12.
Tôi ngồi lên hàng rào, giải thích cho anh nghe vì sao đàn vịt lại là người nhà đối với tôi.
Đồng thời cũng kể luôn chuyện của bà Chu.
“Anh có biết vì sao năm đó vừa thấy bọn buôn người xuất hiện là bà Chu lập tức báo cảnh sát không?”
“Bởi vì trước đây con của bà cũng từng bị bắt cóc.”
“Bề ngoài bà luôn rất nghiêm khắc với em, nhưng thật ra bà luôn nuôi em như con ruột.”
“Sau khi được nhà họ Thẩm tìm về, em từng nghĩ chỉ cần nhà họ Thẩm chấp nhận em, em sẽ đón bà đến hưởng phúc.”
“Nhưng em không ngờ…”
Nói đến đây, cổ họng như bị ai bóp nghẹn.
Những hình ảnh ấy lại ùa về.
Giọng nói bình tĩnh của cán bộ trong thôn lúc gọi điện báo tin, tờ giấy trắng dán trước cửa căn nhà cũ, ánh nhìn cuối cùng trước lò hỏa táng.
Đầu ngón tay Phó Thâm nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt tôi.
Anh ôm tôi vào lòng.
Vòng tay siết rất chặt.
Cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, lồng ngực khẽ rung lên, nhưng lại không thốt nổi một lời.
Tôi có thể cảm nhận được bàn tay anh đang run.
Rất lâu sau, anh mới lên tiếng.
Giọng nói trầm thấp từ trên đỉnh đầu truyền xuống.
“Sau này sẽ không còn ai bắt nạt em nữa.”
“Sau này em muốn làm gì thì cứ làm.”
“Em muốn nuôi bao nhiêu vịt thì nuôi bấy nhiêu.”
“Một nghìn con cũng được, một vạn con cũng được.”
“Ai còn dám nói em, anh sẽ khiến họ phải ngậm miệng.”
Tôi không nhịn được bật cười, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.
Phải mất một lúc lâu tôi mới ngẩng đầu lên khỏi lòng anh.
“Thế còn anh?”
“Hửm?”
“Chuyện bạch nguyệt quang là sao?”
“… Không có người đó.”
“Cái gì?”
“Không có bạch nguyệt quang.”
Yết hầu Phó Thâm khẽ chuyển động.
“Anh bịa ra.”
Tôi sững người.
“Ông bà nội anh không yêu nhau, bố mẹ anh cũng không yêu nhau. Từ nhỏ đến lớn, trong môi trường anh sống, không có một cuộc hôn nhân nào hạnh phúc cả.”
Ông bà nội Phó Thâm cũng là liên hôn.
Không có nền tảng tình cảm, sau khi kết hôn cũng không nảy sinh tình yêu.
Ông nội anh nuôi rất nhiều nhân tình ở bên ngoài, có bốn năm đứa con riêng.
Bà nội anh vừa phải giải quyết mớ hỗn độn bên ngoài, vừa vất vả nuôi bố anh khôn lớn.
Không ngờ sau khi trưởng thành, bố anh lại giống hệt ông nội.
Ngày mẹ anh sinh con, bố anh vẫn còn ăn chơi trác táng bên ngoài.
Mẹ anh qua đời vì khó sinh.
“Trước đó bố anh đã có con riêng rồi. Sau khi mẹ mất, ông ấy càng chẳng buồn để ý đến anh.”
“Sau này bà nội đón anh về, anh sống cùng bà.”
“Anh đã chứng kiến quá nhiều cái kết của những cuộc hôn nhân liên hôn.”
“Anh không muốn liên hôn, nên mới bịa ra một bạch nguyệt quang.”
“Nói rằng cô ấy đang ở nước ngoài, anh sẽ chờ cô ấy trở về. Như vậy người lớn sẽ không thúc ép, phía nhà gái cũng sẽ tự rút lui.”
Quả thật rất hiệu quả.
Năm đó chính vì lý do ấy mà Thẩm Vi Hồi đã đẩy cuộc hôn nhân này sang cho tôi.
“Vậy nhiều người biết như thế, chỉ có mình em ngốc nghếch không để ý sao?”
Phó Thâm lắc đầu.
“Không phải.”
“Anh chưa từng nói câu đó với em.”
Tôi hé môi, định nói rõ ràng Thẩm Vi Hồi đã bảo…
Nhưng lời vừa tới miệng, tôi lại tự dừng lại.
Bởi tôi chợt nhớ ra.
Đúng là Phó Thâm chưa từng nói với tôi rằng anh có bạch nguyệt quang.
Từ lúc xem mắt, đính hôn rồi kết hôn, anh chưa bao giờ nhắc đến.
Những lời ấy đều là Thẩm Vi Hồi nói với tôi.
“Chị à, chị có biết Phó Thâm có một bạch nguyệt quang không? Người ta đang ở Pháp, anh ấy vẫn luôn chờ cô ấy đấy. Chị đúng là đáng thương, phải gả cho một người đàn ông trong lòng có người khác.”
Khi ấy tôi không để tâm.
Hoặc nói đúng hơn là cũng có để tâm, nhưng không nhiều.
Bởi đối với tôi, cuộc hôn nhân ấy vốn chỉ là một cuộc giao dịch.
Tôi khó hiểu hỏi:
“Vậy sau này vì sao anh lại quyết định kết hôn với em?”
Phó Thâm nhìn tôi.
Trong mắt anh có ánh sáng, rất sáng.
“Em đoán xem.”
“… Em đoán không ra.”
“Anh nói rồi thì em không được cười.”
“Không cười.”
Phó Thâm hít sâu một hơi.
“Bởi vì anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
Không khí yên tĩnh suốt hai giây.
Khóe môi tôi bắt đầu cong lên.
“Em hứa là không cười mà.”
“Em có cười đâu.”
“Khóe miệng em đang run.”
Phó Thâm nhìn chằm chằm tôi, vành tai đỏ đến mức như sắp nhỏ máu, nhưng vẫn không dời mắt.
“… Anh nghiêm túc.”
Tôi thu lại nụ cười, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Yêu từ cái nhìn đầu tiên?”
“Đúng.”
“Ngay từ lần đầu nhìn thấy em, anh đã biết em chính là định mệnh của đời anh.”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)