20px

Bởi vì tình trạng của anh quá bất thường.

Cơ thể anh nóng như một cái lò lửa.

Toàn bộ cơ bắp đều co giật dữ dội.

“Rốt cuộc anh bị làm sao?”

“Anh bệnh rồi sao?”

“Em gọi bác sĩ của anh ngay!”

Tôi luống cuống lấy điện thoại ra.

“Đừng gọi!”

Anh đột nhiên giơ móng vuốt lên.

Giữ chặt cổ tay tôi.

Sức mạnh lớn đến đáng sợ.

Đôi mắt thú đỏ rực nhìn chằm chằm vào tôi.

Đầy vẻ giằng xé đau đớn.

“Thời kỳ trưởng thành…”

“Đến sớm rồi…”

“Anh…”

“Không khống chế được bản thân…”

“Anh sẽ làm em bị thương…”

Anh còn chưa nói hết.

Một tia sét nữa lại bổ xuống.

Con báo tuyết đau đớn nhắm chặt mắt.

Thân hình khổng lồ nặng nề đổ xuống nền.

Rồi bắt đầu điên cuồng lăn lộn.

Nhìn dáng vẻ đau đớn của anh.

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

Đây là người…

Chỉ vì tôi ôm một con mèo khác mà ghen đến phát điên.

Chỉ vì tôi khen một câu.

Đã vui đến mức lắc cả đuôi.

Là tên ngốc trẻ con ấy.

Sao tôi có thể bỏ anh lại vào lúc này được!

Tôi cắn chặt răng.

Lao tới.

Ôm chặt lấy chiếc cổ to lớn của anh.

“Em không đi!”

“Hoắc Uyên!”

“Em sẽ không đi đâu cả!”

“Chẳng phải anh nói kỹ thuật vuốt lông của em là giỏi nhất sao?”

“Em vuốt cho anh ngay đây!”

“Anh chịu một chút nhé!”

Hai tay tôi ôm chặt lấy bộ lông nóng bỏng của anh.

Dùng lực quen thuộc nhất.

Hết lần này đến lần khác.

Vuốt dọc theo sống lưng đang căng cứng.

Con mãnh thú đang cuồng loạn.

Dưới sự dỗ dành của tôi.

Vậy mà dần dần ngừng lăn lộn.

Tiếng thở dốc nặng nề vang vọng khắp nhà kính.

Tôi bỗng cảm thấy.

Có một giọt chất lỏng nóng hổi rơi lên mu bàn tay mình.

Anh…

Khóc rồi.

“Lộc Lộc…”

Anh vùi cái đầu khổng lồ vào lòng tôi.

Giọng nói đầy tủi thân.

“Đau quá…”

“Xấu lắm…”

“Đừng nhìn anh.”

Tim tôi đau như bị ai bóp nghẹt.

Nước mắt tí tách rơi xuống.

“Không xấu!”

“Không hề xấu chút nào!”

“Mèo lớn của em…”

“Là con báo tuyết đẹp trai nhất thế giới!”

Tôi cúi đầu.

Không chút do dự.

Hôn mạnh lên vầng trán nóng hổi của anh.

“Hoắc Uyên.”

“Em yêu anh.

“Dù là hình người…”

“Hay hình báo tuyết…”

“Em đều yêu anh.”

14.

Câu nói ấy.

Giống như một liều thuốc trấn tĩnh cực mạnh.

Con báo tuyết vốn đang cuồng loạn.

Cuối cùng cũng hoàn toàn bình tĩnh lại.

Tiếng mưa giông bên ngoài nhà kính dần lắng xuống.

Cơ thể con báo tuyết bỗng tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ.

Ánh sáng chói đến mức tôi không thể mở mắt.

“Lâm Lộc.”

Một giọng nam khàn khàn đầy quyến rũ vang lên bên tai tôi.

Ánh sáng tan đi.

Tôi mở mắt.

Mới phát hiện mình đang ôm chặt lấy Hoắc Uyên.

Anh đã trở lại hình người.

Chỉ là…

Anh vẫn chẳng mặc gì cả!

Hơn nữa.

Chiếc đuôi lông xù màu bạc xám kia.

Đang bá đạo quấn quanh eo tôi.

Tôi thậm chí còn cảm nhận được nhịp tim đập dữ dội trong lồng ngực anh.

“Anh… anh trở lại rồi?”

Tôi lắp bắp hỏi.

Hai má lập tức đỏ bừng.

Hoắc Uyên cúi đầu nhìn tôi.

Đôi mắt xanh băng đã không còn vẻ cuồng loạn.

Thay vào đó là một cảm xúc mãnh liệt khó giấu.

“Ừ.”

“Anh trở lại rồi.”

Giọng anh khàn khàn.

Bàn tay thon dài nâng khuôn mặt tôi lên.

Ngón cái khẽ vuốt qua môi tôi.

“Vừa rồi…”

“Em nói em yêu anh?”

Tôi nuốt khan.

Căn bản không dám nhìn thẳng vào người anh.

“Em… em chỉ nói vậy để dỗ anh bình tĩnh thôi.”

“Muộn rồi.”

Anh cắt ngang lời tôi.

Ngay sau đó.

Anh cúi xuống hôn tôi.

Nụ hôn mang theo sự nồng nhiệt và bá đạo rất đặc trưng của anh.

Chiếc đuôi quấn quanh eo tôi cũng càng lúc càng siết chặt.

Đầu óc tôi bị hôn đến quay cuồng.

Hoàn toàn trống rỗng.

Đến lúc tôi tưởng mình sắp ngất vì thiếu dưỡng khí.

Anh mới chậm rãi buông tôi ra.

Anh tựa cằm lên vai tôi.

Khẽ phát ra một tiếng “gừ…” đầy thỏa mãn.

“Lâm Lộc.”

“Em không chạy thoát được đâu.”

“Em là của anh.”

15.

Sự thật chứng minh.

Bị một anh chàng báo tuyết yêu đến mức hết thuốc chữa quấn lấy.

Đúng là chuyện rất… đau đầu.

Sau khi vượt qua thời kỳ trưởng thành.

Hoắc Uyên hoàn toàn xé bỏ lớp vỏ tổng tài lạnh lùng.

Anh càng ngày càng dính người.

Hơn nữa còn cực kỳ thích chuyển đổi qua lại giữa hình người và hình báo tuyết.

Ví dụ như lúc này.

Tôi đang ngồi trên sofa trong phòng khách xem phim.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...