Từ người từng đứng giữa sân khấu khoe khoang tình yêu và tài hoa, cô ta biến thành kẻ trốn trong bóng tối, vẽ thuê cho người khác, không dám ký tên mình.

Có lần, cô ta nhìn thấy poster quảng cáo bộ sưu tập mới của Ôn Vãn trên màn hình lớn ngoài trung tâm thương mại.

Trên poster, Ôn Vãn mặc váy đen đơn giản, cổ đeo dây chuyền hải đường, ánh mắt bình thản mà rực rỡ.

Dòng chữ bên dưới viết:

“Ôn Vãn, người sáng lập thương hiệu WAN.”

Tô Niệm đứng giữa dòng người đông đúc.

Xung quanh không ai nhận ra cô ta.

Cũng không ai còn nhớ cô ta từng là công chúa được vây quanh trong khu vườn nhà họ Tô.

Cô ta nhìn gương mặt Ôn Vãn trên màn hình, bỗng bật cười.

Cười xong lại khóc.

Mười năm trước, cô ta từng nói, bộ Hải Đường đặt trong tay Ôn Vãn chỉ lãng phí.

Mười năm sau, cả thế giới đều nhìn thấy.

Không phải Ôn Vãn không xứng với Hải Đường.

Mà là Tô Niệm không xứng chạm vào nó.

Hai năm sau.

Ôn Vãn trở lại Giang Thành để mở triển lãm cá nhân.

Tên triển lãm là “Không chờ nữa”.

Ngày khai mạc, rất nhiều người đến.

Có truyền thông.

Có nhà thiết kế.

Có bạn học cũ.

Cũng có những người từng cười nhạo cô sau khi rời khỏi Lục gia.

Họ đứng trước tác phẩm của cô, khen ngợi không ngớt.

“Cô Ôn đúng là tài hoa.”

“Trước kia đã thấy cô không giống người thường rồi.”

“Nghe nói hồi còn làm Lục phu nhân, cô ấy rất khiêm tốn. Người giỏi thường kín tiếng vậy đó.”

Hạ Tang nghe mà trợn trắng mắt.

“Đám này đổi mặt nhanh hơn lật bánh tráng.”

Ôn Vãn chỉ cười.

Cô không còn quan tâm.

Có vài lời khen, nếu đến quá muộn, thật ra cũng chẳng còn quan trọng.

Cuối triển lãm có một tác phẩm đặc biệt.

Đó là một chiếc nhẫn rất đơn giản.

Không đính kim cương lớn.

Không dùng đá quý hiếm.

Chỉ là một cánh hải đường nhỏ bằng bạc, hơi nghiêng về phía ánh sáng.

Tên tác phẩm là:

“Rời khỏi.

Có người hỏi cô:

“Cô Ôn, vì sao tác phẩm cuối cùng lại tên là Rời khỏi?”

Ôn Vãn nhìn chiếc nhẫn.

Bên trong mặt kính phản chiếu gương mặt hiện tại của cô.

Tự do.

Bình yên.

Cô nói:

“Bởi vì có đôi khi, rời khỏi không phải kết thúc.”

“Mà là lần đầu tiên mình thật sự bắt đầu sống.”

Cách đó không xa, Lục Hàn Châu đứng trong đám đông.

Anh nghe rõ từng chữ.

Lần này, anh không tiến lên quấy rầy cô.

Chỉ lặng lẽ đặt một bó hải đường trắng ở quầy tiếp tân.

Không ghi tên.

Không để lời nhắn.

Nhân viên hỏi Ôn Vãn có muốn nhận không.

Ôn Vãn nhìn bó hoa kia vài giây.

Sau đó cô nói:

“Đặt ở khu tưởng niệm tác phẩm cũ đi.”

Nhân viên hơi ngạc nhiên.

“Không mang về sao ạ?”

Ôn Vãn mỉm cười.

“Không cần.”

“Hoa của quá khứ, để lại cho quá khứ là được.”

Tối hôm đó, triển lãm kết thúc.

Ôn Vãn một mình đi dọc bờ sông Giang Thành.

Thành phố này vẫn giống như trong ký ức.

Đèn vẫn sáng.

Gió vẫn lạnh.

Chỉ là cô đã không còn là cô gái kéo vali rời đi trong đêm năm ấy.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Hạ Tang.

“Bà đang ở đâu? Mau về khách sạn, mình đặt bánh ăn mừng rồi!”

Ôn Vãn bật cười, trả lời:

“Về ngay.”

Cất điện thoại, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Ngày xưa, cô từng nghĩ tình yêu là được ai đó nắm tay kéo ra khỏi bóng tối.

Sau này cô mới hiểu.

Người thật sự có thể kéo mình ra khỏi bóng tối, trước giờ chỉ có chính mình.

Lục Hàn Châu từng là ánh sáng cô ngộ nhận.

Tô Niệm từng là cái bóng che mất đường đi của cô.

Nhưng cả hai đều đã trở thành chuyện cũ.

Ôn Vãn xoay người, bước về phía con đường sáng đèn.

Gió đêm thổi qua vạt áo cô.

Dịu dàng.

Tự do.

Mà phía trước, không còn ai đáng để cô phải chờ nữa.

Cũng không còn ai có thể bắt cô quay đầu.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...