nhanh qua những trang sách mà chẳng cần phải động tay rồi đóng. Nụ cười nở trên môi hắn nhìn một cách đầy ẩn ý.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...