Lục Hàn Châu ngồi sau bàn làm việc.

Trước mặt anh là một tập tài liệu điều tra.

Không chỉ có chuyện đạo thiết kế.

Còn có chuyện năm đó Tô Niệm chủ động ra nước ngoài không phải vì bị ép.

Mà là vì cô ta chê Lục Hàn Châu khi ấy chưa nắm quyền Lục thị, tương lai chưa đủ chắc chắn.

Cô ta nói với bạn ở Pháp:

“Lục Hàn Châu yêu tôi như vậy, tôi đi vài năm anh ấy vẫn sẽ chờ. Đàn ông nhà giàu mà, phải treo một thời gian mới đáng giá.”

Cũng có hóa đơn những năm qua.

Mỗi lần cô ta nói bị bệnh, phần lớn đều là giả.

Có lần cô ta nói sốt cao nằm viện, nhưng thực tế đang tham gia tiệc rượu ở Paris.

Có lần cô ta nói tâm trạng suy sụp, cần anh gọi điện cả đêm, nhưng sáng hôm sau lại cùng bạn trai ngoại quốc đi nghỉ dưỡng.

Từng mảnh từng mảnh sự thật đặt trước mặt Lục Hàn Châu.

Khiến tình yêu nhiều năm của anh trông như một trò cười.

Càng khiến bốn năm lạnh nhạt của anh với Ôn Vãn trở nên ngu xuẩn đến thảm hại.

Lục Hàn Châu đẩy tập tài liệu qua.

“Tự xem đi.”

Tô Niệm mở ra.

Sắc mặt cô ta thay đổi trong nháy mắt.

“Hàn Châu, anh điều tra em?”

“Vậy những thứ này là giả sao?”

Tô Niệm nghẹn lại.

Ngay sau đó, cô ta bật khóc dữ dội hơn.

“Em chỉ là sợ mất anh. Em biết sai rồi. Anh từng yêu em như vậy, anh không thể bỏ mặc em.”

Lục Hàn Châu nhìn cô ta.

Ánh mắt lạnh đến mức khiến Tô Niệm thấy sợ.

“Có phải cô vẫn luôn cho rằng chỉ cần cô khóc, tôi sẽ tha thứ cho cô?”

Tô Niệm run lên.

“Hàn Châu…”

“Đừng gọi tôi như vậy.”

Lục Hàn Châu đứng dậy.

“Lục thị sẽ kiện cô vì gây tổn thất cho dự án hợp tác. Ngoài ra, từ nay về sau, cô đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Tô Niệm không dám tin.

“Anh vì Ôn Vãn mà đối xử với em như vậy?”

Nghe thấy cái tên ấy, ánh mắt Lục Hàn Châu hơi động.

Rất lâu sau, anh nói:

“Không.”

“Là vì chính tôi cuối cùng cũng nhìn rõ cô là loại người gì.”

Tô Niệm bị bảo vệ mời ra khỏi Lục thị.

Truyền thông đứng dưới lầu chụp được cảnh cô ta tóc tai rối loạn, mắt đỏ hoe, dáng vẻ chật vật.

Cư dân mạng từng gọi cô ta là “bạch nguyệt quang thiết kế” giờ chỉ còn chế giễu.

“Bạch nguyệt quang gì chứ, là bóng đèn ăn cắp điện của người khác.”

“Cướp thiết kế, cướp chồng, cuối cùng cướp luôn danh tiếng của chính mình.”

“Ôn Vãn đúng là nhịn giỏi thật. Là tôi thì đã lật bàn từ năm đầu tiên rồi.”

Tô Niệm đọc những bình luận ấy, tức đến mức ném vỡ cả điện thoại.

Nhưng cô ta không còn đường lui.

Tô gia vốn đã xuống dốc, sau bê bối này càng không ai chịu giúp.

Bạn bè cũ tránh cô ta như tránh rắn độc.

Đến người đại diện cũng gửi thư chấm dứt hợp đồng.

Cô ta từng đứng dưới ánh đèn nhận hết hoa tươi và tiếng vỗ tay.

Bây giờ lại bị chính ánh đèn ấy soi rõ toàn bộ dơ bẩn.

Một tháng sau, phiên tòa đầu tiên mở.

Ôn Vãn xuất hiện cùng luật sư của Vân Tụ.

Cô mặc bộ vest màu nhạt, tóc vấn gọn, sắc mặt bình tĩnh.

Tô Niệm ngồi phía đối diện, gầy đi rất nhiều.

Vừa nhìn thấy cô, Tô Niệm đã nghiến răng.

“Ôn Vãn, cô hài lòng chưa?”

Ôn Vãn nhìn cô ta.

“Hài lòng?”

Cô lắc đầu.

“Tô Niệm, tôi chưa từng lấy việc hủy hoại cô làm mục tiêu đời mình.”

“Việc tôi đang làm chỉ là lấy lại thứ thuộc về tôi.”

Tô Niệm cười lạnh.

“Cô nói hay thật. Nếu không phải muốn trả thù, sao cô lại chọn đúng lúc tôi về nước mới tung chứng cứ?”

Ôn Vãn bình tĩnh đáp:

“Bởi vì trước đây tôi quá ngu.”

Một câu này khiến Tô Niệm sững lại.

Ôn Vãn tiếp tục:

“Trước đây tôi nghĩ nhịn là qua.”

“Tôi nghĩ không tranh thì sẽ yên ổn.”

“Tôi nghĩ chỉ cần mình rời xa thị phi, thị phi sẽ không tìm đến tôi.”

“Nhưng cô dạy tôi hiểu, có vài người sẽ không vì tôi im lặng mà dừng lại.”

“Cô chỉ xem sự nhẫn nhịn của tôi là giấy phép để tiếp tục cướp.”

Ánh mắt cô lạnh dần.

“Cho nên lần này, tôi không nhịn nữa.”

Phiên tòa kết thúc sau ba giờ.

Tô Niệm thua kiện.

Cô ta phải công khai xin lỗi, bồi thường tổn thất, đồng thời ngừng sử dụng toàn bộ thiết kế liên quan đến Hải Đường.

Khi phán quyết được đọc lên, Tô Niệm ngồi sụp trên ghế.

Còn Ôn Vãn chỉ nhẹ nhàng thở ra.

Không vui sướng điên cuồng.

Không khóc lóc giải thoát.

Chỉ là một tảng đá đè trong lòng nhiều năm cuối cùng cũng được dời đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...