Mẹ tôi ngẩng phắt đầu, trong mắt có chút hy vọng.
Nhưng câu tiếp theo của Ôn Đường khiến hy vọng ấy dừng lại.
“Nhưng con không muốn quay lại cuộc sống trước đây nữa.”
Mẹ tôi sững người.
Ôn Đường nói rất bình tĩnh.
“Con từng thật lòng muốn làm người nhà của bố mẹ. Con mua áo cho mẹ, mua thuốc cho bố, ngày lễ chuẩn bị quà, mỗi tháng đưa tiền sinh hoạt. Con nghĩ chỉ cần con làm tốt, mọi người sẽ chấp nhận con.”
Cô ấy dừng lại một chút.
“Nhưng sau này con hiểu, không phải cứ cố gắng là sẽ được yêu thương. Có những mối quan hệ, giữ khoảng cách mới có thể bình yên.”
Mẹ tôi bật khóc.
“Ôn Đường…”
Cô ấy nhẹ giọng nói.
“Sau này lễ Tết con vẫn sẽ cùng Từ Chu về thăm bố mẹ. Bố mẹ ốm, chúng con sẽ lo khoản cần lo. Nhưng sống chung thì không thể nữa. Tiền sinh hoạt cũng sẽ do Từ Chu chuyển trực tiếp theo khoản cần thiết, không đưa dư. Còn Nhân Nhân, con sẽ không can thiệp, nhưng con cũng sẽ không để em ấy lấy đồ của con thêm lần nào.”
Từng câu từng chữ, rõ ràng, mềm mại, nhưng không còn yếu đuối.
Tôi nhìn cô ấy.
Trong lòng vừa đau vừa tự hào.
Mẹ tôi cuối cùng cũng hiểu.
Có vài chuyện, xin lỗi có thể được nhận.
Nhưng vết thương đã từng tồn tại thì không thể giả vờ chưa từng đau.
Bà đặt phong bao lên bàn nhỏ trước cửa.
“Vậy… mẹ chúc tiệm làm ăn phát đạt.”
Ôn Đường nhẹ nhàng gật đầu.
“Cảm ơn mẹ.”
Mẹ tôi và bố tôi rời đi.
Bóng lưng họ chậm rãi khuất khỏi góc phố.
Tôi không đuổi theo.
Ôn Đường cũng không.
Chúng tôi đứng cạnh nhau trước cửa tiệm.
Gió mang theo mùi bánh mới nướng, dịu dàng thổi qua.
Tôi hỏi cô ấy.
“Em có buồn không?”
Ôn Đường nghĩ một lúc.
“Có một chút.”
Tôi nắm tay cô ấy.
Cô ấy cười.
“Nhưng nhẹ nhõm nhiều hơn.”
Tôi cũng cười.
“Vậy là tốt rồi.”
Buổi chiều, tiệm đông khách hơn dự tính.
Bánh kem cherry bán hết đầu tiên.
Một cô bé mua chiếc cuối cùng, ăn xong còn quay lại nói.
“Chị ơi, bánh này ngọt vừa phải, ngon lắm.”
Ôn Đường cười đến mắt cong lên.
“Cảm ơn em.”
Tôi đứng bên cạnh đóng gói bánh, động tác vụng về đến mức bị cô ấy cười mấy lần.
Tôi hỏi.
“Bà chủ, nhân viên này làm được không?”
Ôn Đường giả vờ nghiêm túc đánh giá.
“Tạm được. Nhưng phải rèn luyện thêm.”
“Có lương không?”
“Có.”
“Bao nhiêu?”
Cô ấy đưa cho tôi một chiếc bánh quy hơi méo.
“Trả bằng cái này.”
Tôi nhận lấy, cắn một miếng.
Rất thơm.
Tôi nói.
“Lương cao quá, sau này anh làm cả đời.”
Ôn Đường đỏ mặt, quay đi không nhìn tôi.
Tối đó, sau khi đóng cửa tiệm, chúng tôi ngồi lại bên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ.
Ngoài đường, đèn xe nối nhau thành từng vệt sáng dài.
Trong tiệm chỉ còn mùi bơ sữa nhè nhẹ.
Ôn Đường tựa đầu lên vai tôi.
“Từ Chu.”
“Ừ?”
“Ngày hôm đó, nếu anh không về sớm thì sao?”
Tôi im lặng.
Câu hỏi này, tôi cũng từng nghĩ rất nhiều lần.
Nếu hôm đó công ty không hoãn họp.
Nếu tôi không mua cherry.
Nếu tôi không nhìn thấy bàn cơm bảy món.
Nếu tôi vẫn tiếp tục tin rằng mọi thứ trong nhà đều ổn.
Vậy Ôn Đường còn phải đứng trong bếp ăn cơm thừa bao lâu?
Một năm?
Hai năm?
Đến khi cô ấy hoàn toàn thất vọng rời khỏi tôi?
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Tôi ôm vai cô ấy.
“Không có nếu.”
Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi nói.
“Anh đã thấy rồi, nên anh sẽ không quay lại làm người mù nữa.”
Ôn Đường nhìn tôi rất lâu.
Sau đó, cô ấy nhẹ nhàng hôn lên khóe môi tôi.
“Vậy em tin anh thêm một lần.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Đường Đường, cảm ơn em.”
Cảm ơn em vì đã không rời đi ngay.
Cảm ơn em vì cho anh cơ hội sửa sai.
Cảm ơn em vì sau tất cả những tủi thân ấy, vẫn còn bằng lòng tin anh thêm một lần.
Một năm sau, “Đường Ấm” mở chi nhánh thứ hai.
Ngày cắt băng khai trương, Ôn Đường mặc chiếc váy màu trắng, tóc dài buông sau vai, trên cổ tay đeo chiếc vòng bạc của bà ngoại.
Chiếc vòng đã được thợ bạc đánh bóng lại.
Không đắt tiền.
Nhưng sáng đến mức khiến người ta không rời mắt.
Mẹ tôi và bố tôi cũng đến.
Họ đứng trong đám đông, không chen lên phía trước.
Lục Nhân Nhân không tới.
Nghe nói nó cuối cùng cũng đi làm.
Công việc đầu tiên là nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại.
Mỗi ngày đứng tám tiếng, về nhà than chân đau.
Chaporia
Bình Luận (0)