Người hỏi han tỉ mỉ những năm qua của ta, cuối cùng thở dài.

— Con vốn ôn hòa hiểu lễ, nếu năm đó gả cho Thái tử là con, thì tốt biết bao.

Huệ Ninh cũng kéo tay ta, oán trách:

— A Anh, ngươi không biết đâu, từ khi a huynh cưới Hứa Tố Tố, không biết đã thêm bao nhiêu phiền toái.

— Không nói được thì thôi, lại còn cái gì cũng không hiểu, trước đó còn lén nhận hối lộ, khiến a huynh bị phụ hoàng quở trách, Đông cung trở thành trò cười!

Ta cười gượng.

Thái tử phi đã gả vào hoàng gia, những chuyện này đâu phải điều ta có thể bàn luận, đang định qua loa cho xong, bên ngoài chợt có người bẩm báo.

— Nương nương, Thái tử phi đến rồi.

Trước giờ ta chỉ nghe nói Thái tử phi xuất thân dân gian, dung mạo cũng không nổi bật.

Đây là lần đầu ta gặp người nữ tử gần như đã thay đổi vận mệnh của ta.

Chỉ thấy Hứa Tố Tố mặc cung trang, được cung nữ vây quanh bước vào.

Dung mạo nàng chỉ thanh tú, dù trang điểm lộng lẫy, giữa mày vẫn lộ ra vài phần rụt rè.

Nàng đang định hành lễ với Hoàng hậu, ánh mắt chợt rơi vào ta, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Tim ta cũng đập mạnh một cái.

Không chỉ Hứa Tố Tố nhận ra ta, ta cũng nhận ra nàng.

Năm ấy ta còn ở Thanh Châu, rảnh rỗi thường lên đạo quán trên núi chơi.

Một ngày nọ ta ra sau núi hóng mát, phát hiện trong bụi cỏ có một nam tử đeo mặt nạ, đầy người vết máu.

Một mạng người ngay trước mắt, ta không thể làm ngơ.

Ta đưa hắn về quán.

Nhưng người này lai lịch bí ẩn, lại bị thương nặng như vậy, không phải bị kẻ thù truy sát thì cũng có ẩn tình.

Để tránh sinh chuyện, ta không tháo mặt nạ của hắn, bản thân cũng giả vờ không biết nói.

Sau đó hắn tỉnh lại, ta mới phát hiện hắn đã trúng độc, mù cả hai mắt.

Đúng lúc ấy trong nhà gửi thư thúc giục, bảo ta về kinh chuẩn bị hôn sự với Việt Linh.

Ta liền giao người ấy cho A Tố – nữ tử hái thuốc thường mang thuốc đến đạo quán.

Hiện giờ, nữ tử hái thuốc chất phác ấy lại đứng trước mặt ta.

Nàng lột xác, trở thành Thái tử phi trong cung.

Ta còn đang thất thần, Huệ Ninh đẩy tay ta:

— A Anh, ngươi sao vậy?

Ta lắc đầu, mỉm cười:

— Không có gì, lần đầu gặp Thái tử phi nên hơi bất ngờ thôi.

Bất kể trong chuyện này có ẩn tình gì, Hứa Tố Tố làm sao trở thành Thái tử phi, hiện tại đều đã là định cục.

Ta không muốn, cũng không định tham dự vào nữa.

Huệ Ninh nhìn ta rồi nhìn Thái tử phi, nhíu mày nhưng không nói gì.

Hoàng hậu lại lạnh nhạt lên tiếng:

— Thái tử phi không lo chăm sóc Thái tử, đến chỗ bản cung làm gì?

Hứa Tố Tố siết chặt đầu ngón tay, trên mặt thoáng qua hoảng loạn và xấu hổ.

Hoàng hậu càng thêm không vui, mày nhíu sâu hơn.

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

— Mẫu hậu, A Tố biết gần đây người không khỏe, đặc biệt hỏi thái y, tự tay làm một chiếc mạt ngạch cho người.

Việt Linh mỉm cười bước vào, ánh mắt lướt qua ta rồi lại dừng trên người Hứa Tố Tố.

— A Tố, chiếc mạt ngạch nàng thêu lâu như vậy, còn không lấy ra cho mẫu hậu xem?

07

Không ngờ Hứa Tố Tố lại run lên, siết chặt tay áo Việt Linh.

Thân thể nàng run rẩy không kiểm soát, như một con thú nhỏ bị kinh hãi.

Hoàng hậu cười lạnh:

— Thái tử phi hà tất làm ra bộ dạng này, Khôn Ninh cung của bản cung cũng không phải hang hùm ổ rồng, nếu đã sợ như vậy, sau này khỏi cần đến nữa.

— Mẫu hậu!

— Nếu không có A Tố, e rằng nhi thần đã không còn đứng ở đây, coi như nể mặt nhi thần, người có thể khoan dung với nàng một chút được không?

Việt Linh che chắn Hứa Tố Tố phía sau, giọng trở nên lạnh đi:

— Hơn nữa trước nay người vẫn bình thường, sao hôm nay lại như vậy, chẳng lẽ bị người khác xúi giục?

Ý tứ trong lời hắn, kẻ ngu cũng nghe ra.

Huệ Ninh mặt đỏ bừng, đứng dậy định nói thay ta:

— A huynh, huynh sao có thể nói như vậy…

Ta vội kéo nàng lại, cung kính hành lễ:

— Hoàng hậu nương nương, công chúa, trời đã không còn sớm, thần phụ xin cáo lui.

Hoàng hậu muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài, ban thưởng cho ta.

Huệ Ninh cũng lưu luyến không rời, nói sau này nhất định phải thường xuyên liên lạc.

Chỉ có Hứa Tố Tố, dường như rất sợ ta, vẫn núp sau lưng Việt Linh, không dám ngẩng đầu.

Sự đề phòng của nàng khiến thần sắc Việt Linh càng lạnh, ta đang định lui, hắn gọi ta lại.

— Tiết thị, cô biết ngươi không cam tâm bị hủy hôn, nhưng nếu ngươi dám tùy ý châm ngòi, không chịu để Thái tử phi yên ổn, đừng trách cô sau này vô tình!

Ta không muốn gây chuyện.

Nhưng Việt Linh hết lần này đến lần khác ép người quá đáng, dù là tượng đất cũng có ba phần tức giận.

Lần đầu tiên ta ngẩng đầu, ánh mắt mang theo châm chọc.

— Thái tử điện hạ không cần lo lắng, thần phụ chưa từng có chút không cam tâm nào.

— Nếu không phải ngài hủy hôn, thần phụ sao có thể gặp được Tiêu lang tốt như vậy, thần phụ đối với cuộc sống hiện tại hài lòng vô cùng, căn bản không rảnh quan tâm chuyện người khác.

— Còn về Thái tử phi, là chính ngài kéo nàng vào chốn cung đình này, ngài yêu nàng, bảo vệ nàng là bổn phận của phu quân, nhưng Hoàng hậu nương nương vì ngài mà hao tâm tổn trí, người có gì sai? Ngài chỉ nhớ mình là phu quân của Thái tử phi, có từng nhớ mình là con, là huynh trưởng hay không?!

Ta dốc hết tức giận trong lòng.

Lúc nói thì sảng khoái, nói xong mới thấy sợ.

Liếc mắt nhìn qua, Hoàng hậu không hề tức giận, ngược lại còn có phần tán thưởng.

Huệ Ninh thì nắm tay thành quyền, hận không thể vỗ tay cổ vũ ta.

Ngay cả Việt Linh cũng đứng sững nhìn ta.

Ánh mắt phức tạp, không biết đang nghĩ gì.

08

Việt Linh rốt cuộc không so đo với ta.

Hứa Tố Tố sắc mặt trắng bệch rồi ngất đi, Khôn Ninh cung lập tức rối loạn, hắn cũng không còn tâm trí để ý đến ta.

Khi ta ra khỏi cung, Tiêu Tự Kim đã chờ ở đó từ lâu.

Quan bào của hắn bị gió thổi phần phật, đứng đó như sắp theo gió mà đi.

Nhưng vừa thấy ta, vẻ trầm lặng trên mặt lập tức biến mất.

Hắn nhanh bước tới, kéo ta nhìn từ trên xuống dưới.

— Sao lâu như vậy mới ra, có phải xảy ra chuyện gì không?

Ta nhìn hắn, bất giác thất thần.

Những lời vừa nói với Việt Linh, không phải là lời giận dỗi.

Nếu ngày đó Việt Linh không vì Hứa Tố Tố mà thay lòng.

Nếu ta thật sự gả vào Đông cung.

E rằng đã bị cuốn vào những phiền toái trong cung mà không thể thoát thân.

Nào giống như hiện tại, thành thân nhiều năm, Tiêu Tự Kim chưa từng để ta phải lo nghĩ điều gì.

Trong nhà ăn dùng chưa từng thiếu, thỉnh thoảng có vài nha hoàn vô lễ, ta còn chưa kịp xử lý, hắn đã tự giải quyết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 3 - Pháo Hoa Tàn, Người Ở Lại AI | Chaporia