20px

Chỉ về phía quán cà phê mèo mới khai trương phía trước.

“Đi đi đi!”

“Vào vuốt mèo!”

“Nghe nói quán này mới có mấy bé mèo Ragdoll siêu phẩm luôn!”

Vừa nghe đến chữ “mèo”.

Theo phản xạ.

Tôi đã muốn từ chối.

Ở nhà có một con mèo lớn khổng lồ đã đủ khiến tôi đau đầu rồi.

Lấy đâu ra sức đi chiều thêm mèo khác.

Nhưng không chịu nổi Tô Thanh Thanh kéo mạnh.

Cuối cùng.

Tôi vẫn bị cô ấy lôi vào quán.

Vừa bước vào cửa.

Một mùi đặc trưng của mèo lập tức ập tới.

Tôi vừa tìm được chỗ ngồi.

Con mèo vàng mập nhất.

Cũng dính người nhất quán.

Liền bước những bước tao nhã đến chỗ tôi.

Nhảy thẳng lên lòng.

“Trời ơi!”

“Lộc Lộc, cậu đúng là có thể chất hút mèo luôn!”

“Đây là ngôi sao số một của quán đấy!”

“Bình thường chẳng thèm để ý ai đâu!”

Tô Thanh Thanh ghen tị muốn chết.

Tôi bất đắc dĩ thở dài.

Đưa tay gãi nhẹ dưới cằm con mèo vàng hai cái.

Dù sao.

Ở nhà tôi cũng đã luyện được một thân kỹ thuật vuốt lông thượng thừa.

Con mèo vàng lập tức sung sướng.

Trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ cực lớn.

Nằm ngửa bốn chân trên đùi tôi.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại tôi rung điên cuồng.

Tôi nhìn xuống.

Là cuộc gọi video của Hoắc Uyên.

Tên này đúng là nghiện kiểm tra tôi rồi.

Tôi bắt máy.

Khuôn mặt đẹp trai của Hoắc Uyên hiện lên trên màn hình.

Anh vừa định mở miệng.

Ánh mắt bỗng rơi xuống con mèo vàng trong lòng tôi.

Trong màn hình.

Ánh mắt Hoắc Uyên lập tức lạnh hẳn đi.

Đồng tử thậm chí còn có xu hướng dựng đứng.

“Lâm Lộc.”

Giọng anh trầm thấp đến đáng sợ.

“Thứ em đang ôm trong lòng…”

“Là cái gì?”

Tôi bị giọng điệu như bắt gian tại trận của anh làm cho khó hiểu.

“Một bé mèo vàng thôi.”

“Thì sao?”

“Tô Thanh Thanh nhất quyết kéo em đến quán cà phê mèo.”

Hoắc Uyên hít sâu một hơi.

Dù chỉ cách màn hình.

Tôi vẫn cảm nhận được anh đang cố hết sức kiềm chế cơn giận.

“Em.”

“Lập tức.”

“Ngay bây giờ.”

“Đặt nó xuống.”

“Tại sao?”

Tôi bật cười.

Cố tình trêu anh.

“Nó đáng yêu mà.”

“Còn ngoan hơn anh nhiều.”

Một câu này.

Hoàn toàn chọc đúng tổ ong vò vẽ.

Trong màn hình.

Hoắc Uyên đột ngột đứng bật dậy.

Đằng sau còn vang lên tiếng ghế đổ.

“Nó đẹp bằng anh không?”

“Lông nó nhiều bằng anh không?”

“Nó kiếm tiền cho em được như anh không?”

“Lâm Lộc!”

“Em không có lương tâm!”

“Có anh rồi mà em còn đi vuốt mèo hoang bên ngoài!”

Nói xong.

Anh cúp máy luôn.

Tôi ngồi đờ người trên ghế.

Nhìn màn hình điện thoại đã tối đen.

Bên cạnh.

Tô Thanh Thanh cười nghiêng ngả.

“Lộc Lộc!”

“Bạn trai cậu đúng là hũ giấm di động!”

“Đến cả giấm của mèo cũng ăn nữa!”

Tôi chỉ biết cười khổ.

Cô ấy nào có biết.

Chính Hoắc Uyên cũng là một con mèo lớn.

Một con mèo…

Ghen với mèo.

Quá hợp lý luôn rồi.

12.

Nửa tiếng sau.

Một chiếc Maybach màu đen cực kỳ phô trương dừng thẳng trước cửa trung tâm thương mại nơi có quán cà phê mèo.

Hoắc Uyên mặc bộ vest đen nổi bật.

Dẫn theo hai vệ sĩ.

Hùng hổ đẩy cửa kính bước vào quán.

Vừa bước vào.

Cả quán cà phê mèo lập tức im phăng phắc.

Không chỉ khách.

Ngay cả những chú mèo vốn kiêu ngạo chẳng coi ai ra gì.

Ngay khi cảm nhận được khí thế của một kẻ săn mồi đứng đầu chuỗi thức ăn.

Đều sợ đến mức co rúm vào góc.

Run lẩy bẩy.

Hoắc Uyên mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người.

Anh đi thẳng đến trước mặt tôi.

Từ trên cao nhìn xuống con mèo vàng vẫn còn lì trong lòng tôi.

Con mèo vàng dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm.

Lông toàn thân dựng đứng.

Vút một cái.

Nó nhảy khỏi lòng tôi.

Trốn luôn xuống gầm bàn.

Hoắc Uyên hài lòng thu hồi ánh mắt.

Anh nắm lấy cổ tay tôi.

Kéo tôi đứng dậy khỏi ghế.

“Theo anh về nhà.”

Giọng anh không cho phép từ chối.

Tô Thanh Thanh đứng bên cạnh đã ngây người.

Cô ấy ngơ ngác nhìn gương mặt đẹp trai quá đáng của Hoắc Uyên.

Đến nói cũng lắp bắp.

“Lộc… Lộc Lộc…”

“Đây… đây chính là…”

“Bạn trai thần bí của cậu sao?”

Tôi xấu hổ che mặt.

“Ừm…”

Lúc này.

Hoắc Uyên mới miễn cưỡng liếc nhìn Tô Thanh Thanh một cái.

“Em là bạn của cô ấy?”

Anh lạnh nhạt hỏi.

Sau đó.

Rút từ trong áo ra một tấm thẻ đen.

Đặt bốp lên mặt bàn.

“Tôi mua hết tất cả mèo trong quán này.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...