“Tôi đếm ngược ba mươi giây.”

“Nếu anh không quỳ xuống uống hết chỗ rượu này, tôi sẽ bấm gửi.”

“30, 29, 28…”

18

“Rầm——”

Trong con thú bông truyền đến tiếng đánh nhau.

Tôi cầm lấy con thú bông và chìa khóa xe, chạy thẳng xuống bãi đỗ xe.

Màn bình luận:

【Cái gì? Lần trước Giang Hàn Dữ đánh nhau ở quán nướng không phải vì Kiều Niệm sao?】

【Tôi nhớ lần trước anh ấy nhận được một tin nhắn thoại rồi trốn trong phòng tắm nghe.】

【Thì ra là đoạn ghi âm nhạy cảm của Thịnh Tịch?】

【Giang Hàn Dữ vừa nghe đã biết ngay đó là giọng của Thịnh Tịch.】

【Bởi vì anh ấy hiểu hơn ai hết, đó là âm thanh Thịnh Tịch phát ra khi anh chiều chuộng cô ấy.】

【Đứng sau mọi chuyện là Lưu Cảnh Thần?】

【Bảo sao gần đây Giang Hàn Dữ cứ lật tung cả căn nhà lên tìm kiếm.】

【Chắc anh ấy đoán có người giấu máy ghi âm trong nhà nên muốn tìm ra.】

【Nhưng anh ấy lục khắp mọi thứ, duy chỉ không ngờ máy ghi âm lại nằm trong con thú bông.】

【Vậy nên tối qua Giang Hàn Dữ không chạm vào Thịnh Tịch là vì sợ máy ghi âm lại thu được giọng của cô ấy?】

【Con thú bông này rốt cuộc từ đâu mà có?】

Con thú bông này là một năm trước tôi mua được.

Hôm đó dưới khu chung cư, tôi gặp một bé gái khoảng năm sáu tuổi.

Cô bé xách một giỏ thú bông hoạt hình, chạy đến cất giọng non nớt hỏi tôi:

“Chị ơi, chị mua thú bông không? Năm tệ một con.”

“Còn đúng một con cuối cùng thôi, bán xong em sẽ được về nhà ăn đùi gà mẹ nấu.”

Tôi từng xem mấy video kiểu này.

Có những bậc phụ huynh sẽ để con mình bán đồ thủ công hoặc bán hoa.

Một là rèn luyện sự mạnh dạn và khả năng giao tiếp cho trẻ.

Hai là quay video đăng lên mạng xã hội để tăng người theo dõi.

Lúc đó tôi thấy cô bé rất đáng yêu.

Lại nảy sinh ý định mua giúp con thú bông cuối cùng để cô bé được về nhà ăn đùi gà sớm.

Thế là tôi mua nó.

Xem ra Lưu Cảnh Thần đã lén lắp máy ghi âm vào con thú bông từ trước, rồi nhân lúc cô bé không chú ý bỏ nó vào trong giỏ.

Sở dĩ bây giờ tôi nghe được cuộc nói chuyện giữa Giang Hàn Dữ và Lưu Cảnh Thần.

Là vì tôi vô tình bấm vào chiếc mũi của con thú bông.

Nút ở mũi có chức năng truyền ngược âm thanh.

Qua đoạn ghi âm có thể nghe ra.

Bên đó đánh nhau rất dữ dội.

Có tiếng chai rượu vỡ.

Có tiếng ghế đập vào lưng.

Còn có tiếng rên đau và tiếng Lưu Cảnh Thần van xin tha mạng.

Điện thoại của tôi có thể định vị chiếc SUV.

Tôi xác định được vị trí.

Khi tôi đến quán bar, đẩy cửa phòng VIP ra.

Trước mắt tôi là một cảnh tượng kinh ngạc.

Giang Hàn Dữ đang ngồi trên ghế sofa da.

Lưu Cảnh Thần bị bốn vệ sĩ ép quỳ trước mặt anh.

Đám đàn em của hắn cũng quỳ thành một hàng.

Giang Hàn Dữ lạnh lùng ra lệnh:

“Đổ hết ba mươi ly rượu này vào miệng hắn, không được để sót một giọt.”

Vệ sĩ bóp chặt cằm Lưu Cảnh Thần, đổ từng ly rượu trên bàn vào miệng hắn.

Đây không phải rượu mạnh bình thường.

Trước đó chính Lưu Cảnh Thần đã sai người bỏ tinh dầu ớt vào rượu.

Rượu chảy xuống cổ họng.

Lưu Cảnh Thần gào thét như lợn bị chọc tiết.

Vệ sĩ dùng nhận diện khuôn mặt của Lưu Cảnh Thần mở khóa điện thoại, rồi đưa cho Giang Hàn Dữ.

Giang Hàn Dữ xóa sạch toàn bộ các đoạn ghi âm.

Sau đó.

Anh ném chiếc điện thoại xuống đất.

Rồi giẫm nát nó.

Làm xong tất cả.

Giang Hàn Dữ ôm tôi vào lòng, dịu dàng dỗ dành:

“Không sao nữa rồi.”

Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Giờ đây thân phận của Giang Hàn Dữ đã khác xưa.

Anh thuê vệ sĩ.

Trước khi đến gặp Lưu Cảnh Thần, anh đã cho vệ sĩ âm thầm theo dõi hắn.

Lúc Lưu Cảnh Thần ép anh uống rượu.

Các vệ sĩ lập tức xông vào khống chế hắn.

Đám vệ sĩ cũng nhanh chóng hạ gục toàn bộ đàn em của Lưu Cảnh Thần.

Cho nên mới có cảnh tượng mà tôi vừa nhìn thấy.

Ly rượu mạnh thứ ba bị đổ vào cổ họng Lưu Cảnh Thần.

Hắn đưa tay móc họng, đau đớn đến sống không bằng chết, quay sang cầu xin tôi:

“Thịnh Tịch… bảo người đàn ông của em tha cho tôi một mạng.”

Tôi lạnh lùng liếc hắn một cái.

“Đáng đời.”

19

Trên đường trở về.

Tôi hỏi Giang Hàn Dữ:

“Anh không sợ Lưu Cảnh Thần trả thù sao?”

Giang Hàn Dữ bình thản đáp:

“Yên tâm đi, hắn không còn cơ hội trả thù nữa.”

Sau này.

Nhà họ Lưu phá sản.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...