“Có nghĩ đến chuyện yêu lại không?”
Ôn Vãn nhìn anh.
Lục Hàn Châu lập tức nói:
“Anh không có ý ép em. Anh chỉ…”
Anh dừng lại.
Rất lâu sau mới nói hết.
“Anh chỉ muốn biết, anh còn cơ hội không?”
Gió thổi qua mái tóc Ôn Vãn.
Cô im lặng một lát, sau đó mỉm cười.
“Không có.”
Rất nhẹ.
Rất bình tĩnh.
Cũng rất tàn nhẫn.
Lục Hàn Châu dù đã đoán được, sắc mặt vẫn trắng đi.
Ôn Vãn nói:
“Lục Hàn Châu, tôi không hận anh nữa.”
“Nhưng tôi cũng không yêu anh nữa.”
“Hận và yêu đều quá tốn sức.”
“Tôi không muốn lãng phí thêm trên người anh.”
Cô cất giấy chứng nhận vào túi.
“Sau này, chúc anh sống tốt.”
Lục Hàn Châu nhìn cô.
“Còn em?”
Ôn Vãn nhìn về phía con đường đầy nắng trước mặt.
“Tôi đương nhiên sẽ sống tốt.”
Nói xong, cô bước xuống bậc thang.
Hạ Tang lái xe chờ bên đường, hạ cửa kính vẫy tay với cô.
“Bảo bối! Đi ăn mừng ly hô/ n nào!”
Ôn Vãn bật cười, bước nhanh về phía cô ấy.
Lục Hàn Châu đứng sau lưng, nhìn cô lên xe, nhìn chiếc xe hòa vào dòng đường.
Anh chợt nhớ đến câu hỏi mình từng nghe ở đâu đó.
Nếu có một ngày người luôn chờ mình không chờ nữa, phải làm sao?
Khi ấy anh chưa từng nghĩ tới đáp án.
Bây giờ anh biết rồi.
Không làm sao cả.
Người ấy sẽ đi về phía cuộc đời mới.
Còn anh chỉ có thể đứng lại trong quá khứ, nhìn bóng lưng cô càng lúc càng xa.
Một năm sau.
Ôn Vãn nhận giải Nhà thiết kế mới xuất sắc nhất châu Á.
Trên sân khấu trao giải, người dẫn chương trình hỏi cô:
“Cô Ôn, rất nhiều người nói bộ Hải Đường giống như câu chuyện cuộc đời cô. Từ bị vùi lấp đến nở rộ. Vậy hiện tại, cô có điều gì muốn nói với bản thân năm mười bảy tuổi không?”
Ôn Vãn cầm cúp, suy nghĩ một lát.
Sau đó cô nhìn vào ống kính.
“Nếu có thể nói với cô ấy, tôi muốn nói rằng.”
“Đừng sợ.”
“Thứ thuộc về mình, có thể đến muộn, nhưng nhất định phải tự tay lấy lại.”
“Đừng vì một người không nhìn thấy mình mà nghi ngờ ánh sáng trên người mình.”
“Cũng đừng vì từng bị bỏ lại mà cho rằng mình không xứng đáng được yêu thương.
”
Cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay.
Ống kính lia qua hàng ghế khách mời.
Giang Dữ mỉm cười.
Hạ Tang khóc lần thứ n trong năm.
Ở Giang Thành xa xôi, Lục Hàn Châu ngồi một mình trong phòng làm việc, xem trực tiếp lễ trao giải.
Trên bàn anh vẫn đặt một tấm ảnh cũ.
Là ảnh Ôn Vãn trong ngày cưới.
Khi ấy cô mặc váy cưới, đứng bên cạnh anh, ánh mắt dịu dàng đến mức gần như có thể dung nạp tất cả lạnh nhạt của anh.
Nhưng bây giờ nhìn lại, anh chỉ thấy đau.
Điện thoại reo lên.
Lão Chu gọi tới.
“Cậu chủ, hôm nay là ngày giỗ của lão gia tử, cậu có về nhà cũ không?”
Lục Hàn Châu nhìn màn hình.
Trên đó, Ôn Vãn đang nâng cúp, cười dưới ánh đèn.
Anh khàn giọng:
“Tôi về.”
Lão Chu im lặng một lát, rồi thở dài.
“Cậu chủ, lão gia tử lúc còn sống từng nói, phu nhân là cô gái tốt. Là Lục gia không có phúc.”
Lục Hàn Châu nhắm mắt.
“Ừ.”
Là anh không có phúc.
Đêm đó, Lục Hàn Châu về nhà cũ.
Trong phòng thờ của lão gia tử, anh đứng rất lâu.
Trên bàn đặt một phong thư cũ.
Lão Chu nói, đó là thứ lão gia tử để lại trước khi qua đời, dặn nếu một ngày Ôn Vãn rời khỏi Lục gia thì giao cho Lục Hàn Châu.
Anh mở phong thư.
Bên trong chỉ có một tờ giấy.
Nét chữ của lão gia tử đã run, nhưng từng chữ vẫn rõ ràng.
“Hàn Châu, đời người có vài món nợ không thể trả bằng tiền.”
“Ôn Vãn gả cho con không phải vì ham vinh hoa.”
“Con bé từng có thể đi rất xa, là Lục gia giữ nó lại.”
“Nếu con không yêu nó, hãy tử tế buông tay.”
“Đừng để đến khi đánh mất rồi mới hiểu, người thật lòng nhất thường là người rời đi lặng lẽ nhất.”
Lục Hàn Châu đọc đi đọc lại tờ giấy ấy.
Cuối cùng, anh cúi đầu, nước mắt rơi xuống.
Muộn rồi.
Tất cả đều muộn rồi.
Còn Tô Niệm thì sao?
Sau khi thua kiện, cô ta phải bán căn hộ ở Paris để bồi thường.
Tô gia không cứu nổi cô ta.
Danh tiếng trong giới thiết kế hoàn toàn sụp đổ.
Cô ta từng thử đổi tên, đổi nơi làm việc, nhưng internet không quên.
Chỉ cần cô ta xuất hiện, lập tức có người nhắc lại vụ Hải Đường.
Sau cùng, Tô Niệm chỉ có thể nhận những công việc nhỏ không ghi tên.
Chaporia
Bình Luận (0)