“Nghe nói Ôn Vãn là vợ hiện tại của anh. Anh công khai hợp tác với người bị nghi đạo thiết kế của vợ mình, có phải quá mỉa mai không?”

Mỗi câu hỏi đều như một cái tát.

Tát thẳng vào mặt Lục Hàn Châu.

Tô Niệm bật khóc ngay tại chỗ.

“Không phải! Không phải như vậy! Những thứ này là giả! Có người muốn hại tôi!”

Cô ta nhìn về phía Lục Hàn Châu như nhìn thấy cứu tinh.

“Hàn Châu, anh tin em đúng không? Anh biết con người em mà. Em sao có thể làm chuyện đó?”

Trước kia, Lục Hàn Châu nhất định sẽ nói tin.

Nhưng giờ phút này, đối diện với toàn bộ chứng cứ, chữ “tin” mắc nghẹn trong cổ họng anh, thế nào cũng không nói ra được.

Anh chợt nhớ đến tối qua.

Ôn Vãn gửi tin nhắn cho anh.

Cô nói, chỉ cần anh ký tên, anh và Tô Niệm có thể quang minh chính đại ở bên nhau.

Lúc đó anh còn thấy cô đang giận dỗi.

Bây giờ anh mới hiểu.

Cô không giận dỗi.

Cô chỉ thật sự không cần anh nữa.

Buổi công bố biến thành bê bối lớn nhất năm của giới trang sức.

Từ khóa Tô Niệm đạo thiết kế leo thẳng lên đầu bảng tìm kiếm.

Cổ phiếu mảng thương hiệu của Lục thị giảm mạnh trong ngày.

Các đối tác lần lượt gọi điện chất vấn.

Lục Chính Minh nổi trận lôi đình, gọi Lục Hàn Châu về công ty.

Trong phòng họp, các cổ đông ngồi kín một bàn.

Lục Chính Minh ném xấp tài liệu xuống trước mặt anh.

“Đây là dự án con tự mình thúc đẩy. Bây giờ xảy ra chuyện, con định giải quyết thế nào?”

Lục Hàn Châu không nhìn tài liệu.

Anh chỉ hỏi:

“Ai đưa Tô Niệm vào dự án này?”

Lục Chính Minh nghẹn lại.

Dự án này ban đầu là do ông gật đầu.

Bởi vì Tô Niệm có danh tiếng ở Pháp.

Bởi vì ông muốn dùng hình ảnh tình đầu của Lục Hàn Châu để tạo câu chuyện truyền thông.

Cũng bởi vì trong mắt ông, Ôn Vãn chẳng có giá trị gì.

Một người vợ bị bỏ quên trong nhà, ai sẽ quan tâm cảm nhận của cô?

Không ai ngờ, chính người bị họ xem nhẹ nhất lại nắm trong tay chứng cứ đủ để lật tung cả bàn cờ.

Một cổ đông lạnh giọng nói:

“Hiện tại cách tốt nhất là lập tức chấm dứt hợp tác với Tô Niệm, công khai xin lỗi nhà thiết kế bị xâm phạm quyền lợi.

“Nhà thiết kế bị xâm phạm quyền lợi” là ai, mọi người đều biết.

Ôn Vãn.

Vợ của Lục Hàn Châu.

Người từng bị cả Lục gia xem như vật trang trí.

Lục Chính Minh sắc mặt khó coi.

“Gọi Ôn Vãn về. Bảo nó đứng ra nói đây chỉ là hiểu lầm trong gia đình. Chúng ta bồi thường cho nó một khoản tiền.”

Lục Hàn Châu ngẩng đầu nhìn cha mình.

Trong ánh mắt anh lần đầu tiên xuất hiện sự lạnh lẽo xa lạ.

“Cha nghĩ cô ấy còn nghe lời Lục gia sao?”

Lục Chính Minh đập bàn.

“Nó là con dâu Lục gia!”

“Cô ấy đã ký đơn ly hô/ n rồi.”

Cả phòng họp im lặng.

Lục Hàn Châu nói từng chữ:

“Là chúng ta không cần cô ấy trước.”

“Bây giờ cô ấy cũng không cần chúng ta nữa.”

Nói xong, anh xoay người rời khỏi phòng họp.

Lần này, anh không do dự nữa.

Anh bay thẳng đến Hải Thành.

Nhưng khi anh tìm đến nơi ở của Ôn Vãn, chỉ thấy Hạ Tang dựa vào cửa, khoanh tay nhìn anh.

“Lục tổng tới muộn rồi.”

Lục Hàn Châu nhìn vào trong phòng.

“Ôn Vãn đâu?”

“Đi làm.”

“Cô ấy làm ở đâu?”

Hạ Tang cười.

“Anh hỏi với tư cách gì?”

Lục Hàn Châu im lặng.

Hạ Tang nhìn gương mặt tiều tụy của anh, trong lòng không có chút thương hại nào.

“Lục Hàn Châu, bốn năm trước, Vãn Vãn sốt cao bốn mươi độ, gọi cho anh, anh nói anh đang bận.”

“Năm thứ hai, cô ấy m/ổ ruột thừa, anh không đến.”

“Năm thứ ba, cô ấy nhìn thấy hóa đơn hoa hồng anh gửi cho Tô Niệm, vẫn tự mình nấu cơm chờ anh về.”

“Năm thứ tư, cô ấy ký đơn ly hô/ n, anh lại đang đi đón Tô Niệm.”

“Từng ấy lần cô ấy cần anh, anh đều không có mặt.”

“Bây giờ cô ấy không cần anh nữa, anh xuất hiện làm gì?”

Mỗi câu nói đều như dao cùn cứa vào tim.

Lục Hàn Châu há miệng, nhưng không tìm được lời phản bác.

Hạ Tang lấy từ trong túi ra một phong thư, ném vào ngực anh.

“Đây là thứ cô ấy bảo tôi đưa cho anh nếu anh tìm tới.”

Lục Hàn Châu mở phong thư.

Bên trong là đơn kiện Tô Niệm xâm phạm bản quyền thiết kế.

Và một bản thỏa thuận ly hô/ n mới, do luật sư soạn.

Ôn Vãn không yêu cầu tài sản chung.

Không yêu cầu bồi thường.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...