20px

Tôi không biết động vật hoang dã lúc bị bệnh sẽ nguy hiểm đến mức nào.

Nhưng tôi biết.

Nếu lúc này tôi đẩy nó ra.

Hoặc hét lên bỏ chạy.

Chắc chắn sẽ kích thích bản năng săn mồi của nó.

Vì tiền.

Cũng vì cái mạng nhỏ của mình.

Tôi run rẩy giơ hai tay lên.

Chậm rãi ôm lấy chiếc cổ vừa to vừa nóng bỏng của nó.

“Không sao…”

“Không sao đâu…”

Tôi cố nén sợ hãi.

Bắt đầu dùng bộ kỹ thuật vuốt lông trị giá một trăm nghìn tệ mỗi ngày của mình.

Từ sau tai nó.

Nhẹ nhàng vuốt dọc xuống tận sống lưng.

Cơ bắp trên lưng con báo tuyết căng cứng như đá.

Tôi chỉ có thể không ngừng tăng thêm lực.

Dùng đầu ngón tay xoa bóp từng khối cơ đang co giật.

“Không sao rồi.”

“Có em ở đây.”

“Ngoan nào.”

“Thả lỏng một chút.”

Tôi ghé sát bên tai nó.

Hạ thấp giọng.

Không ngừng dịu dàng dỗ dành.

Không biết đã qua bao lâu.

Hai cánh tay tôi mỏi nhừ đến tê dại.

Con mãnh thú đè trên người tôi cuối cùng cũng ngừng run.

Màu đỏ trong đáy mắt dần tan biến.

Khôi phục lại sắc xanh băng trong trẻo vốn có.

Dường như nó cũng nhận ra.

Vừa rồi mình đã làm một chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Thân hình khổng lồ lập tức lùi mạnh về sau.

Lưng đập vào chiếc tủ đầu giường.

Nó không dám tin nhìn vết đỏ trên cổ tôi do chính mình liếm ra.

Trong cổ họng phát ra từng tiếng “ư ử” đầy tự trách.

Một mãnh thú oai phong như vậy.

Thế mà lại phát ra thứ âm thanh tủi thân đến thế.

Nó dùng hai cái chân trước to lớn che kín mắt mình.

Cả cơ thể co rúm trong góc giường.

Đến cả chiếc đuôi to khỏe cũng cụp xuống.

Nó…

Đang thấy có lỗi.

Tôi khẽ thở phào.

Mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả bộ đồ ngủ.

Nhưng tôi vẫn chậm rãi dịch người sang.

Đưa tay xoa nhẹ lên trán nó.

“Không sao rồi.”

“Mèo lớn.”

“Em không trách anh đâu.”

6.

Sáng sớm hôm sau.

Tôi bị đánh thức bởi một cảm giác bị đẩy lưng nhè nhẹ theo từng nhịp.

Vừa mở mắt.

Con báo tuyết đang nằm nghiêng ngay bên cạnh tôi.

Nó dùng chiếc đệm thịt vừa to vừa mềm dưới bàn chân, cẩn thận xoa bóp lưng cho tôi.

Thấy tôi tỉnh.

Nó lập tức rụt chân lại, chột dạ quay đầu sang một bên, giả vờ ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Màn hình điện thoại vẫn sáng.

Hoắc Uyên gửi hơn một trăm tin nhắn.

Toàn là xin lỗi.

【Bé yêu, xin lỗi em, tối qua anh phát bệnh làm em sợ rồi phải không?】

【Giờ anh uống thuốc rồi.】

【Bé yêu có bị thương không? Có cần anh gọi xe cấp cứu cho em không?】

【Nếu em sợ, anh sẽ lập tức sắp xếp người đưa em về nhà.】

Tôi nhìn con báo tuyết bên cạnh.

Rõ ràng đang giả vờ ngắm cảnh.

Nhưng đôi tai lại dựng thẳng lên để lén nghe.

Nhớ lại dáng vẻ đáng thương của nó tối qua co rúm trong góc tường.

Lại nghĩ đến khoản thu nhập một trăm nghìn tệ mỗi ngày của mình.

Tôi lập tức gõ chữ trả lời:

【Không cần đâu! Mèo lớn rất ngoan. Em biết nó chỉ vì bị bệnh khó chịu nên mới chạy đến tìm em dỗ dành thôi.】

【Em sẽ ở cùng mèo lớn. Có em ở đây, mèo lớn sẽ không cô đơn trong biệt thự nữa.】

Vài giây sau.

【Hoắc Uyên đã chuyển cho bạn 500.000 tệ】

Hoắc Uyên:

【Bé yêu tốt quá. Đợi anh qua kỳ thay lông, nhất định sẽ bù đắp cho em thật nhiều.】

Nhìn khoản tiền khổng lồ năm trăm nghìn.

Tôi bật thẳng dậy khỏi giường.

“Đại vương! Anh đúng là người thân của em!”

Tôi ôm chầm lấy cổ con báo tuyết.

Ra sức cọ cọ vào bộ lông mềm mại của nó.

Con báo tuyết bị sự nhiệt tình bất ngờ của tôi làm cho lúng túng.

Nó cứng người vài giây.

Sau đó mới dè dặt nhấc một chân lên.

Nhẹ nhàng đặt lên eo tôi.

Để báo đáp năm trăm nghìn tệ này.

Tôi quyết định khiến cuộc sống của Thần Tài phong phú hơn một chút.

Tôi lên mạng đặt nguyên một bộ đồ chơi dành cho thú cưng.

Buổi chiều.

Tôi cầm một cây cần câu mèo siêu to, đầu buộc lông gà lôi.

Điên cuồng vung qua vung lại trong phòng khách.

“Đại vương! Mau nhìn này! Gà biết bay!”

Con báo tuyết ngồi ngay ngắn trên sofa.

Dùng ánh mắt lạnh nhạt như đã nhìn thấu hồng trần để nhìn tôi.

Dòng máu cao quý.

Cùng thân hình uy nghi.

Đều đang kháng cự món đồ chơi ngớ ngẩn này.

Nhưng tôi mặc kệ.

Tôi quất thẳng chùm lông gà lên mặt nó.

Nó cau mày.

Lùi về sau một chút.

Điện thoại rung lên.

Hoắc Uyên:

【Bé yêu, hình như anh không thích cái này lắm.】

Tôi ngẩng đầu hét về phía camera:

“Không được! Sinh mệnh nằm ở vận động! Mèo mà suốt ngày không chịu vận động sẽ bị gan nhiễm mỡ đấy!”

Con báo tuyết trên sofa khẽ thở dài.

Nó bất đắc dĩ đứng dậy.

Đúng lúc chùm lông gà lại vung tới.

Nó nhún người nhảy lên.

Thân hình khổng lồ vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung.

Rồi chính xác dùng hai móng vuốt kẹp lấy chùm lông gà.

Sau đó.

Nó ấn chặt chùm lông xuống sàn.

Quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt ấy như đang viết rõ mồn một:

Hài lòng chưa? Giờ nghỉ được chưa?

Tôi cười đến mức lăn lộn đầy sàn.

Cái kiểu đáng yêu tương phản này…

Đúng là chí mạng.

7.

Những ngày yên bình chẳng kéo dài được bao lâu thì phiền phức đã tự tìm tới.

Trưa hôm đó.

Chòi bảo vệ gửi đến một kiện chuyển phát nhanh hỏa tốc trong thành phố.

Tôi ngồi dưới chiếc ô che nắng trong vườn mở gói hàng.

Con báo tuyết thì nằm phơi nắng ngay bên chân tôi.

Vừa mở chiếc hộp.

Bên trong là một hộp sô-cô-la thủ công cực lớn.

Cùng một tấm thiệp màu hồng.

【Em Lâm Lộc.

Anh hỏi thăm rất lâu mới biết kỳ nghỉ hè em ở đây.

Thứ Bảy tuần này là sinh nhật anh, hy vọng em có thể đến.】

Người ký tên là…

Chu Vũ.

Tôi chỉ mới liếc qua một cái.

Da đầu đã tê rần.

Tên Chu Vũ này là chó săn chắc?

Thế mà cũng tìm được đến đây?

Tôi còn chưa kịp vứt tấm thiệp đi.

Con báo tuyết vốn đang nằm dưới đất bỗng ngồi bật dậy.

Nó ngửi thấy mùi lạ trên chiếc hộp chuyển phát.

Đôi mắt xanh băng lập tức trầm xuống.

Đầy vẻ thù địch nhìn chằm chằm vào cái hộp.

Giây tiếp theo.

Bốp!

Con báo tuyết chính xác vung một móng vuốt.

Cả hộp sô-cô-la thủ công đắt tiền.

Cùng tấm thiệp màu hồng.

Đều bị nó đập bay.

Vẫn chưa hả giận.

Nó còn dùng hai chân sau cào mạnh lên đống vụn vài cái.

Đá tất cả xuống hẳn vũng bùn bên cạnh.

Làm xong tất cả.

Nó quay đầu lại.

Dùng ánh mắt vừa tủi thân vừa tổn thương nhìn tôi.

Cái đầu to không ngừng cọ vào lòng bàn tay tôi.

Trong cổ họng phát ra những tiếng gừ gừ gấp gáp.

Chiếc điện thoại trong túi rung điên cuồng.

Hoắc Uyên:

【Sao cậu ta lại tìm được địa chỉ?】

【Sô-cô-la cậu ta tặng ngon không?】

【Em định đi dự sinh nhật cậu ta à?】

Chỉ nhìn màn hình thôi.

Tôi cũng cảm nhận được cơn giận sắp bùng nổ của Hoắc Uyên.

Tôi lập tức giơ điện thoại lên trước mặt.

Lớn tiếng giải thích:

“Hoắc Uyên, anh nghe em giải thích đã!”

“Chắc chắn là cậu ta tự ý điều tra địa chỉ của em!”

“Em tuyệt đối không đi dự sinh nhật gì hết!”

“Đến cái vỏ hộp sô-cô-la em còn chưa kịp nhìn rõ thì mèo lớn đã thay trời hành đạo rồi!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...