Pháo Hoa Tàn, Người Ở Lại
Thái tử khi đi Giang Nam làm việc thì gặp thích khách, may mắn được một nữ tử câm cứu giúp.
Hắn đưa nàng ta về kinh thành, hết mực sủng ái.
Thậm chí còn muốn nâng nàng lên vị trí Thái tử phi.
Còn ta – vị Thái tử phi vốn định sẵn ban đầu – lại chỉ có thể bị giáng làm trắc thất Đông cung.
A cha thương ta, ở nhà ngồi suốt một đêm, hôm sau liền vào cung xin Hoàng đế hủy hôn.
Nhưng hủy hôn với hoàng gia, rốt cuộc vẫn khiến danh tiếng của ta bị tổn hại.
Sau một năm lỡ dở, ta mới âm thầm gả cho một phu quân, theo chàng rời kinh.
Ba năm trôi qua vội vã, chuyện ồn ào năm đó cũng dần lắng xuống.
Hiện giờ Tiêu Tự Kim công tích hiển hách, ta dẫn theo con gái cùng chàng trở về kinh báo cáo công vụ.
Trong yến tiệc của Trưởng công chúa, Ương Ương đột nhiên nổi tính.
Bất đắc dĩ, ta như thường lệ hái một chiếc lá, thổi khúc nhạc dỗ con.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng cành cây bị giẫm gãy.
Ta quay đầu lại, chỉ thấy Thái tử mặc triều phục màu minh hoàng, thần sắc trầm xuống.
Hắn hỏi:
— Khúc này tên gì, là ai dạy nàng?!
01
Bên hồ Ngọc Liên, vạn vật lặng như tờ.
Ương Ương nhìn ta, nghiêng đầu hỏi:
— A nương, khúc này chẳng phải ai cũng biết sao? Còn cần người dạy à?
Trước đây mỗi khi Ương Ương ban đêm ngủ không yên, đều quấn lấy ta.
Ta liền hát khúc ru này dỗ con.
Lâu dần, đám nha hoàn bên cạnh cũng học được.
Mỗi khi ta bận không rảnh tay, các nàng cũng dùng cách ấy dỗ Ương Ương.
Trong mắt con bé, đương nhiên là ai cũng biết.
Nhưng khúc này… vốn chỉ là ta tùy tiện nghĩ ra.
Ta không biết vì sao Việt Linh lại hỏi như vậy.
Để tránh sinh thêm chuyện, ta rũ mắt nói:
— Điện hạ, đây chỉ là khúc quê mùa người dân tiện miệng ngân nga, không thành giai điệu.
— Thần phụ trước kia dưỡng bệnh nơi thôn dã, nghe nhiều nên cũng học được, nay chỉ dùng để dỗ trẻ mà thôi.
Việt Linh khựng lại, ánh mắt dừng trên mặt ta.
Dường như đến lúc này hắn mới nhận ra ta.
— Nàng là Tiết Anh?
Phải, ta là Tiết Anh.
Là Tiết Anh từ năm mười tuổi đã được định thân với hắn.
Cũng là Tiết Anh năm mười lăm tuổi đã cùng hắn hủy hôn.
Hiện giờ… là Tiết Anh đã làm vợ người khác.
Việt Linh là Thái tử, mà chúng ta đều đã có gia thất, gặp riêng thế này rốt cuộc không ổn.
Ta cung kính hành lễ:
— Điện hạ, yến tiệc sắp bắt đầu, thần phụ xin cáo lui trước.
Việt Linh thu lại ánh mắt, khẽ gật đầu.
Ta nắm tay Ương Ương rời đi.
Gió từ phía sau thổi tới, cuốn theo vạt áo lay động.
Rất nhanh, gió lặng.
Mọi thứ như chưa từng xảy ra.
02
Trưởng công chúa thích náo nhiệt, yến tiệc của người xưa nay đều là thịnh hội trong kinh.
Hôm nay người đến lại càng đông.
Trước khi thành thân, ta dưỡng bệnh ở ngoài, sau đó lại theo Tiêu Tự Kim rời kinh.
Người quen thực ra không nhiều.
Nhưng dường như từng cử chỉ của ta lại đặc biệt thu hút ánh nhìn của người khác.
Ta coi như không thấy, chỉ nhặt một miếng bánh quế hoa nhét vào tay Ương Ương.
Thiếu phu nhân nhà Thừa tướng – Quý Linh Lung – từ nhỏ đã không hợp với ta, thấy cảnh này liền đảo mắt.
— Theo ta nói, nữ tử nếu có thể làm đến vị trí Thái tử phi, mới thật là thú vị bậc nhất.
— Nghe nói nàng ta chỉ vì nhiễm phong hàn, ăn không ngon, Thái tử đã sốt ruột không thôi, còn đặc biệt nhờ Trưởng công chúa tìm một đầu bếp Thanh Châu, chỉ để nàng ấy ăn được một món quê hợp ý.
Lời nàng đột nhiên hướng về phía ta:
— Tiêu phu nhân, nếu ta nhớ không nhầm, ngươi cũng từng đến Thanh Châu phải không?
— Phong thổ nơi đó thế nào, chi bằng kể cho chúng ta nghe một chút?
Ta quả thực từng đến Thanh Châu.
Năm ta mười tuổi mắc một chứng bệnh lạ, ngay cả thái y trong cung cũng bó tay.
A cha tìm khắp nơi, cuối cùng tìm được một danh y ở Thanh Châu.
Chỉ là người ấy tính tình cổ quái, không chịu vào kinh.
Bất đắc dĩ, a cha đành đưa ta đến Thanh Châu.
Ta lấy khăn lau khóe miệng cho Ương Ương:
— Tạ phu nhân nói đùa rồi, khi ấy ta dưỡng bệnh, không ra khỏi cửa, nào có cơ hội thấy phong cảnh Thanh Châu.
Quý Linh Lung bĩu môi, vẫn chưa thỏa mãn:
— Cũng phải, ngươi ngu ngốc vô vị như vậy, sao so được với Thái tử phi linh động.
— Thảo nào Thái tử vì nàng ta mà bỏ ngươi.
Lời này vừa dứt, cả yến tiệc lập tức im bặt.
Bốn năm trước, Việt Linh đột nhiên từ Thanh Châu mang về một nữ tử câm.
Hắn nói nàng có ơn cứu mạng, nhất quyết cưới nàng làm vợ.
Dù Hoàng đế nổi giận, hắn vẫn quỳ dài trong Ngự thư phòng không chịu đứng dậy.
Dù sao cũng là con ruột.
Hoàng đế không thể thật sự xử phạt hắn, cuối cùng chỉ đành chấp nhận hôn sự ấy.
Việt Linh tình sâu nghĩa nặng, làm rung động cả đế vương.
Cả kinh thành đều xôn xao.
Còn ta – vị Thái tử phi ban đầu – liền trở nên lúng túng.
Nhà họ Tiết ta trăm năm truyền thừa, đời đời làm quan, nữ quyến chưa từng làm thiếp.
Dù là thiếp của hoàng gia.
Mà nay Việt Linh yêu chiều nữ tử câm kia như vậy, lại chẳng hề nghĩ cho ta.
Ta có gả vào, thì còn ý nghĩa gì.
A nương ôm ta khóc đến đỏ mắt.
— Chưa vào cửa, Thái tử đã sỉ nhục A Anh của chúng ta như vậy.
— Thân thể con vốn yếu, nếu thật gả vào Đông cung, e rằng không giữ nổi mạng.
A cha thở dài, suy nghĩ suốt một đêm, hôm sau liền vào cung hủy hôn.
Hôn đã hủy, lời đồn vẫn không dứt.
Trong kinh lan truyền rằng ta chỉ có gia thế, dung mạo xấu xí, tính tình quái gở, khiến Việt Linh thà chọn một nữ tử câm cũng không muốn ta.
Nay bị hoàng gia ghét bỏ, e rằng sau này chỉ có thể đi tu.
Bốn năm trôi qua, chuyện năm đó vẫn rõ mồn một.
Nhưng khi ấy ta đã không để tâm.
Hiện giờ, sao còn bị mấy lời này trói buộc?
Ta khẽ cười, nhìn Quý Linh Lung:
— Thái tử và Thái tử phi cầm sắt hòa hợp, tự nhiên là chuyện thiên hạ cùng vui.
— Chỉ là Tạ phu nhân ồn ào như vậy, luôn đem Thái tử phi so với người khác, người không biết còn tưởng ngươi muốn ly gián tình cảm Đông cung.
03
— Ngươi…!
Quý Linh Lung nghẹn lời, trợn mắt nhìn ta.
Nhưng nàng rốt cuộc không còn là tiểu thư khuê các không hiểu chuyện như trước.
Nếu gây náo loạn quá mức, chọc giận Trưởng công chúa, e rằng chính nàng cũng không gánh nổi hậu quả.
Nàng nhịn rồi lại nhịn, đến khi yến tiệc gần tan, mới nghiến răng ghé sát tai ta, hạ giọng:
— Ngươi đắc ý cái gì, còn tưởng mình là chuẩn Thái tử phi sao?
— Giờ ngươi chỉ là vợ của một quan tứ phẩm, lại còn bị hoàng gia ghét bỏ, sau này e rằng…
Lời còn chưa dứt đã bị cắt ngang.
— Phu nhân.
Tiêu Tự Kim mặc quan bào đỏ sậm, dáng người cao ráo đứng cạnh xe ngựa, nhìn ta mỉm cười.
Chaporia
Bình Luận (0)