Ra khỏi tòa, Lục Hàn Châu đứng bên ngoài.

Anh đã đứng đó rất lâu.

Thấy Ôn Vãn bước ra, anh tiến lên.

“Chúc mừng em.”

Ôn Vãn nhìn anh.

“Cảm ơn.”

Giọng điệu khách sáo như đối với người xa lạ.

Lục Hàn Châu đưa một tập giấy cho cô.

“Anh ký rồi.”

Ôn Vãn nhận lấy.

Là thỏa thuận ly hô/ n.

Chữ ký của Lục Hàn Châu nằm ở cuối trang.

Nét chữ mạnh mẽ, nhưng có vài chỗ mực hơi nhòe.

Ôn Vãn nhìn thoáng qua rồi đưa cho luật sư.

“Cảm ơn Lục tổng đã phối hợp.”

Lục Hàn Châu khàn giọng:

“Nhất định phải xa lạ như vậy sao?”

Ôn Vãn yên lặng nhìn anh.

“Chúng ta vốn cũng không thân.”

Một câu rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến Lục Hàn Châu đau đến mức lồng ngực như bị xé ra.

Anh muốn nói không phải.

Muốn nói họ từng là vợ chồng bốn năm.

Từng ngủ trên cùng một chiếc giường.

Từng ăn cùng một bàn cơm.

Nhưng nghĩ kỹ lại, trong bốn năm ấy, phần lớn thời gian đều là Ôn Vãn một mình duy trì.

Anh chỉ là người thỉnh thoảng xuất hiện, nhận lấy mọi thứ cô chuẩn bị, rồi lạnh nhạt rời đi.

Họ thật sự thân sao?

Không.

Là cô từng một mình bước về phía anh rất lâu.

Còn anh chưa từng bước về phía cô dù chỉ một bước.

Lục Hàn Châu nhắm mắt.

“Vãn Vãn, anh biết bây giờ nói gì cũng muộn. Nhưng anh vẫn muốn nói xin lỗi.”

Ôn Vãn im lặng vài giây.

“Lục Hàn Châu, lời xin lỗi của anh, tôi nhận.”

Ánh mắt anh bỗng sáng lên.

Nhưng giây tiếp theo, cô nói tiếp:

“Nhưng tôi không tha thứ.”

Cô nhìn anh, từng chữ rõ ràng.

“Xin lỗi là việc của anh.”

“Không tha thứ là quyền của tôi.”

Nói xong, cô xoay người lên xe.

Lục Hàn Châu đứng tại chỗ, nhìn chiếc xe rời đi.

Lần này, anh không đuổi theo.

Bởi vì anh biết, mình đã không còn tư cách.

Ba tháng sau.

Buổi trình diễn mùa thu của Vân Tụ diễn ra tại Hải Thành.

Bộ sưu tập Hải Đường của Ôn Vãn trở thành tâm điểm.

Không giống thiết kế bị Tô Niệm cướp năm xưa.

Lần này, Ôn Vãn đã hoàn thiện nó bằng sự trưởng thành và tự do của hiện tại.

Nhẫn hải đường không còn chỉ là đóa hoa chờ đợi trong im lặng.

Mà là cánh hoa nở giữa gió lớn.

Mềm mại nhưng không yếu đuối.

Rực rỡ nhưng không cần dựa vào ai.

Khi người mẫu cuối cùng bước ra, toàn bộ khán phòng vang lên tiếng vỗ tay kéo dài.

Giang Dữ đẩy nhẹ lưng Ôn Vãn.

“Đi đi, nhà thiết kế Ôn.”

Ôn Vãn bước lên sân khấu.

Ánh đèn chiếu xuống người cô.

Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng nhớ lại khu vườn nhà họ Tô mười năm trước.

Khi đó, cô đứng trong góc tối, ôm thùng hoa bị đẩy ngã, cổ tay rướm máu.

Không ai nhìn cô.

Không ai tin cô.

Không ai biết cô cũng từng có một đóa hải đường của riêng mình.

Mười năm sau, cô đứng giữa ánh sáng.

Dùng tên của mình.

Nhận lại tiếng vỗ tay vốn nên thuộc về mình.

Dưới sân khấu, Hạ Tang khóc đến lem cả mascara.

“Vãn Vãn nhà mình giỏi quá…”

Ôn Vãn nhìn thấy cô ấy, không nhịn được bật cười.

Ở hàng ghế cuối cùng, Lục Hàn Châu cũng có mặt.

Anh ngồi rất xa.

Xa đến mức Ôn Vãn gần như không nhìn thấy.

Nhưng anh vẫn nhìn cô không chớp mắt.

Anh chưa từng thấy một Ôn Vãn như vậy.

Tự tin.

Rực rỡ.

Khiến mọi người không thể dời mắt.

Mà người phụ nữ này, từng ở bên cạnh anh bốn năm.

Từng vì anh mà nấu cơm, đợi cửa, chịu đựng tủi thân.

Từng dùng ánh mắt đầy yêu thương nhìn anh.

Nhưng anh đã tự tay đánh mất.

Sau buổi trình diễn, rất nhiều thương hiệu gửi lời mời hợp tác cho Ôn Vãn.

Vân Tụ cũng nhờ Hải Đường mà vươn lên mạnh mẽ.

Tên Ôn Vãn xuất hiện trên các tạp chí thiết kế.

Không còn ai gọi cô là vợ cũ Lục Hàn Châu.

Người ta gọi cô là nhà thiết kế Ôn.

Là người đã dùng mười năm để lấy lại tác phẩm bị đánh cắp.

Là đóa hải đường nở muộn nhưng đẹp đến kinh diễm.

Nửa năm sau, thủ tục ly hô/ n hoàn tất.

Ngày nhận giấy chứng nhận, trời Hải Thành rất đẹp.

Ôn Vãn đứng trước cổng cục dân chính, nhìn bầu trời xanh trong.

Lục Hàn Châu đứng bên cạnh cô.

Anh gầy đi rất nhiều.

Sự lạnh lùng kiêu ngạo ngày trước dường như bị mài mòn không ít.

Anh nhìn tờ giấy trong tay, bỗng nói:

“Sau này em có dự định gì?”

Ôn Vãn đáp:

“Làm việc. Kiếm tiền. Đi những nơi tôi từng muốn đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...