Phù thủy tro tàn Elena.
Nhắc đến cái tên này trên thế giới chắc chắn không ai không biết vị phù thủy kinh khủng này.
Cô là hiện thân của thiên tai, dù là nghĩa đen hay nghĩa bóng cũng đều là như vậy.
Ngày cô sinh ra, trên bầu trời rơi xuống cơn mưa hỏa diễm bay xuống nổ tung ngọn núi dưới chân cô! Tiếp đó dung nham phun trào rồi nổ tung tại ngay đó hình thành miệng hố khổng lồ! Mưa từ trên trời trút xuống lấp đầy cái hố thành một cái hồ chứa được một nửa đế quốc ngày nay! Xung quanh hồ mọc lên đầy rẫy cây cối, biến ngọn núi trơ trụi trong chốc lát xanh ngát, chẳng mấy chốc mà một môi trường đã được hình thành.
Nếu chỉ có vậy thì chắc chắn không thể gọi là thiên tai, cái đáng kể chính là sau đó.
Suốt một tháng tiếp theo, sau khi môi trường hình thành, trên trời rơi xuống cơn mưa thiên thạch! Bão tố cuồng thét, mắt bão hình thành trên miệng hố và biến xung quanh trăm cây số thành cái biển sấm sét kinh khủng!!
Bão tuyết dấy lên xung quanh núi, động đất xảy ra liên miên, cây cối bạo loạn phá hủy tất thảy!
Nửa năm sau, nơi đó đã triệt để biến thành cấm địa, cấm người qua lại.
Còn phù thủy tro tàn sinh ra từ tai họa đó cũng mở ra một đoạn truyền kỳ nhân sinh.
Cái danh phù thủy tro tàn tới chính là từ thi thể của những kẻ đối địch với cô, tương truyền những nơi cô đi qua vạn vật hóa tro tàn, thi thể kẻ dám thách thức cô trở về cát bụi bay theo không khí.
Một trăm năm sau, cô chính thức trở thành phù thủy mạnh nhất mọi thời đại trong trận chiến lớn với Giáo hoàng của Giáo hội, Thú vương của Thú nhân quốc, Kiếm thánh của Đế quốc, Thần thánh thiên sứ của Thần giới và cuối cùng là Diêm vương của Quỷ giới.
Thời đó không ai biết sự kiện gì mà dẫn tới năm thế lực này đồng thời mang ra ngoài những cường giả đỉnh cao nhất của mình đi chinh phạt phù thủy cường đại nhất của thế giới! Dù là Nguyên Sơ Phù Thủy từ thời cổ đại cũng chưa được có đãi ngộ kinh khủng thế này!
Kết quả trận chiến đó lấy phù thủy tro tàn chiến thắng mà kết thúc, năm thế lực kia sau khi nhận thấy không thể chiến thắng cô thì đều ôm hận mà về.
Từ đó đến nay đã gần một trăm năm nữa trôi qua.
…
Và bây giờ đây, tồn tại kinh khủng đó đang hòa nhã mà đứng trước mặt Kurn tự giới thiệu bản thân.
"Không, không thể nào."
Phản ứng đầu tiên của Kurn chính là không thể tin được, bởi vì từ nhỏ tới lớn cậu đã không biết bao nhiêu lần được nhìn thấy cái tên Phù thủy Công hội Hội trưởng nằm ở vị trí đầu tiên trong cái danh sách “tuyệt đối phải tránh” của Đế quốc!
Không những thế cậu còn bị tiêm nhiễm rất là nhiều sự tích đáng sợ của đối phương! Nào là gây chấn động trong không gian, gây ra sóng thần chơi đùa với Hải thần thú! Dùng Long tộc làm luyện kim thuật! Cưỡng ép triệu hồi ác ma, dung hợp chúng với con người cho vui làm giải trí!
Phù thủy Công hội Hội trưởng trong miệng cao tầng của Đế quốc chẳng khác nào một ma nữ khủng khiếp, còn vượt xa Nguyên Sơ Phù Thủy từng gây náo loạn thế giới!
Trong đầu Kurn, cậu khắc tả lại thân ảnh vị ma nữ này là một vị phù thủy có dáng người đầy đặn, ánh mắt lạnh lẽo khinh rẻ sinh mạng nhìn xuống nhân gian, ăn mặc dĩ nhiên là một thân trường bào phù thủy hắc ám, không gian xung quanh cô mỗi thời mỗi khắc đều bị vặn vẹo do luồng ma lực khủng khiếp tỏa ra từ cô!
Nhưng bây giờ, hình tượng đó đã bị thiếu nữ trước mặt gây trọng kích nứt vỡ nghiêm trọng!
Thử nghĩ mà xem, khi một nhân vật nổi tiếng hung ác chỉ tồn tại trong tưởng tượng, rồi một thiếu nữ xuất hiện tự xưng là người đó với hình tượng hoạt bát và dễ gần, lại còn hay mạnh miệng đấu võ mồm nữa thì ấn tượng đó có bị dao động không?
"Ngươi… thật sự là Phù thủy Công hội Hội trưởng? Nói trước là ta không dễ mắc lừa vậy đâu."
Kurn một mặt cảnh giác hung dữ, nhìn chằm chằm Elena cảnh cáo nói. Dù thế nào đi nữa, cậu cũng rất khó để mà tin tưởng lời cô vừa mới nói được.
"Haiz."
Elena thấy phản ứng của cậu liền thở dài một hơi đầy vẻ bất đắc dĩ, lắc lắc đầu.
"Thời đại này làm người thật thà cũng khó vậy sao? Nói thật cũng chẳng có ai tin."
Vụt.
Cô triệu hồi đũa phép của mình lên tay rồi nhấc tay lên vung vẩy đũa phép.
Gương mặt xinh đẹp của cô hiện đầy vẻ tự tin, ánh mắt phát sáng có thần nhìn Kurn, môi đỏ khẽ mở phát ra tiếng linh hoạt kỳ ảo.
"Vậy thì để ta chứng minh là được."
Phừng phừng phừng!!
Khi đũa phép vung một vòng theo chiều kim đồng hồ từ trên xuống, hỏa diễm đồng thời xuất hiện ở những nơi nó đi qua.
Tổng cộng có mười ba ngọn lửa với màu sắc khác nhau, chúng bập bùng cháy trong không khí, không tỏa ra nhiệt độ, xuất hiện trước mặt Kurn.
Mặc dù không cảm thấy nhiệt độ gì nhưng Kurn vẫn cảm thấy một loại áp lực khó nói thành lời trong người, chỉ cần nhìn vào mười ba ngọn lửa này, toàn thân cậu liền xuất hiện cảm giác sợ hãi đã lâu ngày không gặp.
Nhất là ngọn lửa thứ mười ba bập bùng cháy tại trung tâm mười hai ngọn lửa đó.
Từ nó tuôn ra một loại hấp dẫn khiến cậu không thể rời mắt khỏi nó.
Elena đứng đằng sau mười ba ngọn lửa của mình, mười ba màu sắc chiếu lên cơ thể cô làm cô trông rực rỡ hẳn lên!
Nhất là hai con ngươi của cô lấp lánh mười ba màu sắc lóe lên trộn lẫn với nhau như bảng màu! Đôi mắt thể hiện ra vẻ ngạo mạn lẫn tự hào.
"Thế nào? Tin chưa?"
"Ực."
Kurn bất giác gật gật đầu, cậu nuốt ngụm nước bọt đọng ở cổ họng xuống rồi há miệng đáp lại.
"Tin rồi."
"Vậy thì tới đây thôi."
Vụt!
Theo giọng có phần uể oải của Elena vang lên, mười ngọn hỏa diễm trong phòng dập tắt, cả căn phòng như tối đi rất nhiều ngay sau đó.
Elena hiện ra với vẻ mặt mệt mỏi, toàn thân cô tỏa ra khí lực suy yếu cho thấy cô đang mất sức, dù thế trên gương mặt xinh đẹp vẫn miễn cưỡng nở nụ cười, mấp máy môi nói.
"Do chưa hồi phục đủ mà vẫn miễn cưỡng triệu hồi chúng nên suy yếu chút thôi, không cần để ý."
Nghe vậy, Kurn nuốt lại câu mình định hỏi. Vừa rồi nhìn cô suy yếu như vậy, cậu có ý định tiến lên hỏi thăm.
"Thế nào? Còn nghi ngờ gì không?"
Elena đi tới bên giường ngồi xuống, hai tay cô chống tay bên mép giường, ngẩng đầu nhìn lên Kurn mỉm cười hỏi.
Mà đứng ở trước mặt cô, Kurn biểu tình phức tạp nhìn xuống cô, bây giờ tâm trạng cậu vô cùng phức tạp và rối bời.
"Thập tam dị hỏa, đặc trưng ma pháp của Phù thủy tro tàn do chính cô sáng tạo nên, đây là chiêu thức độc quyền của riêng người đó nên không thể giả mạo được. Ngươi, thật sự là Phù thủy Công hội Hội trưởng Elena đó sao?"
Elena gật đầu, trên gương mặt tái nhợt lại xuất hiện vẻ chắc chắn, đáp:
"Thật trăm phần trăm, nếu giả bao trả hàng."
"…"
Kurn thật sự không thể tin được tính cách hoạt bát thiếu nữ này lại là cường giả vạn người kính sợ – Phù thủy Công hội Hội trưởng.
Rắc rắc!
‘Eh? Tiếng gì vậy?’
Choang!
‘À, là hình tượng sụp đổ.’
Cậu hít sâu một hơi, bình tĩnh lại tâm trạng kích động của mình. Sau khi lấy lại bình tĩnh, cậu mới bắt đầu suy xét những chuyện cần làm tiếp theo.
"Tôi có thể hỏi tại sao ngài lại rơi vào hoàn cảnh thế này không?"
Sau khi biết thân phận của đối phương, Kurn không thể nào đối xử với cô bình đẳng như trước được nữa. Với thân phận của cô, dù là Hoàng đế của Đế quốc tới đây cũng phải quỳ xuống cho cô dập đầu nếu không muốn chết!
Năm đó ngũ đại cường giả của ba giới tập hợp còn bị cô đánh cho lui về lãnh thổ, thì một mình tên Hoàng đế nhãi nhép nhấc lên được sóng gió gì?
"Hừ hừ, ta vẫn thích dáng vẻ mạnh mồm trước đó của ngươi hơn."
Thấy cậu tỏ ra thấp kém như vậy, Elena trong mắt lóe lên vệt hưng phấn, vắt chéo chân lắc lư chân nhỏ, tay cô chống lên đùi đỡ cằm, híp mắt nhìn cậu, giọng tí tửng cười đùa với cậu.
"Xin thứ lỗi, lúc đó tiểu nhân có mắt không tròng, đắc tội đại nhân rồi."
Kurn trực tiếp cúi đầu xuống nhận lỗi, đối phương sức mạnh lẫn địa vị đều cao hơn một ám vệ nho nhỏ là cậu nên cái cúi đầu này không nhục.
Thấy cậu, Elena chán nản thở dài một hơi, gần trăm năm nay cô đã phát ngán cái kiểu thái độ này của mọi người khi gặp mình rồi.
"Ta nói thật đó, không cần tỏ ra kính cẩn vậy đâu."
Elena hạ chân xuống, hai chân đặt bằng nhau, hai tay chống đùi đỡ lấy gương mặt xinh xắn đáng yêu của mình. Cô chớp chớp đôi lông mi dài và thon trắng muốt, dùng ánh mắt kỳ vọng nhìn cậu.
"Bây giờ chúng ta là cùng hợp tác lẫn nhau nên địa vị cũng ngang nhau. Ta cùng ngươi hợp tác chứ có phải là thuê ngươi đâu mà kính cẩn với ta làm gì?"
"Nhưng mà…"
"Không có nhưng nhị gì hết!"
Elena cường ngạnh lên tiếng quát lớn, hai mắt cô nghiêm nghị nhìn lên Kurn, giọng mạnh mẽ quát:
"Tên của ta là Elena chứ không phải 'ngài' này 'ngài' kia, ngươi chỉ cần không gọi ta là 'phù thủy' mà gọi thẳng tên ta là được rồi!"
Nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của cô, Kurn biết cô chắc chắn là không đùa đâu. Vả lại nếu bây giờ làm phật ý cô, không chắc sau này quan hệ giữa hai người có biến thành căng thẳng không, nên cậu đành gật đầu rồi gọi tên cô.
"Vậy được, xin được cô chiếu cố nhiều hơn, Elena tiểu thư."
"Thế có phải tốt không, cũng mong ngươi chiếu cố ta nhiều hơn, Kurn tiên sinh."
Hai người nhìn nhau một hồi lâu, ánh mắt thiếu nữ híp lại đầy vui vẻ, cười cười, còn thiếu niên thì hơi lúng túng, không thích ứng được.
"Phải rồi."
Elena giờ mới nhớ tới câu hỏi Kurn vừa mới hỏi, cô vắt chéo chân, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, ánh mắt lấp lóe lửa giận nhìn vào không gian, nói:
"Về lý do ta rơi xuống tình trạng thế này, một phần cũng là do ta dạy đồ không nghiêm để xuất hiện một cái nghiệt đồ. Nó cùng với mười một Phù thủy Bàn tròn khác tập kích ta trong lúc ta chữa thương nên mới dẫn tới tình trạng thế này."
"Chữa thương?"
Nghe cô bảo vậy, Kurn kinh ngạc nhìn thiếu nữ. Biết được tin có người có thể gây trọng thương cho cô so với biết được mình bị phản bội càng khiến cậu kinh hãi!
"Phải."
Elena gật đầu, rồi cô nhìn lên cậu hỏi:
"Biết trận chiến lớn một trăm năm trước giữa ta với ba giới chứ?"
"Có nghe qua."
"Trận chiến đó dù ta thắng nhưng cũng để lại ám thương trong người khiến sức mạnh đại giảm. Do mắt ta bị mù, mới tin tưởng nghiệt đồ đó, tiết lộ chuyện này với nó nên mới rơi vào tình cảnh ngày hôm nay."
Chaporia
Bình Luận (0)