Buổi chiều đó, trời Sài Gòn âm u kiểu lạ lùng — không hẳn mưa, mà cũng chẳng nắng. Khoảng giao thoa mờ ảo khiến mọi thứ, từ màu sơn tường cũ kỹ đến những chiếc xe máy lướt qua, đều nhuốm một vẻ vàng vọt và mơ hồ, như thể cả thành phố đang nín thở. Ánh sáng từ ô cửa sổ quán cà phê, nơi tôi vừa rời khỏi, cứ như bị ai đó pha loãng đi, không đủ mạnh để tạo bóng rõ nét, nhưng lại đủ để mời gọi một cảm giác buồn bã đẹp đẽ đến nao lòng.
Tôi, Andrew, vừa xách chiếc laptop nặng trịch ra khỏi quầy tính tiền, đầu óc vẫn còn xoay mòng mòng với deadline. Lúc đó, thần kinh tôi chắc hẳn đang căng ra vì caffeine và những thuật toán thiết kế, nên tôi bước đi có phần vô tâm, cứ thế đụng trúng một người ngay lối đi hẹp.
“Ơ, xin lỗi—”
Giọng nói tôi nghẹn lại giữa chừng, không phải vì cú va chạm vật lý, mà vì một cú va chạm cảm xúc hoàn toàn bất ngờ.
Người tôi vừa đụng vào… có đôi mắt rất đặc biệt.
Đó là đôi mắt mà khi ngước nhìn, có thể khiến cả thế giới đang ồn ào xung quanh phải khựng lại vài giây để nghe thấy tiếng tim mình. Nó không phải kiểu lấp lánh rực rỡ, mà là một ánh nhìn nhẹ, buồn nhưng ấm, như thể đã lặng lẽ đi qua nhiều bão giông của cuộc đời, nhưng vẫn cố mỉm cười cho những điều còn lại. Ánh mắt ấy mang vẻ đẹp của sự từng trải, của một linh hồn đã học được cách dịu dàng với chính mình và thế giới.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, không cầu kỳ, nhưng lại nổi bật giữa không gian cà phê hoài cổ. Chiếc cổ áo được cài cẩn thận, sạch sẽ, đối lập với mái tóc được buộc nhẹ sau gáy một cách hờ hững. Tay cô đang cầm một cốc latte vẫn còn bốc khói, và có lẽ chính hơi nóng từ cốc cà phê ấy đã khiến cái chạm tay vô tình của chúng tôi trở nên cảm giác hơn.
“Không sao đâu, em không bị gì chứ?”
Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng một chút lo lắng thật tâm.
Em.
Cái cách cô xưng hô với tôi bằng từ “em” khiến tôi hơi khựng lại. Rõ ràng, tôi đã ngoài hai mươi, không phải một cậu nhóc. Nhưng có lẽ, sự tự tin và cái khí chất bình thản của cô khiến người ta tự động thấy nhỏ bé hơn khi đứng trước mặt. Hoặc đơn giản hơn, sự rung động ban đầu đã biến tôi thành một kẻ lóng ngóng.
Tôi gãi đầu, cảm thấy khuôn mặt mình nóng ran:
“Dạ không sao đâu ạ, em mới là người phải xin lỗi vì bất cẩn.”
Cô bật cười. Đó là một kiểu cười không thành tiếng, chỉ hơi cong môi, rồi nhanh chóng tan đi như bọt sữa cà phê. Một nụ cười kín đáo nhưng lại có sức nặng hơn mọi lời nói. Tôi thề, tim tôi lúc đó hơi trật nhịp.
Chắc do cà phê mạnh quá. Ừ, chắc vậy. Tự lừa dối mình là kỹ năng sinh tồn của mọi chàng trai khi đứng trước cô gái mình cảm mến.
Cô đi về phía bàn gần cửa sổ, nơi có ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều Sài Gòn rọi xuống, tạo thành một vệt vàng mơ lấp lánh trên mặt bàn và chiếc cốc cà phê. Cô ngồi xuống, tự nhiên như thể đó là chỗ của cô từ rất lâu rồi, một góc bình yên giữa dòng chảy hối hả.
Tôi đứng yên một chút, nhìn theo bóng lưng đó, rồi thấy bản thân ngốc thật.
"Thằng này sao tự nhiên tim đập loạn vậy trời. Đáng lý phải làm gì đó chứ?"
Tôi quay trở lại cái bàn quen thuộc, chiếc bàn góc khuất nơi tôi thường giả vờ làm việc để trốn tránh thế giới. Nhưng thay vì mở laptop và lao vào Adobe Illustrator, tôi lại lén nhìn sang góc ấy. Cô đang chăm chú đọc gì đó trên màn hình điện thoại, thỉnh thoảng lại ghi ghi chép chép vào cuốn sổ tay nhỏ, loại sổ bìa da màu nâu trầm. Nét chữ của cô, dù chỉ nhìn thoáng qua, cũng thấy đều, đẹp và hơi nghiêng về phía trước, một kiểu chữ của người cẩn thận và có chiều sâu cảm xúc.
Tôi nhận ra mình đang trải qua một cảm giác rất lâu rồi không có—kiểu tò mò, vừa ngốc nghếch vừa không thể kiểm soát. Đó là sự hứng thú thuần túy, không có mục đích, không có kế hoạch, chỉ đơn giản là muốn biết thêm về một người lạ vừa lướt qua.
Mười lăm phút sau, cô đứng dậy đi về phía quầy để gọi thêm nước. Thời gian chờ đợi ngắn ngủi đó là lúc tôi phải đấu tranh nội tâm dữ dội nhất. Lý trí bảo tôi ngồi im, hoàn thành công việc. Bản năng lại thúc giục, đây là cơ hội duy nhất.
Tôi không biết sợi dây thần kinh nào đã khiến tôi làm chuyện đó, chỉ biết là… tôi đứng dậy theo, hành động không chút tính toán.
Tôi cố gắng giữ khoảng cách vừa đủ, giả vờ như đang xếp hàng một cách tự nhiên.
“Cà phê sữa đá, ít đường. À, thêm ly nước lọc nữa ạ.”
Giọng tôi hơi run, dù tôi đã cố gắng giữ cho nó trầm và ổn định.
Cô đứng cạnh tôi, khẽ ngó qua ly cà phê của tôi rồi mỉm cười:
“Ồ, uống đắng quá không ngủ được đâu nha.”
Tôi quay sang, nở một nụ cười gượng gạo, kiểu cười không biết nên nói gì. Tim tôi vẫn đang đóng vai một chiếc trống jazz, đánh loạn xạ.
Cô nhướn mày, ánh mắt nhẹ nhàng nhưng thăm dò, hỏi tiếp:
“Em học ở đây hả? Hay đi làm rồi?”
“Dạ… gần đây thôi. Em học công nghệ thông tin. Sắp ra trường rồi ạ,”
Tôi trả lời, cố gắng làm cho câu chuyện nghe có vẻ chuyên nghiệp hơn để che đi sự bối rối.
“Còn chị… chị cũng hay đến quán này sao? Em thấy chị có vẻ đang làm việc.”
“Chị làm thiết kế,”
Cô trả lời, câu nói đơn giản như một lời tuyên bố. “Cũng hay chạy deadline ở mấy quán yên tĩnh như vầy.”
Câu trả lời đó bất ngờ khiến tôi cảm thấy có một sợi dây vô hình kết nối. Thiết kế, công nghê, cảm xúc, logic. Thật trùng hợp, hay là định mệnh nhỏ xíu của buổi chiều Sài Gòn uể oải này?
Tôi gật đầu, nhưng rồi lại rơi vào im lặng vì không biết nói gì thêm. Vô số câu hỏi chạy qua đầu tôi—Chị thiết kế gì? Làm ở đâu? Có cần cộng tác viên không?—nhưng tất cả đều bị chặn lại bởi nỗi sợ bị coi là vô duyên hoặc quá vồ vập.
Không khí giữa hai người xa lạ bỗng trở nên ngột ngạt, chỉ còn tiếng máy pha cà phê rít lên khe khẽ, tiếng đá va vào thành ly và tiếng nhạc Trịnh Công Sơn nhẹ nhàng phát ra từ góc quán.
Cô nhận nước, gật đầu chào tôi một cách lịch sự, rồi quay lại bàn của mình.
Tôi đứng đó, lòng chao đảo, cảm giác thất bại và hối tiếc dâng lên. Cơ hội đã trôi qua.
“Thôi đi Andrew, mày không phải kiểu người đi xin info người ta giữa quán đâu.”
Tôi tự nhủ, cố gắng thuyết phục bản thân quay lại bàn làm việc.
Rồi lại nhìn về phía cô, thấy cái dáng nghiêng đầu chăm chú viết sổ, mái tóc đen mượt mà rơi xuống bên vai như một dòng suối tĩnh lặng. Ánh sáng vàng vọt kia dường như chỉ rọi vào riêng góc bàn của cô, biến cô thành tâm điểm của sự chú ý một cách không cần cố gắng.
Và… tôi biết là mình sắp làm điều ngu nhất đời. Nhưng nếu tôi không làm điều này, tôi sẽ ôm nỗi hối tiếc đến suốt đêm.
Tôi bước lại bàn cô, trái tim đập nhanh đến nỗi tôi sợ cô sẽ nghe thấy tiếng ồn trong lồng ngực mình.
“Ờ… chị ơi.
”
Cô ngẩng lên, đôi mắt nheo nhẹ một chút vì ánh sáng ngoài cửa sổ phản chiếu. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ hơn cái vẻ buồn nhưng ấm trong đáy mắt cô.
“Ừ?”
Tôi nuốt nước bọt. Cà phê sữa đá đang cầm trên tay bỗng trở nên lạnh toát.
“Em biết nghe hơi kì, nhưng… em có thể xin infor chị không ạ?”
Tôi thốt ra, giọng vẫn còn run nhưng lời nói đã rõ ràng.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác như tim mình đang đập ngay trong tai. Tất cả mọi tiếng động trong quán cà phê dường như tắt lịm.
Cô nhìn tôi, ánh mắt nửa bất ngờ, nửa buồn cười, nhưng không hề tỏ ra khó chịu. Rồi cô đặt chiếc bút xuống, chống cằm nhìn thẳng vào tôi. Cái nhìn trực diện đó khiến tôi thấy mình như một cậu học sinh vừa bị bắt quả tang làm điều sai trái.
“Xin infor để làm gì?”
Câu hỏi nhẹ như gió thoảng, nhưng tôi lại thấy cả người như bị xoáy vào trong đôi mắt đó. Tôi phải tìm một câu trả lời thật sự đáng giá, không thể là những lời sáo rỗng.
Tôi cười gượng, rồi quyết định nói ra điều chân thật nhất tôi cảm nhận:
“Để… biết thêm một người có ánh nhìn đẹp như chị. Ánh mắt chị làm em thấy Sài Gòn hôm nay đẹp và chậm lại một chút.”
Cô bật cười thật. Tiếng cười không lớn, nhưng vang vọng trong tâm trí tôi như một bản nhạc hiếm có.
Không phải kiểu cười châm chọc, mà là nụ cười khiến người ta vừa xấu hổ vừa muốn được nghe lại lần nữa. Nó xóa tan sự căng thẳng, mang theo sự khoan dung và một chút tán thưởng cho sự thành thật của tôi.
“Em đúng là gan đó,”
cô nói, giọng pha chút thú vị.
“Biết tôi hơn tuổi em mà vẫn dám làm phiền sao?”
“Vậy… chị cho em cơ hội để chứng minh cái gan đó đáng không nha?”
Tôi đáp, bất ngờ vì bản thân lại có thể nói ra một câu lém lỉnh như vậy. Tôi không dám tin mình vừa nói ra câu đó, nhưng mọi thứ đã trót lỡ.
Và cô lại không từ chối. Cô chỉ lắc đầu cười, lấy điện thoại ra, mở màn hình QR code.
“Rồi, quét đi. Nhưng nghe này Andrew,”
cô gọi tên tôi, khiến tôi giật mình vì cô đã nhớ tên tôi từ lúc tôi gọi nước,
“nếu nhắn tin mà nói chuyện chán, tôi block liền đó. Tôi ghét những cuộc trò chuyện vô nghĩa.”
Tôi đưa điện thoại ra, bàn tay hơi run, và quét mã.
Trên màn hình hiện lên cái tên: Rosa. Kèm theo đó là một biểu tượng lá cây nhỏ xinh, hợp với vẻ ngoài tĩnh lặng của cô.
Tôi bật cười khẽ, cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy khắp người.
“Rosa hả? Đẹp như tên luôn đó. Tên chị nghe có một chút lãng mạn.”
“Đừng nói mấy câu tán tỉnh rẻ tiền đó, tôi nghe cả nghìn lần rồi.”
Cô nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm lại một chút.
Tôi giơ tay đầu hàng, vừa là cử chỉ xin lỗi, vừa là dấu hiệu của sự khuất phục:
“Dạ, vậy để em thử nói câu khác. Hy vọng em sẽ là người khiến chị nhớ trong nghìn người đó.”
Cô lại cười. Nhưng lần này, nụ cười ấy kéo dài hơn, và ấm hơn hẳn lần trước. Có một cái gì đó trong ánh mắt cô dường như vừa được mở khóa, một sự chấp nhận nhỏ bé mà tôi coi là một chiến thắng vĩ đại.
Một thoáng thôi—nhưng tôi biết, mình sẽ không bao giờ quên được đôi mắt và nụ cười ấm áp của cô gái tên Rosa ấy.
Tôi quay lại bàn, thả mình xuống ghế. Laptop vẫn mở, nhưng tâm trí tôi hoàn toàn trống rỗng. Chiếc ly cà phê sữa đá trên tay tôi đã tan hết đá, loãng và nhạt nhẽo, nhưng tôi vẫn uống cạn. Vị đắng nay đã biến thành vị ngọt của chiến thắng và vị hồi hộp của sự chờ đợi.
Tôi lén nhìn sang góc bàn của Rosa. Cô đã trở lại với cuốn sổ tay và chiếc điện thoại, dường như mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là một quảng cáo nhỏ giữa hai chương phim. Sự bình thản của cô lại càng khiến tôi thấy mình vừa làm một điều phi thường.
Tôi ngồi đó thêm nửa tiếng, chỉ để nhìn cô. Tôi thấy cô gói ghém đồ đạc, đặt cuốn sổ tay vào chiếc túi vải canvas màu be, đeo chiếc ba lô nhỏ. Trước khi đi, cô không nhìn về phía tôi. Cô đi thẳng ra cửa, bước vào buổi chiều Sài Gòn vàng vọt và mơ hồ. Tôi dõi theo bóng cô cho đến khi cô khuất hẳn sau dòng xe cộ.
Tôi mở tin nhắn. Tên Rosa hiện lên trên màn hình. Gần như ngay lập tức, tôi muốn gửi một cái gì đó. Một cái Hi, một cái Chào chị, một cái Em về rồi. Nhưng lời cảnh báo của cô cứ vang vọng trong đầu tôi: "Nếu nhắn tin mà nói chuyện chán, tôi block liền đó."
Tôi không dám gửi. Sợ hãi sự từ chối sau một khoảnh khắc dũng cảm còn đau đớn hơn sự từ chối ban đầu.
Tôi gõ code. Xóa. Gõ lại. Mở Photoshop. Vẽ. Xóa. Ba tiếng trôi qua mà tôi không viết nổi một dòng code hay hoàn thành một thiết kế nào có hồn. Mọi nỗ lực làm việc của tôi đều thất bại vì hình ảnh đôi mắt buồn nhưng ấm kia cứ lởn vởn trong tâm trí.
Đến tận khuya, khi thành phố đã chìm vào sự tĩnh lặng của những người vừa hoàn thành công việc, tôi mới dám gửi tin nhắn. Lúc đó, tôi không còn muốn cố tỏ ra ngầu hay tinh tế nữa. Tôi muốn thành thật.
Tôi gõ:
Andrew: "Chị về tới chưa? Cà phê hôm nay ngon thật. Cảm ơn vì đã không block em ngay giữa quán."
Tôi không nhắc đến đôi mắt, không nhắc đến thiết kế. Chỉ một lời hỏi thăm đơn giản, kèm theo một chút hài hước tự ti về sự "gan" của mình.
Tôi đặt điện thoại xuống, tim đập thình thịch.
Một phút. Năm phút. Mười phút. Sự chờ đợi kéo dài như cả một thế kỷ. Tôi cứ liên tục mở khóa màn hình, kiểm tra. Không có gì. Tôi nghĩ: Xong rồi. Cô ấy đã block mình thật. Cảm giác thất vọng dâng lên, nhưng cũng kèm theo một sự chấp nhận. Dù sao, tôi đã dám thử.
Đúng lúc tôi định tắt điện thoại đi ngủ, màn hình sáng lên.
Tin nhắn từ Rosa hiện ra:
Rosa: "Ngon thì lần sau tự mời lại đi. Tôi uống latte hết rồi, giờ đang thèm Cà phê vợt Bùi Viện."
Tôi bật cười thành tiếng, một tiếng cười sảng khoái và nhẹ nhõm hiếm hoi. Cô ấy không block tôi. Thậm chí, cô ấy còn gửi một lời thách thức, một lời mời không chính thức.
Cà phê vợt Bùi Viện. Đó là một gợi ý cụ thể, một nơi chốn khác, một bối cảnh mới. Cô ấy đang muốn câu chuyện được tiếp diễn.
Tôi vội vã trả lời:
Andrew: "Dạ, em biết quán đó. Lần sau em mời chị đi cà phê vợt, để em chứng minh em không chỉ nói chuyện chán đâu. Chúc chị ngủ ngon nhé, Rosa."
Cô ấy thả một icon lá cây. Không một lời nói thêm, nhưng sự ngắn gọn đó lại mang sức nặng của ngàn lời hứa.
Tôi đặt điện thoại xuống. Không biết tại sao, nhưng từ giây phút đó, tôi biết mình đã bước vào một câu chuyện mà có lẽ… không lối thoát. Nó không chỉ là một cuộc tán tỉnh thông thường, mà là một hành trình tìm hiểu về một linh hồn mang ánh nhìn đẹp. Và tôi, một chàng trai thiết kế đồ họa hướng nội, đã sẵn sàng để vẽ nên những chương tiếp theo. Buổi chiều Sài Gòn vàng vọt hôm nay đã mãi mãi thay đổi quỹ đạo cuộc đời tôi. Tôi không còn sợ deadline nữa, tôi chỉ sợ mất cơ hội được ngồi đối diện với đôi mắt ấy thêm lần nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)