Bạn trai quen qua mạng chuyển cho tôi một trăm nghìn tệ.
Bảo tôi kỳ nghỉ hè đến biệt thự lưng chừng núi ở cùng anh.
Trong WeChat, anh than thở:
【Dạo này anh đang vào mùa thay lông, tâm trạng rất bực bội, chắc sẽ phải nhờ em chải lông cho anh mỗi ngày.】
Tôi cứ tưởng anh có sở thích kỳ quái gì đó, nhưng nhìn số tiền, lập tức trả lời:
【Không thành vấn đề! Tay nghề massage của em tuyệt đối hạng nhất!】
Cho đến khi tôi đẩy cánh cửa biệt thự ra.
Một con báo tuyết khổng lồ với bộ lông màu xám bạc đang tao nhã nằm cuộn trên ghế sofa.
Đôi mắt xanh băng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi, phát ra một tiếng gầm trầm thấp.
Hai chân tôi mềm nhũn.
Điện thoại rung lên.
Bạn trai nhắn:
【Bé yêu, anh nhìn thấy em rồi. Em run suốt thế là vì kích động à?】
Kích động?
Tôi sợ mình còn không đủ nhét kẽ răng nó ấy chứ!
1.
Phải công nhận.
Con báo tuyết trước mắt đẹp trai vô cùng.
Khí chất cũng đỉnh khỏi bàn.
Nhưng ngay lúc này, tôi thật sự nghi ngờ số tiền một trăm nghìn kia chính là tiền bán mạng của mình.
Màn hình điện thoại nóng ran trong lòng bàn tay.
Khung chat với Hoắc Uyên vẫn dừng ở câu vừa rồi.
Tôi đảo mắt nhìn xung quanh.
Phòng khách xa hoa cao tới sáu mét.
Ngoài một bộ sofa da Ý, đến cái tủ để trốn cũng chẳng có.
Camera giám sát ở góc tường chớp đèn đỏ.
Đang chĩa thẳng về phía tôi.
Tôi hiểu rồi.
Tên chó Hoắc Uyên này căn bản không hề ở phòng khách.
Anh ta chắc chắn đang trốn trong phòng giám sát, ngồi xem tôi đối mặt với con mãnh thú này.
Đúng là thú vui của người có tiền.
Cái gọi là “mùa thay lông cần chải lông”, hóa ra không phải chải cho chính anh ta.
Mà là bắt tôi phục vụ thú cưng của anh ta!
Tôi định quay người bỏ chạy.
Con báo tuyết khổng lồ trên sofa chậm rãi đứng dậy.
Bốn chân vạm vỡ giẫm lên tấm thảm mà không phát ra một tiếng động.
Đôi mắt thú màu xanh băng khóa chặt lấy tôi.
Nó từng bước từng bước tiến lại gần.
Hai chân tôi mềm nhũn hẳn.
Lưng ép sát vào cánh cửa.
Chạy?
Không thể chạy nổi.
Một kẻ săn mồi đứng đầu chuỗi thức ăn với bốn chân, chỉ cần một cú vồ là đủ cắn gãy cổ tôi.
Điện thoại lại rung.
Hoắc Uyên:
【Bé yêu sao không nói gì? Em không thích à?】
Tôi nhìn con mãnh thú chỉ còn cách mình chưa đầy hai mét.
Hơi thở nóng hổi của nó đã phả lên mặt tôi.
Để giữ mạng.
Tôi run rẩy gõ thật nhanh:
【Thích chứ! Thích lắm luôn! Oai phong lẫm liệt, đẹp trai ngời ngời!】
Vừa gửi xong.
Con báo tuyết bỗng dừng lại.
Nó hơi nghiêng cái đầu to.
Điện thoại lại sáng.
Hoắc Uyên:
【Vậy em sờ thử đi.】
Tôi nhìn cái miệng rộng đủ nuốt trọn đầu mình của con báo tuyết.
Bao nhiêu câu chửi chạy ba vòng trong cổ họng rồi lại nuốt xuống.
Tôi từ từ đưa tay.
Chầm chậm chạm về phía đầu nó.
Nó không né.
Khoảnh khắc lòng bàn tay chạm vào lớp lông màu bạc xám.
Cảm giác mềm mại, mượt mà lan khắp cơ thể.
Không ngờ…
Lại sờ thích đến vậy.
Tôi lấy hết can đảm.
Vuốt từ đỉnh đầu xuống dọc sống lưng.
Trong cổ họng báo tuyết bỗng phát ra tiếng gừ gừ trầm thấp.
Tôi sợ đến mức lập tức rụt tay lại.
Ngay sau đó.
Điện thoại hiện thông báo chuyển khoản.
【Hoắc Uyên đã chuyển cho bạn 100.000 tệ】
Lời nhắn:
【Tay nghề của bé yêu rất dễ chịu, đây là tiền thưởng hôm nay.】
Tôi nhìn sáu con số vừa xuất hiện trong tài khoản.
Lại nhìn con mèo lớn trước mặt dường như chẳng hề có ý định tấn công mình.
Sức nặng của đồng tiền…
Trong nháy mắt đã đè bẹp mọi nỗi sợ.
Tôi lập tức đứng thẳng người.
Hai tay ôm lấy cái đầu to của báo tuyết.
Ra sức vò tới vò lui.
“Chải lông đúng không! Cứ giao cho em! Hai mươi bốn tiếng một ngày em cũng có thể vuốt đến tóe lửa!”
2.
Đã nhận tiền của người ta.
Thì phải chải lông cho tử tế.
Mấy ngày tiếp theo.
Tôi hoàn toàn thích nghi với công việc bảo mẫu lương hơn chục nghìn tệ một ngày này.
Để xứng đáng với số tiền ấy.
Tôi còn đặc biệt lên mạng đặt mua lược chải lông cao cấp và găng tay massage dành cho thú cưng.
Mỗi sáng mười giờ.
Đúng giờ xuống phòng khách phục vụ vị đại gia này.
Con báo tuyết dường như cực kỳ hài lòng với kỹ thuật massage của tôi.
Chỉ cần thấy tôi cầm lược lại gần.
Nó sẽ vô cùng thuần thục nằm vật xuống thảm.
Lộ ra cái bụng trắng như tuyết mềm mại.
Tôi đeo găng tay.
Vuốt từ cằm xuống tận gốc đuôi.
Nó lim dim đôi mắt xanh băng.
Trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ vang như tiếng máy cày khởi động.
Chiếc đuôi dài to còn quấn lấy cổ tay tôi.
Như thể không muốn tôi rời đi.
Sờ…
Thích thật.
Cảm giác cứ như đang vuốt cả một tấm lụa thượng hạng.
“Đại vương, lực thế này ổn chưa?”
Tôi nịnh nọt hỏi.
Con báo tuyết lười biếng hé mắt nhìn tôi.
Cái đầu to chủ động cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.
Cùng lúc đó.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn trà đúng giờ sáng màn hình.
Hoắc Uyên:
【Tay nghề của bé yêu càng ngày càng tốt.】
【Chuyển khoản WeChat: 50.000 tệ】
Tôi nhìn dãy số trên màn hình.
Mắt sáng rực.
Đây đâu phải báo tuyết.
Đây rõ ràng là Thần Tài của tôi!
Tôi ôm điện thoại.
Điên cuồng bắn tim về phía chiếc camera trên trần.
“Cảm ơn sếp! Sếp hào phóng quá! Chúc sếp cả đời bình an!”
Thấy tôi dừng tay.
Con báo tuyết không vui.
Nó dùng cái đầu to húc nhẹ vào eo tôi.
Suýt nữa húc tôi ngã lăn.
Tôi vội vàng bò dậy tiếp tục làm việc.
“Đến đây đến đây! Đại vương lật người nào, chúng ta làm tiếp!”
Công việc vừa nhẹ nhàng vừa vui vẻ.
Nhưng trong lòng tôi vẫn luôn có một thắc mắc rất lớn.
Hoắc Uyên rốt cuộc đang ở đâu?
Biệt thự lưng chừng núi rộng hàng nghìn mét vuông này.
Ngoài cô lao công đến dọn dẹp định kỳ.
Hoàn toàn không có dấu vết sinh hoạt của bất kỳ người nào.
Tôi ở đây gần nửa tháng rồi.
Vậy mà vẫn chưa từng nhìn thấy bóng dáng Hoắc Uyên.
Mỗi tối.
Tôi chỉ có thể trò chuyện với anh qua WeChat.
Tôi thử dò hỏi:
【Bao giờ anh mới về vậy? Mèo lớn thì đáng yêu thật, nhưng ngày nào cũng quanh quẩn trong nhà em hơi chán rồi. Em muốn cùng anh ra ngoài chơi.】
Sến chết mất.
Chính tôi còn thấy nổi da gà.
Nhưng để giữ hình tượng dịu dàng, chu đáo, biết quan tâm.
Tôi vẫn phải nói như vậy.
Một lúc lâu sau.
Hoắc Uyên mới trả lời:
【Mấy hôm nay phản ứng mùa thay lông của anh khá nặng. Bác sĩ bảo chỉ có thể ở nhà dưỡng, đợi anh khỏe lại sẽ đưa bé yêu ra ngoài chơi.】
【Vất vả cho bé rồi.】
Mùa thay lông?
Cái gì cơ?
Anh chàng này chẳng lẽ mắc bệnh ngoài da hiếm gặp gì sao?
Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh một người toàn thân mọc đầy lông trắng.
Còn bị nhốt trong một chiếc lồng kính.
Thôi vậy.
Thế giới của người có tiền tôi không hiểu nổi.
Chỉ cần tiền chuyển đủ.
Đừng nói mọc lông.
Cho dù anh ta mọc cả vảy, tôi cũng chấp nhận.
【Được rồi bé yêu, anh cứ yên tâm dưỡng bệnh, trong nhà có em rồi!】
Gửi xong tin nhắn.
Chaporia
Bình Luận (0)