Ôn Vãn hơi sững người.
“Cậu gửi tác phẩm nào?”
“Bộ Hải Đường.”
Ngón tay Ôn Vãn khựng lại.
Hải Đường.
Đó là bộ thiết kế cô vẽ năm mười bảy tuổi.
Năm đó, cuộc thi thiết kế trẻ toàn quốc yêu cầu nộp tác phẩm chủ đề “hoa và ký ức”.
Ôn Vãn đã vẽ một bộ trang sức lấy cảm hứng từ hoa hải đường trong sân sau nhà cũ.
Cô mất ba tháng để hoàn thành.
Nhưng trước ngày nộp bài, bản thảo của cô biến mất.
Sau đó, Tô Niệm dùng một bộ thiết kế gần như giống hệt để giành giải vàng.
Cũng nhờ giải thưởng ấy, cô ta lấy được thư giới thiệu sang Pháp học thiết kế.
Lúc đó Ôn Vãn chỉ là con gái người giúp việc.
Cô không có chứng cứ.
Cũng không ai tin cô.
Cô từng thử nói với giáo viên, nhưng chỉ nhận lại một câu lạnh nhạt:
“Ôn Vãn, em phải hiểu, không phải thứ gì mình thích thì đều là của mình.”
Từ đó, cô cất toàn bộ bản phác thảo vào album.
Không nhắc lại nữa.
Hạ Tang thấy sắc mặt cô thay đổi, lập tức nói:
“Đừng lo. Mình gửi bản bà đã ký tên và ghi ngày tháng trong album, còn có ảnh chụp metadata từ điện thoại cũ. Giám đốc sáng tạo của Vân Tụ nói rất thích nét vẽ của bà. Chiều nay ba giờ, bà đi gặp ông ấy.”
Ôn Vãn nhìn tập tài liệu rất lâu.
Một lúc sau, cô đưa tay nhận lấy.
“Được.”
Nếu quá khứ từng bị người khác cướp mất, vậy lần này, cô sẽ tự mình lấy lại.
Ba giờ chiều.
Ôn Vãn xuất hiện ở trụ sở Vân Tụ.
Vân Tụ là thương hiệu trang sức độc lập đang nổi tại Hải Thành.
Không dựa vào quyền quý, không đi theo thị hiếu đại trà, nhưng mỗi bộ sưu tập đều có linh hồn riêng.
Giám đốc sáng tạo tên Giang Dữ.
Ông đã ngoài bốn mươi, tóc hơi bạc, ánh mắt rất sắc.
Vừa nhìn thấy Ôn Vãn, ông không nói lời khách sáo, trực tiếp đẩy bản phác thảo tới trước mặt cô.
“Bộ Hải Đường này là cô vẽ?”
“Vâng.”
“Cô có biết mười năm trước, có người từng dùng một bộ rất giống để giành giải vàng không?”
Ôn Vãn bình tĩnh gật đầu.
“Biết.”
“Vậy cô có thể chứng minh nó là của cô không?”
Ôn Vãn mở album.
Bên trong không chỉ có bản gốc, mà còn có những bản nháp bị gạch sửa, ghi chú chất liệu, thử nghiệm màu đá, ngày tháng chụp lại từng giai đoạn.
Tất cả đều sớm hơn ngày Tô Niệm nộp bài.
Giang Dữ xem từng trang một.
Ánh mắt ông dần thay đổi.
Đến trang cuối cùng, ông khẽ cười.
“Cô Ôn, cô biết bộ sưu tập hợp tác mà Lục thị sắp công bố không?”
Ôn Vãn lắc đầu.
“Tôi không quan tâm chuyện của Lục thị.”
“Vậy tôi nói cho cô biết.”
Giang Dữ đẩy một tấm ảnh chụp trên bàn sang.
“Nhà thiết kế hợp tác lần này là Tô Niệm. Chủ đề cô ta công bố nội bộ, vẫn là Hải Đường.”
Không khí im lặng trong vài giây.
Hạ Tang ngồi bên cạnh lập tức đứng bật dậy.
“Cô ta còn biết xấu hổ không vậy? Mười năm trước cướp một lần chưa đủ, bây giờ còn muốn cướp lần thứ hai?”
Ôn Vãn nhìn tấm ảnh.
Trong ảnh là bản thiết kế nhẫn của Tô Niệm.
Vẫn là cánh hoa hải đường uốn cong.
Vẫn là đá hồng nhạt đặt ở nhụy hoa.
Chỉ là nét vẽ đã sửa đi vài phần, cố ý làm phức tạp hơn.
Nhưng linh hồn của thiết kế vẫn là thứ cô từng vẽ năm mười bảy tuổi.
Ôn Vãn bỗng cười.
Giang Dữ nhìn cô.
“Cô cười gì?”
“Tôi cười vì có người đi mười năm, vậy mà vẫn không học được cách tự sáng tạo.”
Giang Dữ đặt hai tay lên bàn.
“Cô Ôn, tôi muốn mời cô gia nhập Vân Tụ. Không phải làm trợ lý, mà là nhà thiết kế độc lập. Ba tháng sau, chúng tôi có buổi trình diễn mùa thu. Tôi muốn cô hoàn thiện Hải Đường, dùng tên thật của cô.”
Ôn Vãn rũ mắt.
Trong lòng cô có thứ gì đó yên lặng bừng lên.
Nhiều năm rồi.
Cuối cùng cũng có người nói với cô, dùng tên thật của cô.
Không phải Lục phu nhân.
Không phải vợ của Lục Hàn Châu.
Không phải con gái người giúp việc.
Mà là Ôn Vãn.
Cô ngẩng đầu.
“Được.”
Tối hôm đó, Lục Hàn Châu nhận được cuộc gọi từ Tô Niệm.
Giọng cô ta hơi run.
“Hàn Châu, em nghe nói chị Ôn bỏ đi rồi. Có phải vì em không? Hay là để em đi giải thích với chị ấy?”
Lục Hàn Châu đang ngồi trong phòng làm việc.
Trên bàn là bản thỏa thuận ly hô/ n của Ôn Vãn.
Anh đã nhìn nó cả ngày, nhưng vẫn chưa ký.
“Không cần.”
Tô Niệm cắn môi.
“Nhưng em thật sự không muốn phá hỏng hôn nhân của anh. Năm đó em ra nước ngoài là vì muốn theo đuổi ước mơ, em không biết anh sẽ cưới người khác. Nếu biết, em nhất định…”
Chaporia
Bình Luận (0)