7.
Sáng hôm sau, Phó Thâm ăn mặc chỉnh tề, vest giày nghiêm chỉnh ngồi trên sofa.
Thế nhưng mãi vẫn chưa đi công ty.
Không cần lén lút đi cho vịt ăn nữa, tôi vui vẻ thay quần áo chuẩn bị ra ngoài.
Phó Thâm lập tức đi theo.
“Anh đưa em đi.”
Tôi do dự một chút.
“Anh không cần đến công ty sao?”
“Hôm nay anh ở với em.”
“Hơn nữa, với tư cách là chồng em, anh cũng nên đi gặp bọn họ.”
Lúc nói câu này, giọng anh rất bình tĩnh, nhưng những ngón tay cầm chìa khóa xe lại trắng bệch vì siết quá chặt.
Đôi mắt vẫn đỏ hoe.
Trông như cả đêm không ngủ.
Tôi chẳng hiểu hai chuyện đó liên quan gì đến nhau.
Nhưng vẫn thuận theo mà đồng ý.
Lúc trở về tiện thể đưa anh đến Bệnh viện số Ba khám luôn.
Bệnh viện số Ba ở chỗ tôi là bệnh viện tâm thần.
Trên đường đến biệt thự, tôi là người lái xe.
Tôi sợ anh lái xe trong tình trạng mệt mỏi.
Phó Thâm ngồi ghế phụ, vô thức vuốt dây an toàn, giả vờ như vô tình hỏi:
“Trong biệt thự này em nuôi mấy… người?”
Tôi ngẩn ra một lúc mới hiểu anh đang nói đến đàn vịt.
Nhưng chẳng phải vịt thì phải đếm theo “con” sao?
Chắc đây là cách nói của người thành phố.
Tôi thuận miệng đáp:
“Chín con.”
“Chín… em lo xuể sao?”
Tôi nghiêm túc nghĩ một chút.
Chín con vịt, cho ăn nửa tiếng, dọn phân một tiếng.
“Ngoài đau lưng ra thì cũng ổn.”
Phó Thâm nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Từ khóe mắt, tôi thấy biểu cảm của anh, trong lòng có chút khó hiểu.
Chín con vịt nhiều lắm sao?
Nhà thím Vương trong làng trước đây còn nuôi hơn ba mươi con cơ mà.
Đúng lúc gặp đèn đỏ, tôi quay đầu nhìn Phó Thâm, ánh mắt đầy chân thành.
“Em biết mọi người đều coi thường bọn họ.”
“Nhưng với em, bọn họ thật sự rất quan trọng.”
“Trong lòng em, bọn họ chính là người nhà.”
“Em không muốn bọn họ tiếp tục bị người ta bàn tán nữa.”
Năm đó tôi không mang lứa vịt con về nhà họ Thẩm, mà lén dùng tiền tiết kiệm trước đây thuê một căn nhà nhỏ ở vùng quê.
Mỗi ngày đều tranh thủ lúc người nhà họ Thẩm chưa thức dậy, chạy xe điện bốn mươi phút ra ngoại ô để cho ăn, thay nước, dọn dẹp.
Thế nhưng khứu giác của mẹ Thẩm còn thính hơn cả chó.
Dù tôi đã tắm rửa sạch sẽ, bà vẫn lập tức ngửi ra điều bất thường.
“Dạo này rốt cuộc con làm gì vậy? Trên người có mùi kỳ quái.”
Tôi chỉ qua loa cho xong.
Nhưng giấy không gói được lửa.
Có hôm tôi vừa về đến nhà thì thấy mẹ Thẩm ngồi trong phòng khách, trên bàn trà bày một xấp ảnh.
Là ảnh tôi đang cho vịt ăn trong căn nhà nhỏ.
Thẩm Vi Hồi đứng sau lưng mẹ Thẩm, khóe môi nở nụ cười như có như không.
Mẹ Thẩm ném xấp ảnh xuống bàn trà, giọng không lớn nhưng từng chữ đều lạnh như băng.
“Thẩm Vi, con là con gái nhà họ Thẩm, không phải mụ đàn bà nhà quê nuôi vịt.”
“Nếu mấy tấm ảnh này bị truyền ra ngoài, mặt mũi nhà họ Thẩm biết để đâu?”
Căn nhà nhỏ bị người nhà họ Thẩm cho người đến dọn sạch.
Đàn vịt đều chết hết, tường sân bị đập sập, ngay cả máng ăn cũng bị đập nát.
Lúc tôi đến, chỉ còn lại đầy đất gạch vụn và từng vũng nước đã khô.
Tôi ngồi xổm trước đống đổ nát ấy, vùi mặt vào đầu gối, khóc rất lâu.
Đàn vịt bây giờ đã không còn là đàn vịt bà Chu để lại năm xưa nữa.
Chỉ vì thứ tình thương của cha mẹ hư vô mờ mịt ấy, tôi đã đánh mất quá nhiều điều quý giá.
Sau này, tôi sẽ không nhượng bộ nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)