Sau đó tôi nghe giọng trầm ổn từ điện thoại:

“Bị lừa thì bị lừa vậy.”

“À đúng rồi, đó chính là lý do nó thích tôi hơn.”

Hạ Hoài Chi tức giận ném điện thoại.

Một lúc sau lại lầm bầm nhặt lên.

Rồi trong đó vang lên tiếng nức nở bị kìm nén.

Anh trai lại khóc.

Tôi thở dài.

Từ khi bố mẹ ly hôn, trong nhà chỉ còn tôi và anh.

Bên ngoài anh hung dữ, không ai dám chọc.

Nhưng chỉ tôi biết.

Anh là đồ hay khóc.

Hai năm trước thất tình, khóc mấy ngày liền, mặt sưng như đầu heo.

Còn thề không yêu nữa.

Xem phim tình cảm cũng khóc.

Thấy bố mẹ đăng ảnh gia đình mới cũng khóc.

Giờ khóc, tôi không lạ.

Tôi ôm gối đi ra, cố tình bước mạnh đến cửa phòng anh:

“Anh ơi.”

Một lúc sau mới có giọng lạnh của Hạ Hoài Chi:

“Gì?”

Anh mở cửa thấy tôi ôm gối, mặt dịu đi một chút nhưng vẫn khó chịu:

“Ôm gối làm gì?”

Tôi chỉ sofa:

“Em không ngủ được, anh xem TV với em.”

15

Tôi lặng lẽ đếm thời gian, xem xong một tập, bên cạnh mới có tiếng anh:

“Em không thích đồ ăn ở trường à?”

Thật ra tối nào Hạ Hoài Chi cũng nấu cho tôi ăn.

Câu vừa nãy chỉ là cố nói để hơn thua với Lộ Thanh Hứa.

Tôi lắc đầu:

“Thích.”

Tôi ăn gì cũng được, không kén.

“Vậy… có phải không đủ ăn không?”

Tôi im lặng.

Ở một mức độ nào đó, tôi và Hạ Hoài Chi đúng là anh em ruột.

Anh ngại, tôi cũng ngại.

Thấy tôi như vậy, anh hiểu.

Vừa đau lòng vừa tức giận nhìn tôi:

“Không ăn no sao không nói với anh? Vậy lúc em bị ức hiếp ở ngoài cũng không nói với anh đúng không?”

Cái này thì không.

Với thể trạng của tôi, không bị ức hiếp nổi.

Nhưng Hạ Hoài Chi không nghĩ vậy.

Trong mắt anh, em gái chỉ là đứa trẻ yếu đuối.

Đều do anh không đủ để ý!

Thảo nào em thích Lộ Thanh Hứa hơn!!

Anh ôm chặt tôi, cam đoan:

“Sau này anh mỗi ngày nấu cơm mang cho em, làm phần năm người!”

16

Thói quen này kéo dài đến khi tôi học cấp ba mới dừng.

Không phải anh không muốn làm nữa.

Mà là tôi không ăn nổi.

Con gái lớn mười tám thay đổi, tôi không còn là đứa béo tham ăn nữa.

Nhất là sau khi lên đại học, tôi có gu thẩm mỹ riêng, không còn ăn uống vô độ.

Còn lén anh trai yêu đương.

Hôm nay anh không ở nhà, Dư Hy đưa tôi về.

Chúng tôi nắm tay đứng trước cửa lưu luyến.

Đang định hôn thì tôi nghe thấy giọng quen thuộc:

【Đã bảo cậu đi tìm nam nữ chính, cậu cứ đi tìm Tiểu Thiên Hòa!】

【Đợi đã! Tôi phát hiện nam nữ chính ở gần! Ngay phía trước! Chính là các người!】

【Sao lại là Tiểu Thiên Hòa?!】

Tôi đặt tay lên ngực Dư Hy đẩy anh ra, anh còn chưa hiểu gì.

Một bàn tay chen vào giữa chúng tôi tách ra.

Lộ Thanh Hứa mặt lạnh, giọng trầm:

“Các người đang làm gì?”

Đồng thời, hệ thống gần như ngất xỉu:

【Nữ chính sao lại là Tiểu Thiên Hòa? Hệ thống của tôi hỏng rồi à?】

【Trước đây không phát hiện, chẳng lẽ phải đứng cạnh nhau mới nhận ra?】

17

Lộ Thanh Hứa không quan tâm nam nữ chính gì, anh chỉ thấy “bảo bối” của mình sắp bị cướp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...