20px

Bên kia yên lặng đúng một phút.

Sau đó.

Hoắc Uyên gửi tối hậu thư.

【Chặn hết tất cả phương thức liên lạc của cậu ta. Chụp màn hình gửi cho anh.】

【Sau đó đi rửa tay. Anh không thích tay em dính đồ của người khác.】

Tôi lập tức làm theo.

Sau khi gửi ảnh chụp màn hình.

Hoắc Uyên không nhắn lại nữa.

Con báo tuyết cũng thôi không cọ tôi.

Nó nằm xuống đất lần nữa.

Gác cái đầu to lên hai chân trước.

Thở phào một hơi thật dài.

8.

Sau khi chặn Chu Vũ.

Tôi ngồi dưới chiếc ô che nắng.

Nhìn con báo tuyết đang nằm dưới đất.

Cảm giác kỳ lạ trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.

Trùng hợp quá.

Mỗi lần Hoắc Uyên nhắn tin.

Thời điểm.

Giọng điệu.

Đều khớp hoàn toàn với phản ứng của con báo tuyết.

Quan trọng nhất là…

Tôi đột ngột ngẩng đầu.

Đảo mắt nhìn quanh.

Đây là góc khuất nhất trong khu vườn.

Trên đầu chỉ có những tán ngô đồng um tùm.

Để bảo vệ quyền riêng tư.

Trong khu vườn của biệt thự vốn không hề lắp camera giám sát.

Hơn nữa.

Lúc nãy khi mở gói hàng.

Tôi còn quay lưng về phía tòa biệt thự chính.

Vậy…

Làm sao Hoắc Uyên biết người gửi sô-cô-la là Chu Vũ?

Cho dù bảo vệ ở cổng có báo cho anh biết có chuyển phát nhanh.

Thì làm sao anh biết bên trong là một hộp sô-cô-la?

Trừ khi…

Tôi cúi đầu.

Nhìn con mèo lớn khổng lồ đang lim dim nghỉ ngơi bên chân.

Một ý nghĩ hoang đường.

Ầm một tiếng nổ tung trong đầu tôi.

Không thể nào chứ?

Chẳng phải sau khi nước nhà thành lập thì động vật không được phép thành tinh sao?

Để kiểm chứng suy đoán của mình.

Tôi quyết định làm một thí nghiệm.

Tôi đứng dậy.

Vỗ vỗ tay.

“Đại vương, đi nào, vào nhà.”

Con báo tuyết lập tức mở mắt.

Ngoan ngoãn đi theo tôi vào phòng khách.

Sau khi vào phòng khách.

Nhân lúc nó chạy đi uống nước.

Tôi lén đi đến góc tường.

Một phát rút luôn phích cắm nguồn của camera giám sát chính trong phòng khách.

Đèn đỏ trên camera lập tức tắt ngóm.

Sau đó.

Tôi đi đến phía sau con báo tuyết đang uống nước.

Hít sâu một hơi.

Đột nhiên ngồi xổm xuống.

Hai tay nâng lấy khuôn mặt lông xù của nó.

Giữa ánh mắt ngơ ngác của nó.

Tôi hôn thật kêu lên chóp mũi nó một cái.

“Chụt!”

Con báo tuyết hoàn toàn hóa đá.

Ngụm nước đang uống dở chảy dọc theo khóe miệng.

Nhỏ tong tong xuống tấm thảm.

Đồng tử của nó run dữ dội.

Hai chóp tai lập tức đỏ bừng như sắp nhỏ máu.

Hai giây sau.

Điện thoại trong túi tôi vang lên một tiếng ting giòn tan.

Tôi lấy ra xem.

Hoắc Uyên:

【Bé yêu! Em… em lại tùy tiện hôn người ta nữa rồi!!!】

Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy.

Lại nhìn con vật khổng lồ trước mặt.

Đang điên cuồng dùng hai chân trước che kín mặt mình.

Đột nhiên…

Tôi hiểu rồi.

Tiền của Hoắc Uyên…

Quả thật không dễ cầm chút nào.

9.

Thế giới quan của tôi…

Sụp đổ.

Rồi được xây dựng lại ngay trước mắt.

Tôi đứng giữa phòng khách.

Tay siết chặt chiếc điện thoại.

Hoắc Uyên chính là con báo tuyết này!

Con báo tuyết này chính là Hoắc Uyên!

Bạn trai đại gia quen qua mạng suốt ba tháng của tôi…

Lại là một con báo tuyết thuộc loài động vật được bảo vệ cấp một của quốc gia?!

Tôi nhìn con mãnh thú khổng lồ trước mặt.

Nó đang vùi cả khuôn mặt vào chiếc đệm sofa.

Rõ ràng là định giả chết để che giấu sự xấu hổ.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Bảo sao anh nói kỳ thay lông không thể gặp người.

Bảo sao mỗi lần anh ghen hay nổi giận.

Nhịp điệu đều khớp từng ly từng tí với hành động của con mèo lớn này.

Bảo sao Chu Vũ gửi đồ cho tôi.

Rõ ràng khu vườn không hề có camera.

Thế mà anh vẫn biết bên trong là sô-cô-la!

Mồ hôi lạnh túa đầy sau lưng tôi.

Nhớ lại mấy ngày nay.

Tôi đã ôm đầu anh rồi hôn tới hôn lui như thế nào.

Đã ép anh phải đuổi theo cây cần câu mèo ngớ ngẩn kia ra sao.

Thậm chí.

Đêm anh phát bệnh mất khống chế.

Tôi còn ôm cổ anh như dỗ trẻ con ba tuổi.

Vừa vuốt lông vừa dỗ dành!

Cứu mạng!

Rốt cuộc tôi đã làm cái trò gì thế này!

Con báo tuyết trên sofa dường như cảm nhận được sự im lặng của tôi.

Nó lén lút nhấc cái đầu to ra khỏi chiếc đệm.

Đôi đồng tử dựng đứng đầy vẻ dò xét nhìn về phía tôi.

Thấy tôi nhìn chằm chằm vào nó.

Trong đáy mắt nó thoáng hiện một tia hoảng hốt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...