20px

Tôi lại cúi đầu tiếp tục chải lông cho Thần Tài.

Hoàn toàn không hề nhận ra.

Con báo tuyết khổng lồ bên cạnh đang nhìn tôi bằng một ánh mắt cuồng nhiệt khó tả.

……

3.

Những ngày yên bình rồi cũng đến lúc bị phá vỡ.

Mọi chuyện bắt nguồn từ một cuộc gọi video của cô bạn thân vô cùng thiếu đáng tin, Tô Thanh Thanh.

Lúc ấy tôi đang nằm dạng tay dạng chân trên tấm thảm.

Thần Tài đại khái thấy thảm cứng quá, nhất quyết lấy tôi làm đệm. Cả cục thịt lông xù nặng trịch đè chặt lên bụng tôi.

Ép đến mức suýt nữa tôi nôn luôn con tôm hùm Úc ăn tối qua.

Vừa bắt máy.

Khuôn mặt dán mặt nạ của Tô Thanh Thanh lập tức xuất hiện trên màn hình.

“Lâm Lộc, bạn trai đại gia thần long thấy đầu không thấy đuôi của cậu trông thế nào vậy? Gửi tớ xem ảnh…”

“Á đù!”

Tiếng hét của Tô Thanh Thanh suýt làm thủng màng nhĩ tôi.

Thần Tài bị quấy rầy giấc ngủ, không vui quẫy nhẹ cái đuôi. Đôi mắt thú màu xanh băng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Tô Thanh Thanh sợ đến mức miếng mặt nạ rơi luôn xuống đất, giọng run lẩy bẩy.

“Lộc… Lộc Lộc… Bên cạnh cậu… đang nằm cái gì thế?!”

Tôi khó nhọc ngoi nửa cái đầu ra khỏi đống lông của Thần Tài, hạ giọng giải thích:

“Nhỏ tiếng thôi! Tớ đang ở nhà bạn trai. Đây là con báo tuyết thuần chủng anh ấy nuôi.”

Tô Thanh Thanh trợn tròn mắt, cứ như đang nhìn một kẻ điên.

“Cậu bị úng não à? Đối tượng yêu qua mạng của cậu đến mặt còn chẳng chịu lộ, vậy mà ném thẳng cậu vào biệt thự làm bảo mẫu cho dã thú? Lỡ nó nổi điên lên, coi cậu là bữa điểm tâm thì sao?”

Tôi cố gắng rút một tay ra, cầm chiếc điện thoại còn lại đưa sát màn hình.

Trên đó là trang tổng kết toàn bộ số tiền Hoắc Uyên đã chuyển cho tôi trong mấy ngày qua.

Tô Thanh Thanh im bặt.

Mười giây yên lặng như chết trôi qua.

Cuối cùng cô ấy cất giọng đầy u oán.

“Nó… còn thiếu bảo mẫu không? Tớ biết giặt đồ, biết nấu cơm, còn biết học mèo kêu nữa.”

Tôi trợn mắt.

“Thôi đi. Công việc này cũng phải chọn người đấy.”

Thần Tài dường như nghe hiểu chúng tôi đang nói về mình.

Nó kiêu ngạo ngẩng cằm lên, rồi dồn hẳn nửa thân mình đè lên người tôi.

Còn cố tình quăng cái đuôi lông xù thật to lên mặt tôi, che kín luôn ống kính.

Đầu bên kia, Tô Thanh Thanh không ngừng xuýt xoa.

“Được rồi. À đúng rồi, cái cậu Chu Vũ trong hội sinh viên từng theo đuổi cậu ấy, còn nhớ không? Cậu chạy đi làm bảo mẫu, nửa tháng mất hút, cậu ta cứ tưởng cậu gặp chuyện, đang khắp nơi hỏi tung tích cậu đấy.”

Vừa dứt lời.

Thần Tài đang đè trên người tôi bỗng cứng đờ.

Chiếc đuôi vốn lười biếng lập tức dựng thẳng.

Giây tiếp theo.

Nó đột ngột bật dậy, trong cổ họng phát ra một tiếng gầm trầm đầy đáng sợ, móng vuốt khổng lồ vỗ thẳng vào chiếc điện thoại của tôi.

Rắc!

Màn hình nứt toác như mạng nhện.

Cuộc gọi video bị cắt ngang.

Tôi đứng sững tại chỗ.

Hết nhìn chiếc điện thoại anh dũng hy sinh dưới đất.

Lại nhìn con báo tuyết đang ở trong trạng thái cực kỳ cáu kỉnh.

Nó bồn chồn đi qua đi lại trong phòng khách, móng vuốt cào lên sàn nhà phát ra những âm thanh chói tai.

Con mèo lớn này…

Sao tự nhiên nổi nóng vậy?

Chưa kịp để tôi hiểu chuyện gì.

Chiếc điện thoại còn lại rung liên hồi.

Hoắc Uyên gửi đến một tràng tin nhắn.

【Chu Vũ là ai?】

【Tại sao cậu ta lại hỏi tung tích em?】

【Chẳng phải em nói chỉ thích mình anh sao?】

【Bé yêu, anh không vui rồi.】

Tôi lập tức ngẩng phắt đầu lên.

Nhìn chằm chằm chiếc camera trên trần nhà.

Tên đàn ông chó má này chắc chắn đang theo dõi tôi hai mươi bốn trên hai mươi bốn!

Tôi vội vàng gõ chữ giải thích:

【Chỉ là bạn học bình thường thôi! Em hoàn toàn không thích cậu ta, còn chẳng thèm để ý nữa! Bé yêu, anh đừng hiểu lầm!】

Hoắc Uyên:

【Thật không?】

Tôi:

【Thật còn hơn ngọc trai nữa! Em chỉ yêu mình anh!】

Vài giây sau.

Hoắc Uyên gửi thêm một yêu cầu mới.

【Anh muốn em tự mình nói cho anh nghe, nói to lên.】

Vì bát cơm của mình.

Tôi không chút do dự hắng giọng, hướng thẳng về chiếc camera rồi hét lớn:

“Hoắc Uyên! Em thích anh nhất! Cái tên Chu Vũ gì đó, đến một sợi tóc của anh cũng không bằng!”

Sau khi hét xong.

Cả căn biệt thự im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Tôi quay đầu nhìn con báo tuyết đang nổi cáu.

Nó không đi tới đi lui nữa.

Mà ngoan ngoãn ngồi nguyên tại chỗ.

Chiếc đuôi to khỏe phía sau đang điên cuồng ve vẩy với một tần suất kỳ quái.

Nếu tôi không nhìn nhầm.

Thì chỏm lông trắng trên hai vành tai của nó…

Hình như đang ửng lên một màu hồng vô cùng khả nghi.

4.

Nhìn con mèo lớn đáng yêu trước mặt, mắt tôi đảo một vòng, lập tức nảy ra một ý hay.

Tôi ôm chầm lấy con báo tuyết.

Cúi đầu.

Rồi hôn thật mạnh lên vầng trán rộng của nó một cái.

“Thấy chưa! Vì anh, đến cả mãnh thú đáng sợ thế này em còn dám hôn! Anh còn nghi ngờ gì nữa!”

Hôn xong.

Con báo tuyết bất động.

Nó cứng đờ ngay tại chỗ, đôi đồng tử dựng đứng màu xanh băng lập tức mở to.

Ngay sau đó.

Trong cổ họng nó phát ra một tràng tiếng “gừ gừ” rất khẽ, rồi cuống cuồng lao thẳng lên phòng ngủ chính ở tầng hai.

Rầm!

Cửa phòng ngủ chính bị khóa trái từ bên trong.

Tôi ngơ ngác đứng dưới lầu.

Điện thoại rung lên.

【Hoắc Uyên đã chuyển cho bạn 200.000 tệ】

Hoắc Uyên:

【Bé yêu… sau này em đừng tùy tiện hôn người khác nữa.】

Hoắc Uyên:

【Anh rất vui… nhưng anh phải đi uống thuốc đã, em ngủ sớm nhé.】

Nhìn khoản tiền khổng lồ trong tài khoản.

Tôi vô cùng mãn nguyện trở về phòng ngủ dành cho khách.

Đến nửa đêm.

Khoảng ba giờ sáng.

Bên ngoài cửa phòng bỗng vang lên một tràng tiếng cào cấu khiến người ta nổi da gà.

Móng vuốt sắc bén từng chút một cào lên cánh cửa gỗ, phát ra những âm thanh chói tai.

Tôi giật mình tỉnh giấc.

Còn chưa kịp với tay bật chiếc đèn đầu giường.

Rầm!

Cửa phòng bị một sức mạnh khủng khiếp húc văng.

Một bóng đen khổng lồ mang theo hơi nóng bỏng rực lao thẳng lên giường.

Sức nặng khổng lồ ép tôi cứng xuống dưới.

Cặp nanh sắc bén kề sát ngay động mạch ở cổ tôi.

5.

Hơi thở nóng ẩm phả lên xương quai xanh của tôi.

Trong bóng tối.

Một đôi mắt thú đỏ rực nhìn chằm chằm vào tôi.

Là con báo tuyết ấy.

Lúc này.

Nó hoàn toàn rơi vào trạng thái mất khống chế.

Cơ thể nóng đến đáng sợ.

Ngay cả qua lớp đồ ngủ, tôi vẫn cảm nhận được luồng nhiệt bỏng rát ấy.

Tôi đến cả thở mạnh cũng không dám.

Xong rồi.

Xem ra số tiền kiếm được từ Hoắc Uyên…

Cuối cùng vẫn chẳng còn mạng để tiêu.

Đúng lúc tôi nghĩ nó sắp cắn đứt cổ mình.

Nó bỗng phát ra một tiếng rên đau đớn.

Cái đầu khổng lồ nặng nề gục xuống hõm cổ tôi.

Nó đang run.

Run dữ dội đến cực điểm.

Chiếc lưỡi ráp vô thức liếm lên cổ tôi, để lại từng vệt nước nóng hổi.

Nó bị bệnh?

Hay… đang đến kỳ động dục?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...