"Phù thủy tro tàn Elena, hôm nay là tử kỳ của ngươi rồi!"
Huyết nguyệt chi dạ, trên không trung cách mặt đất ngàn mét có hai nhóm người đang lơ lửng đối diện nhau.
Không, nói là 'nhóm' thì hơi sai vì một bên chỉ có một người, bên còn lại thì đúng là nhóm vì ở đó có tới mười mấy người đang đứng.
Bọn họ cưỡi chổi bay trên trời, mặc áo choàng phù thủy và đội trên đầu mũ vành tam giác, cách ăn mặc của họ giống hệt miêu tả về phù thủy trong nhân gian.
"Ha… ha…"
Elena ôm ngực thở dốc, khóe miệng cô chảy xuống máu tươi vương vấn bên khóe miệng.
Cô có mái tóc dài màu trắng tinh tung bay trong gió, đôi mắt màu tím lấp lóe ánh lửa phẫn nộ nhìn đối diện mười mấy người kia.
"Các ngươi được lắm… dám ám sát phù thủy hội trưởng ta đây."
Sát khí trên người cô tỏa ra bốn phương tám hướng chấn nhiếp những phù thủy phía đối diện, trong số mười mấy phù thủy một người sắc mặt tái nhợt lên tiếng đối với người dẫn đầu nói.
"Lilith, chúng ta mau chóng giải quyết ả đi, ta cảm thấy sắp có chuyện xấu xảy ra rồi."
"Được thôi, Orela."
Lilith, phù thủy đầu đội nón tam giác vành, mái tóc màu đen trái ngược với Elena, giơ lên cây đũa phép trong tay, trên đầu đũa lóe lên hắc khí âm u lạnh lẽo.
Cô có một đôi đồng tử màu tím giống hệt Elena nhưng nhạt màu hơn, trong đôi mắt đó chỉ có sự lạnh lùng vô cảm đối với người đã dạy bảo mình một thời gian dài.
Trước khi giết đối phương, cô nghĩ bản thân nên nói gì đó để tỏ lòng kính yêu đối với vị 'Sư phụ' này, vậy nên cô mấp máy môi lên tiếng.
"Cảm ơn người đã dạy bảo tôi suốt bao năm tháng qua, công hội phù thủy tôi sẽ thay người chăm sóc tốt."
Trong nháy mắt, biểu cảm trên gương mặt Elena biến thành vặn vẹo dữ tợn vì phẫn nộ! Cô nén nội thương, dùng hết sức bình sinh hét lớn lên!
"Lilith!! Đồ khốn kiếp!!"
"Vĩnh biệt, sư phụ."
Mười mấy nữ phù thủy đồng loạt giơ lên đũa phép của mình, dùng ra ma pháp mạnh mẽ nhất của bản thân.
Muôn hoa nở rộ trong màn đêm, hung thú trống rỗng xuất hiện gào thét, băng tiễn khổng lồ che phủ cả mặt trăng rơi xuống, mưa thiên thạch từ vũ trụ rơi xuống…
Trên bầu trời mười hai loại ma pháp cùng một lúc xuất hiện! Chúng phá tan màn đêm yên tĩnh gây chấn động cả không gian! Thắp sáng cả một vùng trời bằng ánh sáng của riêng chúng!
Uỳnh uỳnh!!
Đối với tình trạng bất ngờ này Elena cũng ngẩn ra, tiếp đó cô cắn răng dồn hết ma lực của mình vào đũa phép!
"Aaaaaa!!!!!"
Phừng!!
Từ đầu đũa phép ngọn lửa vàng kim còn rực rỡ sáng lóe hơn cả mặt trời xuất hiện!! Nó nhúc nhích và bắt đầu biến dạng chắn trước mặt Elena!
Đằng sau ngọn lửa lấp ló đó đôi đồng tử tím nhạt của Elena hiện lên vẻ phẫn nộ cùng cực! Đi cùng với đó là vẻ điên cuồng không chết không thôi!
'Muốn giết chết ta!? Được thôi! Vậy các ngươi cũng phải đưa mạng vào!!!'
"Lên đi!!! Michael!!!"
Sau tiếng hét lớn của Elena hỏa diễm kim sắc cũng đã thành hình!
Bóng đêm gần trăm cây số xung quanh giống như hoàn toàn biến mất, trên Vạn Ma Sâm Lâm một cự nhân vàng kim khổng lồ xuất hiện chiếu rọi ánh sáng vào màn đêm.
Đó chính là một thiên sứ khổng lồ mặc trên mình bộ giáp uy vũ, sau lưng hắn ta là sáu đôi cánh vàng kim thần thánh đập mạnh trong màn đêm
Cự nhân ngẩng đầu nhìn lên, chỉ một cái nhìn cũng khiến mười hai phù thủy trên không trung rùng mình.
'Đây chính là truyền kỳ phù thủy, phù thủy tro tàn Elena? Dù đã bị hạ độc và đại giảm thực lực vẫn có thể khiến chúng ta cảm thấy áp lực đến nhường này.'
Ầm ầm.
Tiếng chấn động kèm theo cánh tay đang di chuyển ra sau của cự nhân, Michael xoay người vào thế chuẩn bị tấn công.
Uỳnh uỳnh!!
Gào!!!
Trên không trung mười hai loại ma pháp đã lao xuống! Michael hai mắt toát ra kim quang mãnh liệt đồng thời vung lên nắm đấm!!
Oanh!!!
Cả thế giới dường như rung chuyển khi hai đại ma pháp cùng một lúc va chạm! Ánh sáng phát ra từ ranh giới giữa hai bên nhanh chóng lan ra ngoài thôn phệ hai nhóm người!
Uỳnh uỳnh!!
…
Cách nơi đó không xa một nhóm ba người đang di chuyển liền đột ngột dừng lại giơ tay lên che mắt!
"Cái gì vậy?"
"Ma lực này… còn có cỗ mùi vị ác quỷ nữa!? Là phù thủy!!?"
"Có phù thủy giao tranh ở đây?"
Ba người lần lượt toát ra nghi hoặc không hiểu song rất nhanh một người trong số đó vội vã quát lên!
"Đừng mất cảnh giác!! Hắn đang ở xung quanh đây đấy!!!"
Phập!
Ngay khi hắn ta vừa dứt lời tức thì cơ thể hắn bị một lưỡi dao xuyên qua ngực, đồng thời từ đằng sau vang lên giọng âm u lạnh lẽo như quỷ dưới địa ngục chui lên.
"Chết đi."
Xoẹt!
…
Khi ánh sáng biến mất nhóm mười hai phù thủy toàn bộ vẫn còn ngồi trên chổi bay trên trời, khi nhìn thấy đồng bọn ngoại trừ chịu thương tích nhất định không có ai là rơi xuống họ đồng thời thở phào ra.
Vù vù vù!
Mà lúc này ở bên dưới một thân ảnh xinh đẹp đang rơi xuống, mái tóc trắng muốt như tuyết bay lên theo gió trong màn đêm, đôi đồng tử dần dần mất đi tiêu cự cho thấy cô đang mất dần ý thức.
Ở trên cao, đám phù thủy nhìn xuống thân ảnh đó cũng không có ngay lập tức di chuyển mà nhìn sang Lilith.
Lilith trong đồng tử lóe sáng tia sáng kỳ dị, trong mắt cô phản chiếu lấy một sợi chỉ đứt đoạn chui ra từ cơ thể Elena đang từ từ biến mất từ đầu sợi dây.
Cô đóng lại vận mệnh nhãn của mình rồi lạnh giọng lên tiếng.
"Sinh mệnh chỉ đã đứt và tan biến, cô ta chẳng mấy chốc mà sẽ chết ngay thôi."
Nghe vậy, đám người cuối cùng có thể thở phào một hơi, bầu không khí căng thẳng biến mất và thay vào đó là sự hân hoan vui vẻ.
"Cuối cùng cũng ép chết được ả ta."
Một phù thủy nào đó vỗ vỗ bộ ngực sóng sánh mãnh liệt của mình, nhẹ nhõm thở ra, biểu cảm trên gương mặt giống như vừa mới đặt xuống gánh nặng, vui mừng và nhẹ nhõm.
"Tê~ vết bỏng trên người lại nhói, trạng thái trúng độc mà vẫn có thể làm được thế này, không hổ là tối cường phù thủy."
Một phù thủy khác gần đó ôm lấy vết bỏng trên tay trái của mình, ánh mắt cô lóe lên vẻ sợ hãi nhìn xuống dưới.
"Có cần phải đi nhặt xác bổ đao không?"
Đây là một phù thủy cẩn thận muốn triệt để chấm dứt mọi nguy cơ.
Không thể trách cô quá mức cẩn thận, bởi đối thủ của họ chính là truyền kỳ phù thủy a!
Những người khác nghe vậy cũng nhao nhao có ý định lao xuống, bọn họ quả thật còn tồn tại điểm bất an nếu không xác định triệt để cô ta đã chết, tuy nhiên đều khựng lại khi có một phù thủy khác lên tiếng.
"Thôi, rơi từ độ cao này xuống coi như không chết cũng triệt để thành bãi thịt, với lại chẳng phải Lilith đã nói là sợi chỉ sinh mệnh của ả đứt rồi không phải sao? Đúng không Lilith!"
Lilith vừa nhìn xuống vừa gật đầu đáp.
"Sợi chỉ sinh mệnh là thứ kết nối sinh mệnh với thế giới này, khi tất cả chỉ sinh mệnh biến mất thì dù là thần linh xuống cũng không thể làm gì."
"Không đúng."
Có một người khác lên tiếng phản bác lại.
"Trong truyền thuyết chẳng phải có sinh mệnh phù thủy có thể khôi phục lại sinh mệnh đã mất chẳng phải sao? Có khi nào đối phương là thông qua biện pháp gì khôi phục sinh mệnh chỉ không?"
"Nhưng đó cũng là truyền thuyết thôi mà, mà cho dù có thật vậy đi nữa thì đó cũng là chuyện mấy ngàn năm trước rồi, tuổi thọ của phù thủy nhiều nhất cũng chỉ có một ngàn năm nên không đời nào đối phương còn tồn tại."
"Cũng đúng."
Lilith không để ý đến những người đằng sau mình mà chăm chăm nhìn xuống thân ảnh biến mất trong màn đêm.
Cô hít nhẹ một hơi rồi quay đầu dùng chổi bay đi.
"Tất cả trở về thôi, chúng ta cần phải chuẩn bị nhiều thứ đấy."
Nhắc đến chuyện này, ánh mắt những phù thủy ở đây đều biến thành lạnh lẽo sắc bén vô cùng, bầu không khí thoáng chốc biến trở nên âm trầm đáng sợ.
"Phải, kẻ cản trở cuối cùng đã chết, đã không có gì có thể gò bó chúng ta nữa."
"Cũng đã tới lúc cho thế giới biết phù thủy đáng sợ thế nào."
"Những kẻ đã xua đuổi chúng ta, các ngươi đã sẵn sàng đón nhận trả thù chưa?"
"Bắt đầu với vương quốc khởi đầu phong trào săn phù thủy đi."
"Ờ, vương quốc Dalington."
Các phù thủy nhao nhao xoay đầu bay theo Lilith trên bầu trời. Nhóm mười mấy phù thủy lấy Lilith làm đầu bay trên cao, đi qua mặt trăng đỏ như máu. Bọn họ là những phù thủy tối cao thống trị giới phù thủy bao năm nay và bây giờ kẻ cầm xích trói buộc họ đã bị chính họ quay ra cắn chết.
Mười mấy con thú dữ cùng lúc xổng chuồng, không ai biết thế giới này sẽ phải đối mặt với tai họa thảm khốc nào, có lẽ chỉ có chính họ mới biết điều sắp xảy ra trong tương lai kế tiếp.
Lilith đi ngược lại chiều gió, ánh mắt cô nhìn về phương xa vượt qua cả không gian phản chiếu lấy một tòa thành phát sáng nhộn nhịp trong đêm tối.
"Chờ lấy đi, chiến tranh sắp bắt đầu rồi."
…
Vù vù vù.
'Chết tiệt, ta sẽ chết ở đây sao?'
Elena bất lực nhìn đám phản bội kia rời đi, cô biết bọn chúng tính làm gì sau khi cô chết nên cô đang cảm thấy cuồn cuộn lửa giận trong người.
Lửa giận biến thành không cam lòng vì bản thân không làm gì được, trong mắt cô sợi chỉ sinh mệnh của bản thân đã rút ngắn còn ba mét và vẫn còn đang tan biến.
'Khốn kiếp, hóa ra đây là lý do chúng dồn ta tới chỗ này.'
Cô không cam lòng hét lên trong đầu, phàm là đổi lại một địa điểm nào khác có người sinh sống cô tuyệt đối có tự tin có thể sống tiếp… tuy nhiên hết lần này đến lần khác địa điểm lại là Vạn Ma Sâm Lâm, nơi bị nguyền rủa chỉ có ma thú sinh sống nên không có ai ở chỗ này.
'Hơ?'
Đột nhiên trong tầm mắt của cô, phía xa xa bên tay phải một sợi chỉ sinh mệnh dài ngoằng cũng đang lấy tốc độ nhanh chóng tan biến.
'Có hy vọng.'
Khoảng hơi xa nhưng Elena cảm thấy mình có thể bay tới đó, cô gắng gượng chịu đựng đau đớn dùng ma lực điều khiển cây chổi bên người.
Vụt vụt.
Cây chổi như có linh tính ngọ nguậy một cái, sau đó nó cong người bay vút xuống đỡ lấy cơ thể Elena rồi phóng tới sợi chỉ đang tan biến phía trước.
Vù vù vù!
'Hy vọng còn kịp.'
Bởi vì tình thế đã vô cùng nguy cấp nên Elena không lo tiết kiệm ma lực, được phóng hết tốc độ bay tới đó với hy vọng là kịp thời tới nơi.
…
"Hừ, cuối cùng cũng giết được hắn ta."
"Tên này đúng là khó chơi thật."
Một nhóm gồm ba người đứng trước một cái xác, nhìn xuống cái xác bằng ánh mắt phẫn nộ và căm ghét.
Bịch!
Một người trong số đó dùng chân đá mạnh vào người cái xác như để trút giận rồi quát.
"Uổng phí bao nhiêu tiền bạc chỉ để tới đây giết hắn! Chết như này cũng quá hời cho hắn ta rồi!"
"Thôi, người cũng chết rồi, đừng làm vậy."
Đồng bạn hắn ta ra tay ngăn cản hành vi này lại, người này có mái tóc nâu với đôi mắt như thanh lợi kiếm sắc bén uy nghiêm khiến người kia e dè lui lại.
Thấy vậy, người đàn ông hài lòng gật đầu, sau đó ông ta quay sang nhìn cô gái tóc vàng kim đứng bên cạnh ra lệnh.
"Thiêu hủy tất cả chứng cứ đi, cho một mồi lửa mạnh vào."
"Hả? Phóng hỏa?"
Thiếu nữ kinh ngạc nhìn ông, song cô e dè nhìn xung quanh cánh rừng này chần chừ đáp.
"Làm vậy có hơi quá không? Lỡ cháy rừng thì sao?"
"Cháy được thì cũng không phải Vạn Ma Sâm Lâm, cây cối ở đây kháng ma pháp tốt nên khỏi lo."
"Cũng đúng, vậy thì…"
Cô gái chĩa cây trượng xuống cái xác rồi đọc thần chú.
"Hỏa diễm, hãy bùng lên."
Phừng!!
Hỏa diễm ngay lập tức bùng lên thành một ngọn lửa thiêu đốt cái xác! Ngay sau đó ngọn lửa nhanh chóng lan ra ngoài theo bãi cỏ.
"Tất cả đi thôi."
Người đàn ông quay đầu biến mất ngay tại chỗ, hai người kia cũng nhìn lại cái xác một mắt rồi biến mất theo.
Vụt.
Vụt.
Họ không biết là ngay sau khi cả ba rời đi, từ trên trời bay tới một vật thể đen, sau đó vật thể đấy hạ cánh xuống bên cạnh cái xác đang thiêu cháy hiện ra một gương mặt tuyệt mỹ.
Elena nhìn xem cái xác đang cháy, vội vã điều động ma lực của mình điều khiển sợi chỉ sinh mệnh của cả hai.
'Tuyệt đối không được để hắn chết!!'
Bởi vì đây là hy vọng cuối cùng của cô nên Elena tuyệt đối không thể từ bỏ! Cô sử dụng toàn lực thôi động ma lực trong cơ thể, điều khiển hai sợi chỉ sinh mệnh đang tan biến của hai người đan xen vào nhau.
Sợi chỉ sinh mệnh không chỉ đại diện cho sinh mệnh của một người mà còn đại diện cho mối quan hệ của người đó với người khác, tuy nhiên theo từng quan hệ mà màu chỉ sinh mệnh cũng sẽ biến đổi theo.
Trường hợp duy nhất mà hai sợi chỉ sinh mệnh màu đỏ liên kết với nhau đó chính là đại biểu cho số phận của hai người liên kết chặt chẽ không thể tách rời, và cũng là sợi Chỉ mạnh mẽ nhất duy trì sự sống của họ.
Chaporia
Bình Luận (0)