Cô ta nói đến đây thì nghẹn ngào.

Trước kia, chỉ cần Tô Niệm hơi nghẹn giọng, Lục Hàn Châu sẽ mềm lòng.

Nhưng hôm nay, anh bỗng nhớ đến một chuyện.

Năm thứ hai sau cưới, Ôn Vãn gọi cho anh từ bệnh viện.

Giọng cô khi ấy cũng rất yếu.

Yếu đến mức gần như không nghe rõ.

Nhưng anh đã nói gì?

Anh nói anh đang họp.

Anh nói cô tự gọi xe cấp cứu đi.

Sau đó, anh thật sự không đến.

Lục Hàn Châu đưa tay day thái dương.

“Tô Niệm, muộn rồi, nghỉ sớm đi.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Một lúc sau, Tô Niệm mới nhẹ giọng đáp:

“Được, anh cũng nghỉ sớm.”

Cúp máy, Tô Niệm ném mạnh điện thoại xuống sofa.

Người đại diện của cô ta ngồi bên cạnh, nhíu mày hỏi:

“Lục tổng đổi ý rồi?”

Tô Niệm lạnh mặt.

“Anh ấy chỉ nhất thời chưa quen việc Ôn Vãn rời đi.”

Người đại diện nhắc nhở:

“Ngày mai là buổi công bố hợp tác, bộ Hải Đường không thể xảy ra sai sót. Dạo này trên mạng có người nói thiết kế của cô giống tác phẩm cũ năm xưa, tuy chưa nổi lên, nhưng vẫn phải cẩn thận.”

Tô Niệm cười lạnh.

“Mười năm trước không ai tin Ôn Vãn. Mười năm sau càng không ai tin cô ta.”

“Nhưng cô ta là vợ Lục Hàn Châu.”

“Cũ rồi.”

Tô Niệm nhấc ly rượu trên bàn, ánh mắt đầy khinh miệt.

“Rất nhanh thôi, cô ta sẽ chẳng là gì cả.”

Ngày hôm sau, buổi công bố hợp tác giữa Lục thị và Tô Niệm diễn ra đúng kế hoạch.

Hội trường chật kín truyền thông.

Tô Niệm mặc váy trắng bước lên sân khấu, dịu dàng giới thiệu bộ sưu tập mới.

“Hải Đường với tôi là ký ức rất đặc biệt. Đó là loài hoa tượng trưng cho sự chờ đợi và tình yêu không nói thành lời.”

Dưới sân khấu, ánh đèn flash liên tục sáng lên.

Phóng viên lập tức hỏi:

“Cô Tô, nghe nói Lục tổng từng chờ cô nhiều năm. Chủ đề lần này có liên quan đến Lục tổng không?”

Tô Niệm đỏ mặt, khẽ nhìn về phía Lục Hàn Châu.

“Tôi nghĩ, mỗi người đều có một đóa hải đường trong lòng.”

Câu trả lời mập mờ ấy lập tức khiến cả hội trường xôn xao.

Ai cũng hiểu.

Cô ta đang công khai ám chỉ tình cũ với Lục Hàn Châu.

Lục Hàn Châu ngồi hàng ghế đầu, mày hơi nhíu lại.

Nếu là trước kia, anh sẽ không giải thích.

Nhưng lúc này, anh bỗng rất muốn nói rõ.

Anh và Ôn Vãn vẫn chưa ly hô/ n.

Ít nhất trên pháp luật, cô vẫn là vợ anh.

Nhưng anh còn chưa kịp mở miệng, màn hình lớn phía sau sân khấu đột nhiên tối sầm.

Một giây sau, trên màn hình xuất hiện một bản phác thảo cũ.

Nét chì hơi nhạt.

Góc phải ghi rõ ngày tháng.

Mười năm trước.

Phía dưới có chữ ký.

Ôn Vãn.

Cả hội trường lập tức im lặng.

Sau đó, màn hình tiếp tục chuyển.

Bản nháp thứ hai.

Bản nháp thứ ba.

Ghi chú chất liệu.

Bản thử màu.

Ảnh chụp album cũ.

Cuối cùng là thiết kế hiện tại của Tô Niệm đặt cạnh bản gốc của Ôn Vãn.

Hai bên gần như giống nhau đến mức không cần chuyên gia cũng nhìn ra vấn đề.

Tiếng bàn tán nổ tung.

“Đây là sao?”

“Thiết kế của Tô Niệm giống bản cũ của Ôn Vãn quá.”

“Không phải giống, là gần như bê nguyên ý tưởng.”

“Tô Niệm đạo thiết kế à?”

Sắc mặt Tô Niệm trắng bệch.

Cô ta quay đầu nhìn màn hình, tay cầm micro run lên.

“Ai làm? Tắt đi! Mau tắt đi!”

Nhân viên kỹ thuật phía sau hỗn loạn.

Nhưng màn hình vẫn tiếp tục chạy.

Một đoạn ghi âm vang lên.

Đó là giọng Tô Niệm năm mười bảy tuổi, trong điện thoại cũ của bạn học.

“Ôn Vãn chỉ là con gái người giúp việc, cô ta có nói cũng chẳng ai tin. Bộ Hải Đường đẹp như vậy, đặt trong tay cô ta chỉ lãng phí. Đưa cho tôi, nó mới có giá trị.”

Âm thanh vừa vang lên, toàn bộ hội trường chết lặng.

Tô Niệm lùi về sau một bước.

Micro rơi xuống đất, phát ra tiếng chói tai.

Lục Hàn Châu đứng bật dậy.

Anh nhìn màn hình.

Nhìn hai chữ Ôn Vãn ở góc bản thảo.

Lần đầu tiên, anh biết hóa ra cô từng vẽ đẹp như vậy.

Lần đầu tiên, anh biết hóa ra cô từng có ước mơ.

Lần đầu tiên, anh biết trong mười năm qua, người bị cướp đi không chỉ là danh tiếng.

Mà là cả một con đường đời.

Phóng viên như phát điên.

“Cô Tô, cô có giải thích gì về đoạn ghi âm này không?”

“Cô đã đạo thiết kế của Ôn Vãn từ mười năm trước sao?”

“Lục tổng, Lục thị có biết chuyện này trước khi hợp tác không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 5 - Ôn Vãn chọn đúng ngày kỷ niệm cưới để đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này | Chaporia