Làn da trắng như ngọc dưới ánh chiều càng thêm nổi bật.
Những phu nhân chưa rời đi lập tức dừng chân, ánh mắt nóng bỏng đổ dồn về phía hắn.
Ngay cả Quý Linh Lung cũng hơi đỏ mặt, giọng trở nên cao và lạ:
— Đây là phu quân của ngươi?!
Ta khẽ thở dài.
Ta sớm đã quen rồi.
Dung mạo của Tiêu Tự Kim, mỗi lần xuất hiện đều trở thành tiêu điểm.
Ngay cả ta khi xưa cũng bị vẻ chính nhân quân tử ấy mê hoặc.
Chỉ sau khi gả mới biết, người này sau lưng tệ hại đến mức nào.
Nhớ đến tối qua hắn quấn lấy ta không chịu buông, còn bịt mắt ta ép ta phối hợp…
Ta quay mặt đi, không nhịn được khẽ “phi” một tiếng.
— Chỉ là người bình thường thôi, có gì mà ngạc nhiên.
Quý Linh Lung cắn răng, trừng ta:
— Tiết Anh, ngươi biết ta ghét nhất ở ngươi điều gì không? Chính là cái dáng vẻ được lợi còn làm ra vẻ ấy.
Trong lúc nói chuyện, Tiêu Tự Kim đã bước tới.
Hắn cúi người bế Ương Ương vào lòng, rồi trước mặt mọi người nắm tay ta.
Khiến xung quanh vang lên một loạt tiếng kinh hô, hắn mới mỉm cười xin lỗi Quý Linh Lung:
— Nội tử tính tình không tốt, nếu vô ý đắc tội phu nhân, mong phu nhân thứ lỗi.
— Nhưng nếu có kẻ không biết điều ức hiếp nội tử… thì phiền phu nhân chuyển lời giúp, rằng tính khí của Tiêu mỗ cũng không tốt hơn là bao.
04
Ánh chiều phủ xuống, xe ngựa lăn bánh trên phố dài.
Nhớ đến sắc mặt lúc đỏ lúc trắng của Quý Linh Lung khi nãy, ta không khỏi buồn cười.
Ương Ương – cái loa nhỏ – lại nhào vào lòng Tiêu Tự Kim, líu lo không ngừng:
— A cha, hôm nay chúng ta gặp một thúc thúc rất kỳ lạ, cứ nhìn a nương không chớp mắt, còn hỏi ai dạy a nương khúc ru nữa.
Không ổn rồi.
Tiêu Tự Kim cái gì cũng được, chỉ có tính hay ghen là quá mức.
Bình thường ta chỉ cần nói thêm vài câu với nam tử khác, nếu bị hắn biết, nhất định sẽ quấn lấy ta không buông.
Quả nhiên, hắn nửa cười nửa không nhìn ta, xoa đầu Ương Ương hỏi:
— Là thúc thúc nào, Ương Ương có nhận ra không?
Ương Ương lắc đầu, nghiêng đầu nghĩ:
— Không biết, nhưng con nghe người ta gọi là Thái tử điện hạ.
Ta thật sự nghe không nổi nữa, liền ôm con vào lòng, chạm nhẹ trán nó:
— Vừa rồi quậy lâu như vậy, không thấy mệt sao? Ngoan ngoãn nằm một lát, về đến nhà a nương gọi con.
Ương Ương không phản kháng, ngáp một cái rồi ngủ thiếp trong lòng ta.
Liếc mắt nhìn sang, Tiêu Tự Kim dường như cũng không để ý, chỉ mỉm cười nhìn chúng ta.
Ta thở phào, cho rằng chuyện này đã qua.
Đối phó với mấy phu nhân kia còn mệt hơn đọc sách cả ngày.
Về phủ, ta ăn qua loa vài miếng, tắm rửa xong liền định nghỉ.
Vừa đặt trâm vào hộp, eo bỗng bị một bàn tay lớn giữ lại.
05
Tiêu Tự Kim ghé sát, hơi thở phả bên tai ta.
Giọng nói lại mang theo vài phần tủi thân:
— Có ta còn chưa đủ sao? Mấy kẻ nam nhân bên ngoài, nên để bọn chúng cút xa bao nhiêu thì cút bấy nhiêu.
Lại nữa rồi.
Ta trợn mắt.
— Hắn là Thái tử.
Dưới gầm trời này đều là đất của thiên tử, Thái tử hỏi ta một câu, chẳng lẽ ta bảo hắn cút thật?
— Hơn nữa hắn và Thái tử phi tình sâu nghĩa nặng, chẳng lẽ chàng còn nghĩ hắn lưu luyến ta không quên?
Nói đến đây ta lại thấy buồn cười.
Giữa ta và Việt Linh vốn dĩ không có tình.
Thuở nhỏ ta được chọn làm bạn đọc của Huệ Ninh công chúa, cùng học ở Thượng Thư phòng, có qua lại với hắn vài lần.
Nhưng hắn là Thái tử, bài vở chất chồng, lại phải thường xuyên đối đáp với bệ hạ.
Hắn rất bận, căn bản không để ý đến chúng ta.
Có lần tiết Khất Xảo, công chúa xúi ta thêu túi thơm cho hắn.
Ta thêu, ngón tay đâm đầy lỗ.
Cuối cùng túi thơm ấy hắn nhìn cũng không nhìn, tiện tay giao cho nội thị.
Sau đó ta rời cung, đi Thanh Châu.
Còn hắn vì Thái tử phi, bỏ hôn ước với ta.
Tất cả đều đã tan như bọt nước.
Tiêu Tự Kim hừ một tiếng:
— Khó nói lắm, ai biết giờ hắn lại đang tính toán gì.
Thấy ta mệt mỏi, hắn dịu giọng:
— Thôi, hôm nay nàng cũng mệt rồi, nghỉ trước đi.
Hắn bế ngang ta lên, đi về phía giường.
Màn buông xuống, bóng tối phủ kín.
Thế là xong rồi sao?
Ta gần như không dám tin, Tiêu Tự Kim lại dễ nói chuyện như vậy.
Nhận ra thân thể ta căng cứng, hắn khẽ cười, tay đặt lên eo ta.
— Nếu phu nhân muốn… vi phu cũng có thể phụng bồi.
Ta giật mình vội né tay hắn, quay lưng lại:
— Không muốn, ta ngủ đây.
Tên này một khi dây dưa thì không dứt, ta nào dám trêu thêm.
06
Một đêm không mộng, sáng hôm sau ta bị Tiêu Tự Kim lay tỉnh.
Hắn đã mặc xong quan phục, gương mặt dưới ánh sáng như ngọc chạm, tinh xảo đến tận xương.
— Hôm nay chẳng phải nàng phải vào cung yết kiến Hoàng hậu nương nương sao, còn không dậy thì sẽ muộn.
Ánh mắt ta khựng lại một thoáng, liếc thấy ý cười nơi khóe môi hắn, lập tức hiểu ra.
Tên này chắc chắn là vì hôm qua ta không để ý hắn, cố ý mặc bộ này đến dụ dỗ ta.
Ta mạnh tay đẩy hắn ra:
— Tránh ra, nếu đi trễ để Hoàng hậu nương nương trách tội, ta nhất định không để yên cho chàng.
Ta vội vàng đi rửa mặt trang điểm, Tiêu Tự Kim lại như cái đuôi nhỏ cứ lẽo đẽo theo sau.
Không đưa bút vẽ mày thì cũng đưa phấn son.
Ương Ương thấy vậy, đưa tay quẹt lên má:
— A cha xấu hổ, lớn thế này rồi còn không rời được a nương.
Tay Tiêu Tự Kim khựng lại, ta cũng bật cười thành tiếng.
Hiếm khi thấy hắn bị nghẹn như vậy, đến tận cổng cung, ý cười nơi ta vẫn chưa giấu được.
Tiêu Tự Kim đỡ ta xuống xe, khẽ thở dài.
— Ta phải đến tiền điện diện kiến bệ hạ, A Anh, trong cung thế cục phức tạp, nàng nhất định phải cẩn thận.
Chỉ là vào cung thôi mà bị hắn nói như đi vào hang hùm ổ rồng.
Ta giúp hắn chỉnh lại cổ áo:
— Trong cung này ta quen thuộc hơn chàng nhiều, ngược lại là chàng, trước mặt bệ hạ phải cẩn thận mới đúng.
Ta và Tiêu Tự Kim chia làm hai đường, hắn đi tiền triều, còn ta theo cung nữ đến Khôn Ninh cung.
Chưa kịp bước vào, Huệ Ninh công chúa đã ra đón.
Nàng trừng mặt, kéo má ta:
— Được lắm A Anh vô lương tâm, lâu như vậy cũng không gửi tin cho ta, chẳng lẽ thật sự quên ta rồi?
Ta vội vàng cầu xin:
— Trời đất chứng giám, quên ai ta cũng không dám quên công chúa, nửa tháng trước ta còn cho người từ Đăng Châu mang điểm tâm về cho công chúa, chẳng lẽ công chúa ăn xong liền quên rồi?
Thuở nhỏ ta vào cung, cũng thường náo loạn với Huệ Ninh như vậy.
Hoàng hậu mỉm cười nhìn một lúc, mới lên tiếng:
— Được rồi, hai đứa các con giờ đều đã xuất giá, sao còn giống khi nhỏ thích đùa giỡn như vậy.
Hoàng hậu đã không còn như năm xưa, bên tóc đã lấm tấm bạc, giữa chân mày còn vương nét u sầu.
Chaporia
Bình Luận (0)