Nghe vậy tôi cười rất đắc ý.
“Anh trai em dạy đó! Anh ấy nói nếu gặp kẻ buôn người thì cứ hét lên ‘người Nhật bắt cóc trẻ con’!”
Trước mắt Lộ Thanh Hứa hiện lên gương mặt đáng đòn kia, anh đau đầu xoa xoa trán.
Anh nói:
“Nhưng mấy người đó không phải buôn người, em đang nói dối.”
Tôi quan sát biểu cảm của anh, suy nghĩ xem mình có làm sai không.
Hệ thống thì hả hê vô cùng, không tiếc lời khen tôi:
【Lộ Thanh Hứa cậu biết gì chứ! Đây mới là trẻ con xuất sắc! Biết không để bị bắt nạt, đâu như cậu?】
【Tiểu Thiên Hòa em giỏi quá, một người anh vô dụng như cậu ta nên có một cô em gái ma hoàn bảo vệ!】
Nghe vậy tôi rất đồng ý.
Hôm nay nếu không có tôi, anh lại bị bắt nạt rồi.
Tôi thở dài, định vỗ vai Lộ Thanh Hứa, nhưng không với tới.
Đành kiễng chân vỗ vỗ, bất đắc dĩ nói:
“Haiz, thật hết cách với anh, sau này để em bảo vệ anh vậy.”
“Anh không biết nói dối thì để em nói, anh không biết đánh nhau thì em biết.”
Lộ Thanh Hứa theo lực tay tôi mà ngồi xổm xuống, vì câu nói này mà sững lại.
Anh ngẩn người, rất lâu sau mới giơ tay đặt mạnh lên đầu tôi.
Tôi bị ấn đến cúi mặt xuống, rồi nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Giọng anh khàn khàn:
“Người nhỏ mà lanh, anh không cần em nói dối, cũng không cần em đánh nhau.”
“Ngày mai anh trai em đến đón rồi, đừng đến chỗ như anh nữa.”
10
“Surprise! Có nhớ anh không?”
Tôi vừa ra khỏi trường mẫu giáo đã bị Hạ Hoài Chi từ góc nhảy ra dọa giật mình.
Vẫn là Lộ Thanh Hứa tốt hơn.
Tôi nhăn mặt, không vui, lách qua anh đi ra ngoài.
Hạ Hoài Chi thấy tôi không ôm anh thì thôi, còn không thèm để ý, liền buồn bực đuổi theo.
Anh vẫy tay trước mặt tôi, nhảy nhót:
“Này, sao không để ý anh?”
Tôi khó chịu gạt tay anh ra, tức giận hỏi:
“Anh Lộ Thanh Hứa đâu?”
Anh khựng lại, rồi đi bên cạnh tôi, giọng đầy ghen:
“Ồ, có anh mới là quên anh cũ rồi hả? Cậu ta làm anh em mấy ngày mà đã vậy? Anh buồn đó.”
Nghe vậy tôi chậm bước, quay đầu thấy anh đúng là xị mặt, liền mềm lòng.
Tôi chủ động nắm tay anh.
Hạ Hoài Chi lúc này mới cười lại.
Lên xe, tôi nói một câu khiến anh lại xị mặt:
“Em muốn đến chỗ anh Lộ Thanh Hứa.”
Anh gãi đầu:
“Cái tên Lộ Thanh Hứa đó có gì hay?”
Dù nói vậy, anh vẫn ngoan ngoãn lái xe đến nhà Lộ Thanh Hứa.
Trước cửa có mấy cô đang hoảng hốt bàn tán:
“Mấy người thấy chưa, cậu thanh niên lúc nãy mặt đầy máu, quần áo cũng toàn là máu!”
“Không phải là… giết người rồi chứ?”
Vừa xuống xe, tôi nghe thấy giọng hệ thống hoảng loạn lẫn tiếng khóc:
【Cậu đừng chết! Tôi bảo cậu báo thù chứ không phải 1 chọi 3 đánh nhau! Bọn họ còn có dao!】
【Tôi biết cậu không thua, nhưng bây giờ phải đến bệnh viện!】
【Cái gì mà chết thế này? Nghĩ đến Tiểu Thiên Hòa đi, nếu nó quay lại tìm cậu thì sao?】
11
Tôi nghe hệ thống nói quá nhiều chữ “chết”.
Nhưng thật ra tôi không hiểu lắm.
Thấy anh trai nghiêm mặt xuống xe, tôi vừa lo vừa mơ hồ nói:
“Anh ơi, anh Lộ Thanh Hứa sắp chết rồi.”
Khuôn mặt đang cố tỏ ra nghiêm của anh lập tức biến sắc, định dạy tôi.
Nhưng nhìn thấy biểu cảm của tôi, không biết nghĩ gì, anh chửi nhỏ một tiếng, kéo tôi chạy lên lầu.
Khi anh đập cửa ầm ầm, tôi kiễng chân quen tay bấm mật khẩu.
Hạ Hoài Chi không để ý, cửa mở ra vẫn còn lao vào, ngã nhào vào trong.
Anh nằm dưới đất, ngẩng đầu lên nhìn thấy Lộ Thanh Hứa đang ôm cánh tay.
Lộ Thanh Hứa nhíu mày:
“Cậu đến làm gì?”
Tôi chạy tới lao vào lòng anh:
“Anh! Anh chưa chết!”
Giữa chừng còn giẫm trúng Hạ Hoài Chi một cái.
Anh đứng dậy, tức giận chỉ vào vai Lộ Thanh Hứa:
“Cậu cho em gái tôi uống bùa mê gì vậy! Nó cứ đòi đến gặp cậu…”
Giọng anh đột ngột dừng lại, vì chỗ bị chọc đang rỉ máu.
Thấy ánh mắt tôi không thiện, anh lập tức giơ tay đầu hàng:
“Tôi đâu có dùng lực!”
Anh còn chưa kịp giải thích, đã trơ mắt nhìn Lộ Thanh Hứa ngã xuống.
Xong rồi, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
12
Trong bệnh viện, Hạ Hoài Chi đang đọc truyện ma cho tôi, răng cũng run lập cập.
Mỗi lần anh định dừng, tôi lại nhìn Lộ Thanh Hứa đang nằm trên giường.
Hạ Hoài Chi nghiến răng hỏi:
“Thật không phải anh làm! Em bị Lộ Thanh Hứa dạy hư rồi!”
Sau một hồi đưa người đến bệnh viện, bác sĩ nói dưới xương đòn có vết dao, may mà không trúng tim.
Rất nhanh anh được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Tôi vẫn mặt lạnh không để ý Hạ Hoài Chi, cho đến khi Lộ Thanh Hứa về phòng bệnh.
Anh hỏi tôi làm sao mới chịu nói chuyện.
Tôi lấy ra quyển truyện ma tối qua chưa đọc xong.
“Đọc.”
“Đọc truyện? Đơn giản vậy?”
Hạ Hoài Chi tự tin cầm lên, nhưng sắc mặt dần khó coi.
Anh sợ ma.
Nhưng không thể mất mặt trước em gái.
Đến đoạn đáng sợ nhất, người trên giường động đậy.
Hạ Hoài Chi lập tức bỏ sách, đứng dậy hỏi:
“Ổn không? Ai đánh cậu? Có báo cảnh sát không?”
Anh chưa từng quan tâm Lộ Thanh Hứa như vậy.
Lộ Thanh Hứa động môi trắng bệch, lạnh lùng liếc cuốn sách trong tay anh.
Thảo nào trong mơ cũng bị Hắc Bạch Vô Thường đuổi.
May thật, suýt bị kéo xuống địa phủ rồi.
13
Tôi ngồi bên cạnh thơm phức ăn cơm tối.
Hạ Hoài Chi hiếm khi nghiêm túc:
“Cậu rốt cuộc nghĩ gì? Chuyện đó qua lâu rồi, cuộc sống của cậu vẫn phải tiếp tục.”
“Quay lại trường đi, giáo sư Hứa vẫn nhắc đến cậu, nói cậu là nhân tài hiếm có, đáng tiếc.”
Lộ Thanh Hứa nửa nằm trên giường, im lặng.
Một lúc sau nhìn tôi.
Tôi cảm nhận được ánh mắt, giơ cái đùi gà lên:
“Anh ăn không?”
Anh khựng lại, đột nhiên cười:
“Không cần, em ăn nhiều vào.”
Hạ Hoài Chi đứng bên như người ngoài, không nhịn được hét:
“Hạ Thiên Hòa! Từ nhỏ em đã giữ đồ ăn với anh! Sao cậu ta lại được ăn?! Ai mới là anh ruột của em!”
Tôi thấy anh đi tới, hoảng sợ nhét cả cái đùi gà vào miệng.
Hai má phồng lên nhìn anh.
Thấy vậy, anh lại không giận nổi nữa.
Anh phất tay bỏ đi.
Tôi nhanh chóng nhai nuốt, uống mấy ngụm nước.
Mới thở phào.
Tôi mách với Lộ Thanh Hứa:
“Anh trai em thích cướp đồ ăn của em lắm, mỗi lần em giấu ở nhà, hôm sau muốn ăn là mất rồi!”
Anh hơi không tin.
Trong ấn tượng của Lộ Thanh Hứa, Hạ Hoài Chi không ăn vặt.
Nghĩ đến tiếng động lục lọi trong phòng khách ban đêm, anh hiểu ra.
14
Buổi tối, tôi ba bước ngoái đầu một lần theo Hạ Hoài Chi về nhà.
Suốt đường anh mặt không vui.
Khi tôi tìm đồ ăn, nghe anh gọi điện trong phòng:
“Cậu nói xem, cậu làm sao mà khiến em gái tôi thích cậu vậy?”
“Cái gì? Cậu còn nấu cơm mang đến trường cho nó?”
Bên kia hỏi gì đó.
Vài giây sau, Hạ Hoài Chi cười chế giễu:
“Tôi sao có thể nấu cơm cho nó? Chắc nó ăn nhiều ở trường ngại nói nên lừa cậu thôi!”
“Không ngờ cậu cũng bị lừa, Lộ Thanh Hứa!”
Đang cười nghiêng ngả thì vô tình bật loa ngoài.
Chaporia
Bình Luận (0)