11.

Mãi mà Phó Thâm vẫn chưa quay lại.

Sau khi Tống Tri Ý đi, tôi đặt tập tài liệu lên bàn, nhắn cho anh một tin rồi rời đi.

Suốt dọc đường, tôi cứ nhớ đến cuộc nói chuyện với Tống Tri Ý.

Xấu hổ đến mức chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất.

Tôi vẫn luôn nghĩ Thẩm Vi Hồi đầu óc có vấn đề.

Nhưng nghĩ kỹ lại…

Vậy mà tôi cũng tin lời cô ta.

Đầu óc tôi chắc cũng chẳng bình thường hơn là bao.

Lúc trở lại biệt thự, tôi phát hiện cánh cổng hàng rào phía sau đang mở.

Tim tôi thắt lại.

Tôi vội vòng ra sân sau.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.

Phó Thâm, người mãi không thấy xuất hiện, lúc này đang đứng giữa chuồng vịt.

Chiếc áo vest chẳng biết đã vứt đâu, áo sơ mi trắng dính đầy bùn đất, cổ áo còn bị mổ rách một lỗ.

Đại Tướng đang dẫn đầu đại quân vịt mở cuộc tổng tấn công Phó Thâm.

Nó bay lên mổ đầu gối anh, ba con vịt hoa chia nhau đánh úp từ hai bên, hai con vịt đen chặn đường phía sau.

Phó Thâm bị đuổi chạy khắp sân, giày da giẫm trúng phân vịt trượt một cái, chật vật vịn tường mới không ngã.

Tôi trợn tròn mắt.

“Phó Thâm, sao anh lại ở đây?”

Nghe thấy giọng tôi, Phó Thâm lập tức quay đầu, mặt đỏ bừng.

Tôi đi tới, xách Đại Tướng lên, kẹp dưới cánh tay.

Đại Tướng không phục, vùng vẫy hai cái, bị tôi bóp mỏ nên ngoan ngoãn ngay.

Phó Thâm đứng dậy khỏi mặt đất.

Trên tóc anh dính lông vịt, áo sơ mi in đầy dấu chân vịt, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Anh nhìn Đại Tướng trong tay tôi, rồi nhìn mấy con vịt đang co rúm trong góc, cuối cùng lại nhìn tôi.

“… Đây là ‘vịt’ em nuôi?”

“Đúng vậy. Không thì là gì?”

Tai Phó Thâm đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được, từ màu hồng nhạt chuyển thành đỏ bừng.

“… Anh cứ tưởng là…”

Nói được nửa câu, anh lại tự nuốt xuống.

Tôi nhìn chằm chằm gương mặt đầy chột dạ của anh, dù có chậm hiểu đến đâu cũng kịp phản ứng.

“Bài đăng ‘Phải làm sao khi vợ lén nuôi một đàn vịt ở bên ngoài?’ thật sự là do anh đăng sao?!”

Bị bóc trần thân phận, Phó Thâm xấu hổ quay mặt đi.

“… Anh không biết đó thật sự chỉ là vịt.”

“Lúc đó anh đang ở nước ngoài, chỉ nghe người ta đồn em lén nuôi ‘vịt’.”

“Anh còn tưởng vì anh ở bên em quá ít nên em không cần anh nữa.”

“Hơn nữa sau khi về nước, ngày nào em cũng ra ngoài mấy tiếng đồng hồ, hỏi đi đâu em cũng không nói.”

“Sau đó em còn bảo đám ‘vịt’ là người nhà của em.”

Anh càng nói càng nhanh, đến cuối gần như đang tố cáo.

“Em bảo anh phải nghĩ thế nào đây?”

Tôi há miệng.

Khóe môi lại không kìm được mà cong lên.

“Em cười gì?”

“Em có cười đâu.”

“Rõ ràng em đang cười.”

“Em chỉ thấy cảm động thôi. Tổng giám đốc Phó trăm công nghìn việc mà còn có thời gian lên mạng đăng bài cầu cứu cư dân mạng.”

Tôi đưa tay gỡ cọng lông vịt trên đầu anh xuống.

Phó Thâm nhìn cọng lông vịt màu xám ấy.

Cuối cùng cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...