Lưu Cảnh Thần cũng bị tống vào tù.

Tất cả đều là do một tay Giang Hàn Dữ sắp đặt.

Nhưng đó là chuyện về sau.

Đây là lần đầu tiên tôi nhận ra.

Thì ra khi đối mặt với kẻ thù, Giang Hàn Dữ lại tàn nhẫn đến vậy.

Tôi càng chột dạ hơn.

Lỡ một ngày nào đó…

Căn bệnh yêu mù quáng của anh đột nhiên khỏi hẳn.

Anh muốn trả thù những gì tôi đã sỉ nhục anh suốt ba năm qua.

Vậy chẳng phải kết cục của tôi còn thảm hơn cả Lưu Cảnh Thần sao?

Trong thang máy.

Chúng tôi lại gặp Kiều Niệm.

Cô ấy vừa từ bên ngoài trở về, trên tay cầm một túi kem đánh răng.

Trước tiên cô ấy chào hỏi tôi vài câu.

Sau đó quay sang hỏi Giang Hàn Dữ:

“Anh Giang, mẫu thử kem đánh răng lần trước em tặng, anh dùng thấy thế nào?”

“Dạo này em đang bán loại kem đánh răng này trong livestream. Nếu dùng thấy ổn thì nhớ vào phòng livestream của em đặt mua nhé.”

Giang Hàn Dữ lạnh nhạt đáp:

“Chưa dùng, không cần đâu.”

Kiều Niệm cười gượng.

“À… vâng.”

Tôi hơi ngẩn người.

Mẫu thử kem đánh răng?

Màn bình luận:

【???】

【Vậy ra lần trước Kiều Niệm đưa cho Giang Hàn Dữ không phải thuốc mỡ, mà là mẫu thử kem đánh răng.】

【Tôi hiểu rồi, Kiều Niệm tặng mẫu thử kem đánh răng cho tất cả công nhân đến mua cơm để họ trải nghiệm.】

【Ngày đầu tiên cô ấy mang không đủ mẫu thử, đến lượt Giang Hàn Dữ thì hết mất rồi.】

【Vì thế hôm sau cô ấy mới đặc biệt đưa bù cho anh ấy một tuýp.】

【Đúng lúc cảnh đó bị Thịnh Tịch nhìn thấy.】

【Thịnh Tịch tưởng Kiều Niệm đưa thuốc mỡ cho Giang Hàn Dữ nên mới hiểu lầm.】

【Khoan đã, mọi người mất trí nhớ rồi sao? Rõ ràng là màn bình luận cứ liên tục dẫn dắt Thịnh Tịch hiểu lầm mà.】

【Mất trí nhớ +1.】

【Đăng bình luận có mất tiền đâu, chuồn đây…】

Về đến nhà.

Tôi nhìn thấy tuýp kem đánh răng mẫu thử trên bàn rửa mặt.

Giang Hàn Dữ chưa từng bóc ra dùng.

Tôi hỏi anh:

“Trước đây Kiều Niệm có phải thường xuyên múc thêm cho anh một muôi thịt kho không?”

Giang Hàn Dữ khựng lại.

Sau đó giải thích:

“Mười tệ là ăn no. Cô ấy quay video ghi lại quá trình nên công nhân nào cũng được thêm một muôi.”

Thì ra là vậy.

Giang Hàn Dữ chưa từng được đối xử đặc biệt.

Khoảnh khắc này.

Tôi hoàn toàn tin chắc.

Giữa Giang Hàn Dữ và Kiều Niệm không hề có gì.

Khoan…

Vậy lần anh đến quán nướng đánh nhau.

Khi tôi gọi điện, tiếng thở gấp đó là sao?

Màn bình luận:

【Còn là gì nữa? Đương nhiên là Giang Hàn Dữ bị thương, đau đến mức phải hít mạnh.】

【Anh ấy sợ Thịnh Tịch nghe ra nên cố nhịn, vì thế giọng mới nặng hơn bình thường.】

Thì ra là vậy.

Tắm xong.

Nhân lúc Giang Hàn Dữ vào phòng tắm.

Tôi mở phòng livestream của Kiều Niệm.

Hiện giờ cô ấy đã có mấy trăm nghìn người theo dõi.

Trong livestream.

Cô ấy nói rằng nhờ sự cố gắng của bản thân mà đã trả hết nợ, giờ không còn gánh nặng gì nữa.

Nói thật.

Tôi rất khâm phục cô ấy.

Chăm chỉ kiếm tiền.

Cuộc sống ngày càng tốt hơn.

Tôi mở giỏ hàng trong livestream.

Đặt mua tất cả những món hàng cô ấy đang bán.

20

Giang Hàn Dữ bước ra khỏi phòng tắm.

Anh đi đến trước mặt tôi.

“Tịch Tịch, anh đã mua một căn biệt thự. Đợi sửa sang xong, chúng ta sẽ chuyển đến đó.”

Trong lòng tôi vẫn luôn có một khúc mắc.

“Giang Hàn Dữ, năm lớp mười hai tôi từng tỏ tình với anh. Tại sao anh lại từ chối?”

Giang Hàn Dữ đáp:

“Vì sợ ảnh hưởng đến việc học của em.”

Thảo nào.

Năm đó tuy anh từ chối lời tỏ tình của tôi.

Nhưng tối nào cũng kiên trì dạy kèm tôi học.

Mỗi khi học đến phát chán.

Tôi lại bắt anh vén áo lên cho tôi sờ cơ bụng.

Anh cũng đều chiều theo.

Bao năm qua.

Sự tốt đẹp Giang Hàn Dữ dành cho tôi chưa từng thay đổi.

Tôi thấp thỏm hỏi:

“Giang Hàn Dữ, trước đây tôi đối xử với anh như vậy… anh không hận tôi sao?”

Giang Hàn Dữ chăm chú nhìn tôi.

“Em đối xử với anh tốt như vậy, sao anh có thể hận em được?”

Tôi ngơ ngác.

“Hả? Tôi đối xử tốt với anh á?”

Giang Hàn Dữ ôm tôi vào lòng, chậm rãi nói:

“Đương nhiên.”

“Sau khi anh phá sản, phải đi làm ở công trường. Ngoài miệng em chê anh mất mặt, nhưng lại âm thầm mua một căn hộ gần công trường để anh có chỗ ở.”

“Em bỏ mặc căn biệt thự lớn trong trung tâm thành phố, chạy đến ở cùng anh trong căn hộ nhỏ. Chẳng phải đó là đối xử tốt với anh sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...