Điện thoại lại rung.
Hoắc Uyên:
【Bé yêu sao không nói gì vậy? Có phải vừa rồi anh nói nặng lời quá không?】
Hoắc Uyên:
【Anh không nên dữ với em. Em đừng giận anh được không?】
Nhìn những dòng chữ đầy vẻ thấp thỏm trên màn hình.
Lại nhìn con mãnh thú khổng lồ trước mặt.
Rõ ràng mạnh đến đáng sợ.
Nhưng lại dè dặt cẩn thận như thế.
Tự dưng tôi bật cười.
Nếu lúc đầu phát hiện ra sự thật là sợ hãi.
Thì bây giờ.
Nỗi sợ ấy đã bị cái sự đáng yêu trái ngược này đánh tan hơn một nửa.
Một kẻ săn mồi đứng đầu chuỗi thức ăn.
Chỉ cần một cú ngoạm là có thể cắn đứt cổ tôi.
Vậy mà lại cẩn thận xin lỗi tôi từng chút một.
Tôi hít sâu một hơi.
Cố gắng bình ổn trái tim đang đập loạn.
Nếu anh không muốn lộ thân phận.
Vậy thì…
Tôi sẽ diễn cùng anh đến cùng.
Dù sao.
Ai lại đi gây khó dễ với tiền chứ?
Tôi giả vờ như không có chuyện gì.
Cắm lại dây nguồn cho chiếc camera.
Sau đó nhìn thẳng vào ống kính, lớn tiếng nói:
“Ôi chao, tại em thấy mèo lớn đáng yêu quá nên không nhịn được thôi mà. Anh đừng ghen nữa, người em yêu nhất chỉ có mình anh!”
Con báo tuyết trên sofa rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Nó nằm xuống lần nữa.
Thậm chí còn thoải mái lăn một vòng.
Để lộ cái bụng trắng lông xù.
Điên cuồng ám chỉ tôi tiếp tục phục vụ vuốt lông.
Tôi bước tới.
Cam chịu đeo đôi găng tay massage vào.
“Được được được.”
“Thần Tài à, để em vuốt lông cho ngài.”
Những ngày sau đó.
Tâm trạng của tôi đã thay đổi hoàn toàn.
Tôi không còn xem con báo tuyết này là một con thú cưng đơn thuần nữa.
Mà coi anh như một cậu bạn trai ngây ngô khoác lớp da thú.
Thế là.
Tôi bắt đầu càng lúc càng quá đáng với anh.
Đến bữa ăn.
Tôi cố tình ngồi trước mặt anh gặm đùi gà thơm phức.
Còn trước mặt anh chỉ đặt một bát hạt cho mèo khô khốc.
Hoắc Uyên điên cuồng phản đối trên WeChat.
【Bé yêu, hạt cho mèo dở quá.】
Tôi lạnh lùng từ chối trước camera.
“Không được! Dạo này mèo lớn béo lên rồi! Phải kiểm soát chế độ ăn!”
Con báo tuyết bên cạnh tủi thân đến mức cào cào xuống sàn.
Cuối cùng chỉ có thể mang vẻ mặt đau khổ nhai từng viên hạt cho mèo.
Lúc xem TV.
Tôi ép anh làm chiếc gối ôm cỡ lớn.
Còn nhét luôn hai bàn chân vào dưới cái bụng ấm áp của anh để sưởi.
Anh tuy bất đắc dĩ.
Nhưng lần nào cũng phối hợp điều chỉnh tư thế.
Để tôi tựa được thoải mái nhất.
Cuộc sống sống chung vượt qua cả ranh giới giống loài này.
Vậy mà…
Lại hòa hợp đến kỳ lạ.
10.
Cho đến nửa tháng sau.
Sự hòa hợp ấy lại một lần nữa bị phá vỡ.
Chiều hôm đó.
Tôi đang ngủ trưa trong phòng khách.
Mơ mơ màng màng.
Tôi bỗng cảm thấy nguồn nhiệt bên cạnh biến mất.
Mở mắt ra.
Con báo tuyết đã không còn ở đó.
Cả tầng một trống không.
Tôi dụi mắt đi lên tầng hai.
Đang định đẩy cửa phòng ngủ chính.
Thì từ khe cửa bỗng truyền ra những tiếng thở dốc nặng nề.
Cùng với tiếng xương cốt tái cấu trúc vang lên rắc… rắc… khiến người ta ê cả răng.
Tôi giật mình.
Đang định lùi lại.
Rầm!
Cửa phòng ngủ chính bất ngờ bị kéo bật từ bên trong.
Một người đàn ông cao hơn mét chín.
Toàn thân trần trụi.
Loạng choạng lao ra ngoài.
Anh có mái tóc ngắn màu bạc xám vô cùng nổi bật.
Đường nét cơ bắp sắc bén, tràn đầy sức bùng nổ.
Vai rộng.
Eo thon.
Đúng chuẩn một cỗ máy phát tán hormone nam tính.
Quan trọng nhất là…
Sau thắt lưng anh.
Còn kéo theo một chiếc đuôi to lông xù màu bạc xám!
Tôi hoàn toàn hóa đá tại chỗ.
Người đàn ông nhìn thấy tôi.
Cũng sững sờ.
Đôi mắt xanh băng giống hệt con báo tuyết lập tức mở to.
“Lộc Lộc.”
Giọng anh trầm khàn.
Mang theo chút gượng gạo của người lâu ngày không nói chuyện.
Tôi nhìn anh.
Một giây.
Hai giây.
Ánh mắt hoàn toàn mất khống chế.
Từ lồng ngực rắn chắc.
Lướt xuống tám múi cơ bụng săn chắc.
Rồi…
“A——!!!”
Tôi hét lên một tiếng thảm thiết nhất từ trước đến nay.
Hai tay ôm chặt lấy mắt.
“Đồ lưu manh!!!”
Rõ ràng chính anh cũng chưa kịp nhận ra tình trạng hiện tại của mình.
Anh cúi đầu theo ánh mắt tôi.
Ngay sau đó.
Buột miệng chửi nhỏ một câu đầy lúng túng.
Rầm!
Cửa phòng ngủ chính lại bị anh đóng sầm.
Thậm chí còn khóa trái luôn.
Tôi dựa vào bức tường ngoài hành lang.
Chaporia
Bình Luận (0)