8.
Phó Thâm im lặng rất lâu, mãi đến trước cổng biệt thự mới chậm rãi lên tiếng.
“… Người nhà?”
Lúc lặp lại hai chữ ấy, giọng anh rất khẽ, như đang nhấm nháp thứ gì đó khó nuốt.
“Đúng vậy, người nhà.”
Phó Thâm quay đầu đi, khóe mắt long lanh.
“Anh hiểu rồi. Em vào đi, anh đợi bên ngoài.”
Tôi chợt hiểu.
Có những chuyện, chấp nhận về mặt tâm lý là một chuyện, còn tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác.
Tuy hôm qua tôi vừa dọn chuồng vịt, nhưng ít nhiều vẫn còn mùi vịt.
Tôi xuống xe, định vào làm thật nhanh để Phó Thâm không phải đợi lâu.
Cho ăn, thay nước, dọn phân.
Hôm nay thời gian gấp, nghĩ đến Phó Thâm đang đợi bên ngoài nên tôi làm nhanh hơn mọi khi rất nhiều.
Dọn phân vịt xong, tôi mới phát hiện trên quần áo dính mấy cọng lông vịt, ống quần cũng lấm vài vết bùn.
Để tránh Phó Thâm không chịu nổi, tôi lên lầu tắm qua một cái.
Thời gian lâu hơn tôi dự tính một chút.
“Em về rồi…”
Phó Thâm ngồi ngay ngắn, tư thế giống hệt lúc tôi xuống xe, ngay cả dây an toàn cũng chưa tháo.
Ánh mắt anh từ từ lướt từ mặt tôi xuống cổ áo rồi khựng lại.
Tôi cũng cúi đầu nhìn theo.
Phía dưới xương quai xanh có một vết đỏ to bằng móng tay.
Tôi đưa tay sờ thử, hơi ngứa.
Chắc bị côn trùng trong sân cắn.
Muỗi ở quê độc lắm, cắn một phát là sưng nửa ngày.
Lần nào tôi đến cũng bị đốt vài nốt, quen rồi.
Yết hầu Phó Thâm khẽ chuyển động.
Anh đưa tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng đặt lên vết đỏ ấy.
Đầu ngón tay rất lạnh.
“Đây là…”
Phó Thâm ngắt lời tôi.
“Anh biết, anh hiểu.”
Tôi: “???”
Lúc xe rẽ khỏi khu biệt thự, Phó Thâm bỗng lên tiếng hỏi:
“An ninh ở đây thế nào?”
“Cũng được, có ban quản lý.”
“Hệ thống bảo vệ thì sao? Có nhiều góc chết của camera không?”
Tôi sửng sốt.
“… Sao tự dưng anh lại quan tâm chuyện này?”
“… Không có gì.”
9.
Buổi tối, Phó Thâm nghiêng người ôm lấy tôi.
Nụ hôn từ trán chậm rãi rơi xuống sau tai.
Cuối cùng, đôi môi lưu luyến nơi cổ, chậm rãi mút nhẹ lên vết đỏ ban ngày.
Nơi vừa được xịt thuốc giảm ngứa lại bắt đầu ngứa ran.
Đến khi cằm Phó Thâm cọ xuống bụng dưới, tôi đột nhiên tỉnh táo lại.
Tôi túm lấy tóc anh, ngăn động tác định tiếp tục đi xuống.
“Đừng… đừng mà…”
Phó Thâm dừng lại, áp nghiêng mặt lên bụng tôi, theo bản năng còn lấy lòng cọ cọ vài cái.
“Sao vậy?”
Tôi đẩy anh ra, mặc lại quần áo.
Phó Thâm có bạch nguyệt quang, tôi không để bụng.
Bởi vì tôi hiểu, người khiến trái tim rung động lần đầu chưa chắc đã là người đúng.
Con người rồi cũng phải bước tiếp.
Nhưng bây giờ, chính Phó Thâm lại đưa bạch nguyệt quang về bên mình.
Anh không ly hôn, cũng không nhắc đến chuyện đó, muốn hưởng trọn cả hai.
Điều này đã chạm đến giới hạn của tôi.
“Em không phải kiểu người có thể tách rời thể xác và tình cảm.”
“Em không thể trong lòng có người khác, mà vẫn thản nhiên làm chuyện như thế với một người khác.”
Động tác của Phó Thâm khựng lại.
Anh chống người ngồi dậy khỏi người tôi, hai cánh tay vẫn giữ tư thế ôm lấy tôi, nhưng như bị ai đó nhấn nút tạm dừng.
Im lặng.
Một sự im lặng kéo dài.
Lâu đến mức tôi tưởng anh không nghe thấy, vừa ngẩng đầu định lặp lại thì bắt gặp một đôi mắt đầy xấu hổ và chán ghét chính bản thân mình.
“Anh hiểu rồi.”
Phó Thâm rời khỏi phòng.
Tiếng đóng cửa rất khẽ, nhưng lại như một lưỡi dao mỏng cắm thẳng vào tim tôi.
Tôi trằn trọc mãi không ngủ được, cầm điện thoại lên giết thời gian, tiện tay lướt thấy một bài đăng cực kỳ nổi bật.
“Con khốn đáng chết kia, vậy mà lại bắt vợ tôi giữ mình vì bọn chúng!”
Tôi ngẩn người, thầm nghĩ không biết ông chồng xui xẻo nào lại phát điên nữa đây.
Ấn vào xem, ID của chủ bài đăng trông rất quen.
Chẳng phải chính là chủ bài đăng lần trước: “Phải làm sao khi vợ lén nuôi một đàn ‘vịt’ ở bên ngoài?” sao?
Giọng điệu còn điên hơn lần trước.
Khu bình luận vẫn tràn ngập không khí “vui như Tết”.
“Tiền tuyến bán hạt dưa, đậu phộng, nước suối đây. Co chân vào chút nào.”
“Má ơi, chủ bài đăng còn sống à? Tôi cứ tưởng anh tức chết rồi.”
“Tinh thần của chủ bài đăng đáng lo thật.”
“Khoan đã, cái gì gọi là ‘giữ mình vì bọn chúng’? Là mấy người vậy?”
Chủ bài đăng:
“Chín.”
Khu bình luận chấn động.
“Đây là giống đội nón xanh nào vậy?”
“Hay anh đánh không lại thì gia nhập luôn đi, hỏi thử vợ anh có thích NTR không.”
“Hay ly hôn đi, sống kiểu này cũng khổ.”
“Lầu trên hiểu gì chứ, người ta là liên hôn, ly hôn thì việc làm ăn của gia tộc tính sao?”
“Theo tôi thì loại trà xanh không biết thân biết phận thế này, đánh một trận là ngoan ngay.”
“Đúng vậy, chủ bài đăng cứ dụ vợ anh đi chỗ khác, xông thẳng vào biệt thự thấy ai thì đánh!”
“Nói thật giờ tôi nghi ngờ chủ bài đăng bịa chuyện. Làm gì có ai tự đội cái nón xanh vô lý thế này.”
“Có khi nào… ‘vịt’ mà vợ chủ bài đăng nuôi thật sự là vịt không?”
“Lầu trên tỉnh táo chút đi, vịt nhà ai mà bắt người ta giữ mình chứ?”
“Tôi tuyên bố đây là bài đăng tình cảm vô lý nhất năm nay, không có đối thủ.”
…
Tôi đọc từng bình luận, mày càng nhíu càng chặt.
Chủ bài đăng này…
Không hiểu sao, tôi lại nghĩ đến Phó Thâm.
Không, không thể nào.
Sao Phó Thâm lại lên mạng đăng mấy thứ như thế được.
Hơn nữa tôi cũng đã nói với anh là tôi nuôi vịt thật mà.
Ờ…
Hình như có nói rồi thì phải.
Tôi úp điện thoại lên ngực, nhìn chằm chằm lên trần nhà ngẩn người.
Chaporia
Bình Luận (0)