Cả người tôi như có thêm chỗ dựa.
Vậy sau này chắc tôi sẽ không phải đến khu ổ chuột sống nữa nhỉ?
Nhưng trong lòng tôi cũng càng thêm áy náy.
Nếu đây thật sự là kế hoạch trả thù của Giang Hàn Dữ.
Vậy thì anh đúng là một người quá tốt.
Tôi thà bị anh bắt nạt thật thảm ngay trong phòng làm việc của tổng giám đốc.
Còn hơn phải ở trong căn phòng trọ khu ổ chuột ngày ngày đuổi gián.
17
Chiều tối.
Chúng tôi dùng bữa tại một nhà hàng cao cấp.
Giang Hàn Dữ gọi đầy một bàn toàn những món tôi thích.
Nhưng chính anh lại ăn rất ít.
Tôi dừng đũa nhìn anh.
“Sao anh không ăn? Không hợp khẩu vị à?”
Giang Hàn Dữ nghiêm túc đáp:
“Buổi tối anh ăn ít để giữ dáng.”
“Chẳng phải em thích sờ cơ bụng của anh nhất sao?”
“Anh sợ nếu cơ bụng biến mất, em sẽ chê anh.”
Màn bình luận lại ngập tràn dấu chấm hỏi:
【???】
【Trước đây Giang Hàn Dữ buổi tối chỉ ăn bánh màn thầu là để giữ dáng sao?】
【Giữ dáng là vì sợ Thịnh Tịch chê mình?】
【Anh trai à, với gương mặt và vóc dáng của anh, có cần tự ti đến thế không?】
【Xác nhận mắc bệnh yêu quá nặng.】
【Khụ khụ, chỉ mình tôi thấy Giang Hàn Dữ rất tỉnh táo sao?】
【Anh ấy biết rất rõ Thịnh Tịch là người mê ngoại hình, nên luôn tự đặt tiêu chuẩn rất cao cho bản thân.】
【Chỉ cần giữ được gương mặt và vóc dáng thì sẽ giữ được trái tim Thịnh Tịch.】
【Cảm động quá, cuối cùng cũng không còn là phụ nữ làm đẹp vì người mình yêu nữa, mà là đàn ông thà nhịn đói cũng phải giữ dáng để làm người mình yêu vui lòng.】
【Sao tự nhiên thấy hai người này đáng yêu thế nhỉ?】
【Tôi có thể “đẩy thuyền” hai người họ không?】
【Đừng quên Kiều Niệm mới là nữ chính.】
【Huống hồ Giang Hàn Dữ không chịu chạm vào Thịnh Tịch, chắc chắn bên trong còn có nguyên nhân mà chúng ta chưa biết.】
【Sốt ruột chết mất.】
【Tối qua là ngoài ý muốn, tối nay chắc Giang Hàn Dữ sẽ chạm vào Thịnh Tịch rồi chứ?】
Đang ăn.
Tôi nhận được điện thoại của bố.
Ông nói đã bàn bạc với bố của Giang Hàn Dữ.
Hai người quyết định rút hoàn toàn khỏi ngành truyền thống.
Công ty phá sản thì cứ phá sản.
Đợi xử lý xong mọi việc còn tồn đọng.
Sau đó sẽ chọn một hướng đi mới rồi làm lại từ đầu.
Bố còn dặn tôi phải học hỏi Giang Hàn Dữ nhiều hơn về đầu tư.
Ăn tối xong.
Chúng tôi lái xe về nhà.
Vừa đến bãi đỗ xe, tôi đang định xuống xe.
Điện thoại của Giang Hàn Dữ vang lên mấy tiếng.
Anh mở tin nhắn ra, khẽ cau mày.
“Thịnh Tịch, em lên trước đi, anh ra ngoài một lát.”
Tôi hỏi:
“Có chuyện gì? Quan trọng lắm sao?”
Giang Hàn Dữ gật đầu.
“Ừm, trước mười giờ anh sẽ về. Em nhớ khóa trái cửa.”
Giang Hàn Dữ lại một lần nữa nhắc tôi khóa cửa.
Tim tôi như nghẹn lên tận cổ.
Tôi sợ anh gặp nguy hiểm.
Nhưng sau khi đưa tôi đến trước cửa nhà, anh liền quay người rời đi.
Anh lái chiếc SUV chạy mất.
Tôi khóa cửa cẩn thận, trong lòng rối bời.
Màn bình luận:
【Tôi biết rồi, Kiều Niệm làm thêm ở quán bar, chắc lại gặp rắc rối rồi.】
【Giang Hàn Dữ lại đi anh hùng cứu mỹ nhân đây mà.】
【Lần này tình cảm giữa Giang Hàn Dữ và Kiều Niệm chắc sẽ phát triển thần tốc nhỉ?】
Tôi không muốn tiếp tục ngồi chờ ở nhà.
Tôi muốn đi tìm Giang Hàn Dữ.
Tôi tìm chìa khóa xe trên ghế sofa, tay vô tình chạm vào con thú bông hoạt hình.
Tiện tay, tôi bóp nhẹ chiếc mũi của nó.
Chỉ nghe hai tiếng “tít tít”, bên trong con thú bông vang lên giọng nói của Giang Hàn Dữ.
Giang Hàn Dữ:
“Lưu Cảnh Thần, quả nhiên là cậu. Những đoạn ghi âm đó cậu lấy từ đâu?”
Lưu Cảnh Thần:
“Anh cần gì biết tôi lấy ở đâu? Chỉ cần biết nếu tôi công khai những đoạn ghi âm này thì Thịnh Tịch sẽ mất hết thể diện.”
Giang Hàn Dữ:
“Cậu muốn thế nào?”
Lưu Cảnh Thần:
“Lần trước đàn em của tôi hẹn anh đến quán nướng, vốn định ép anh rời xa Thịnh Tịch, ai ngờ lại bị anh đánh cho bò lê bò càng.”
“Lần này anh đã đến thì đừng hòng lành lặn mà bước ra.”
“Ở đây có ba mươi ly rượu.”
“Quỳ xuống, trong ba mươi giây uống hết số rượu này, sau đó gọi điện chia tay với Thịnh Tịch, tôi sẽ xóa đoạn ghi âm.”
“Nếu không…”
“Tôi sẽ gửi đoạn ghi âm vào nhóm chat của giới bất động sản.”
“Bác Thịnh cũng ở trong nhóm đó.”
“Anh nói xem, nếu ông ấy nghe thấy đoạn ghi âm nhạy cảm của con gái mình, liệu có muốn độn thổ luôn không?”
Chaporia
Bình Luận (0)