Chỉ yêu cầu Lục Hàn Châu ký tên trong vòng bảy ngày.
Nếu không, cô sẽ khởi kiện ly hô/ n.
Điều khoản cuối cùng viết rất rõ.
Từ ngày Ôn Vãn rời khỏi Lục gia, mọi hành vi của Lục Hàn Châu và Tô Niệm không liên quan đến cô.
Cô không chịu trách nhiệm giải thích, làm rõ hay cứu vãn danh tiếng cho bất kỳ ai.
Lục Hàn Châu nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Hạ Tang nói:
“Anh thấy chưa? Cô ấy vẫn còn quá tử tế.”
“Nếu là tôi, tôi sẽ yêu cầu chia một nửa tài sản, sau đó dùng tiền của anh đập chết đôi cẩu nam nữ kia.”
Lục Hàn Châu khàn giọng:
“Tôi muốn gặp cô ấy.”
“Không cần.”
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
Lục Hàn Châu quay phắt lại.
Ôn Vãn đứng cách đó vài bước.
Cô mặc sơ mi trắng và quần tây màu kem, tóc dài buộc thấp, trên tay cầm ống bản vẽ.
Không trang sức đắt tiền.
Không váy áo hàng hiệu.
Nhưng cả người cô sáng đến mức khiến anh gần như không dám nhận.
Cô không còn là Ôn Vãn luôn im lặng đứng trong biệt thự chờ anh về.
Cũng không còn là người phụ nữ cúi mắt hỏi anh có ăn tối không.
Trước mặt anh là một Ôn Vãn rất xa lạ.
Bình tĩnh.
Tự do.
Và không thuộc về anh nữa.
Lục Hàn Châu bước tới.
“Vãn Vãn…”
Ôn Vãn lùi lại một bước.
Khoảng cách không xa.
Nhưng thái độ đã quá rõ ràng.
“Lục tổng, gọi tôi là Ôn Vãn.”
Sắc mặt Lục Hàn Châu trắng đi.
Anh từng không thích gọi cô thân mật.
Mỗi lần cô dịu dàng gọi “Hàn Châu”, anh chỉ lạnh nhạt đáp “ừ”.
Bây giờ cô trả lại khoảng cách ấy cho anh.
Anh lại đau đến gần như không thở nổi.
“Anh không biết chuyện thiết kế của em.”
“Ừ.”
“Anh cũng không biết Tô Niệm từng làm những chuyện đó.”
“Ừ.”
“Chuyện hoa hồng…”
Ôn Vãn ngắt lời anh.
“Lục Hàn Châu, anh không cần giải thích.”
Cô nhìn anh, ánh mắt rất yên tĩnh.
“Lúc trước tôi cần anh giải thích, anh chưa từng nói.”
“Bây giờ tôi không cần nữa.”
Lục Hàn Châu siết chặt tờ thỏa thuận trong tay.
“Anh không muốn ly hô/ n.”
Ôn Vãn nhìn anh vài giây.
Sau đó cô bật cười.
Không châm chọc.
Không đau khổ.
Chỉ là thật sự thấy buồn cười.
“Anh không muốn?”
“Lục Hàn Châu, bốn năm qua, anh có từng hỏi tôi muốn gì không?”
“Tôi muốn anh nhớ sinh nhật tôi.”
“Anh không nhớ.”
“Tôi muốn khi tôi đau bệnh, anh đến bệnh viện nhìn tôi một cái.”
“Anh không đến.”
“Tôi muốn anh đừng gọi tên người phụ nữ khác trên giường cưới của chúng ta.”
“Anh cũng không làm được.”
“Tôi từng muốn rất nhiều.”
“Nhưng anh chưa từng cho.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Cho nên bây giờ, đến lượt tôi không muốn nữa.”
Mặt Lục Hàn Châu không còn chút máu.
Ôn Vãn lấy bút từ túi áo ra, đưa cho anh.
“Ký đi.”
“Đây là việc cuối cùng anh có thể làm cho tôi.”
Lục Hàn Châu nhìn cây bút.
Tay anh không nhúc nhích.
Ôn Vãn không ép.
Cô chỉ thu bút lại.
“Không sao. Vậy gặp ở tòa.”
Nói xong, cô quay người đi vào nhà.
Từ đầu đến cuối, không hề quay đầu.
Giống hệt đêm cô rời khỏi Lục gia.
Một tuần sau, Ôn Vãn chính thức khởi kiện Tô Niệm.
Vân Tụ đồng thời phát thông báo, xác nhận Ôn Vãn là nhà thiết kế độc lập của bộ sưu tập Hải Đường mùa thu.
Toàn bộ chứng cứ được công bố theo trình tự pháp lý.
Bản thảo gốc.
Ảnh chụp thời gian.
Email gửi cho giáo viên năm đó.
Ghi âm của Tô Niệm.
Lời làm chứng của hai bạn học cũ.
Mười năm trước, họ sợ quyền thế nhà họ Tô nên im lặng.
Mười năm sau, Tô gia đã suy yếu, còn Tô Niệm lại tự mình đứng giữa ánh đèn.
Những người từng im lặng cuối cùng cũng chịu mở miệng.
Một người bạn học đăng bài dài.
“Năm đó chúng tôi đều biết Ôn Vãn mới là người vẽ Hải Đường. Chỉ là không ai dám nói. Tôi nợ cô ấy một lời xin lỗi.”
Bài đăng ấy khiến dư luận bùng nổ lần nữa.
Tô Niệm bị các hiệp hội thiết kế hủy tư cách thành viên.
Thương hiệu từng mời cô ta hợp tác đồng loạt xóa bài quảng bá.
Hợp đồng đại diện bị chấm dứt.
Tiền bồi thường vi phạm hợp đồng gần như ép cô ta đến đường cùng.
Tô Niệm không chịu nổi, trực tiếp đến công ty Lục thị tìm Lục Hàn Châu.
Vừa vào phòng làm việc, cô ta đã khóc đến lê hoa đái vũ.
“Hàn Châu, anh cứu em với. Em thật sự không cố ý. Năm đó em còn nhỏ, em chỉ nhất thời hồ đồ. Ôn Vãn đã cướp anh khỏi em bốn năm, bây giờ cô ấy còn muốn hủy hoại sự nghiệp của em sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)