Thở hổn hển từng ngụm.
Tuy tôi đã sớm đoán anh chính là con báo tuyết.
Nhưng…
Đoán là một chuyện.
Tận mắt chứng kiến cảnh một con báo tuyết biến thành người lại là chuyện hoàn toàn khác!
Quan trọng hơn…
Biến thì biến.
Sao anh lại không mặc quần áo chứ!
Tôi đứng ngoài hành lang chờ suốt nửa tiếng.
Cuối cùng.
Cửa phòng ngủ chính cũng mở ra lần nữa.
Hoắc Uyên đã thay sang một bộ đồ mặc thường ngày cao cấp màu đen.
Mái tóc bạc xám còn đọng những giọt nước.
Chiếc đuôi nổi bật kia cũng đã được anh thu lại.
Một tay anh đút túi quần.
Cố bày ra dáng vẻ lạnh lùng của một tổng tài bá đạo.
Nếu như…
Đôi tai đỏ bừng.
Cùng ánh mắt cứ lảng tránh của anh không tố cáo anh thì đúng là rất có khí thế.
“Ừm…”
Anh khẽ ho một tiếng.
Giọng nói khô khốc.
Tôi buông tay đang che mắt xuống.
Nhìn người đàn ông đẹp đến mức thần người cũng phải ghen tị trước mặt.
Trong đầu lại không ngừng hiện lên cảnh anh khi còn là báo tuyết.
Nằm ngửa bốn chân chổng lên trời.
Để mặc tôi xoa bụng.
Khoảng cách giữa hai hình tượng quá lớn.
Tôi không nhịn nổi nữa.
“Phụt…”
Tôi bật cười thành tiếng.
Mặt Hoắc Uyên lập tức đỏ hơn.
Anh sải bước đến trước mặt tôi.
Thân hình cao lớn mang theo cảm giác áp bức cực mạnh.
Nhưng giọng nói lại đầy vẻ tủi thân.
“Em cười gì?”
“Có phải em chê hình người của anh không đẹp không?”
Tôi vội vàng xua tay.
“Không có, không có! Tuyệt đối không có!”
“Anh yêu, anh đẹp trai muốn xỉu luôn!”
Để chứng minh mình không nói dối.
Tôi đưa tay lên.
Theo thói quen lúc vuốt lông báo tuyết.
Chính xác nắm lấy nhúm tóc bạc xám dựng ngốc trên đỉnh đầu anh.
Toàn thân Hoắc Uyên cứng đờ.
Anh cúi đầu.
Để mặc tôi nghịch tóc mình.
Một lúc lâu sau.
Anh mới lí nhí nghẹn ra một câu.
“Vậy…”
“Vậy sau này em… vẫn vuốt lông cho anh chứ?”
Nhìn gương mặt đẹp trai lạnh lùng ấy.
Tôi lại nhớ đến dáng vẻ ngốc nghếch của con báo tuyết.
Cuối cùng không nhịn nổi nữa.
Cười đến mức không đứng thẳng nổi.
“Vuốt chứ!”
“Nhưng phải tăng tiền!”
11.
Hoắc Uyên cuối cùng cũng vượt qua kỳ thay lông.
Thuận lợi duy trì hình người ổn định.
Đằng nào thân phận cũng đã bị tôi bóc trần.
Tên này dứt khoát mặc kệ luôn.
Bắt đầu phóng thích toàn bộ bản tính bám người.
Ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau tôi.
Tôi ngồi trên sofa xem phim.
Thì nhất định anh phải ngồi sát bên cạnh.
Thậm chí còn gác cằm lên vai tôi.
Tôi vào bếp nấu cơm.
Anh lại dựa vào khung cửa.
Dùng đôi mắt xanh băng ấy nhìn chằm chằm tôi.
Nhìn đến mức cả người tôi nổi da gà.
“Hoắc Uyên, anh có thể giữ chút hình tượng của một tỷ phú được không?”
Tôi tiện tay nhét một quả cà chua bi vừa rửa sạch vào miệng anh.
Anh vừa nhai cà chua bi.
Vừa đáp với vẻ cực kỳ thản nhiên:
“Hình tượng của anh chính là em.”
“Hơn nữa…”
“Em đã nhìn thấy anh… như thế rồi.”
“Em phải chịu trách nhiệm với anh.”
Tôi đen mặt.
Tên này…
Sao lúc biến thành người còn khó đối phó hơn cả khi là báo tuyết vậy!
Để tránh bị anh theo dõi hai mươi bốn trên hai mươi bốn.
Cuối tuần.
Tôi quyết định hẹn Tô Thanh Thanh đi dạo phố.
Biết tôi sắp ra ngoài.
Hoắc Uyên lập tức cảnh giác.
“Đi đâu?”
“Đi với ai?”
“Mấy giờ về?”
Anh thậm chí còn cầm luôn chìa khóa xe.
Rõ ràng là định tự mình đưa tôi đi.
Tôi trợn mắt.
“Đi mua sắm với Tô Thanh Thanh!”
“Con gái tụi em đi chơi với nhau, anh đừng có chen vào!”
Sau một hồi khuyên nhủ đủ kiểu.
Cuối cùng tôi cũng giữ được anh ở nhà.
…
Trong trung tâm thương mại.
Tô Thanh Thanh vừa uống trà sữa.
Vừa dùng ánh mắt nghi ngờ đánh giá tôi.
“Lâm Lộc.”
“Cậu có gì đó không đúng nha.”
“Mặt mày hồng hào thế này.”
“Bạn trai đại gia thần bí của cậu cuối cùng cũng chịu lộ diện rồi à?”
Tôi cười gượng hai tiếng.
“Cũng… coi như vậy.”
“Đẹp trai không?”
“Có ảnh không?”
“Mau đưa tớ xem với!”
Tô Thanh Thanh hào hứng ghé sát lại.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh Hoắc Uyên lúc biến hình.
Đằng sau còn mọc cái đuôi to.
Khóe miệng tôi giật giật.
“Không có ảnh.”
“Nhưng mà… rất lông xù.”
“Lông xù?”
“Kiểu miêu tả quái gì vậy?”
Tô Thanh Thanh bĩu môi.
Đột nhiên mắt sáng lên.
Chaporia
Bình Luận (0)