Phù Thủy Tiểu Thư Cùng Sát Thủ Hung Dữ Tuyệt Không Thắp Lên Ngọn Lửa Tình Yêu!/Chapter 12: Phân chia sức mạnhChapter 12: Phân chia sức mạnh
20px

"Thì ra là vậy."

Sau khi nghe xong, Kurn tràn đầy đồng cảm nhìn thiếu nữ, hóa ra cô cũng như cậu là bị người phản bội mới rơi xuống cảnh ngộ này.

Giữa hai người chỉ có một điểm khác biệt duy nhất, đó chính là cậu bị người cần đề phòng tính kế, thua hoàn toàn là do tài cán không đủ hơn người thôi.

Còn Elena thì khác, cô bị người đồ đệ mà cô xem như con gái, hết lòng dạy bảo phản bội. Sự phản bội đến từ người chí thân lúc nào cũng đau xót gấp vạn lần người lạ phản bội.

Tổn thương của cô không chỉ là về mặt thể xác mà còn cả tinh thần nữa, so với tổn thương về mặt thân thể của cậu chỉ có hơn chứ không kém!

"Không nghĩ tới nha, lần này không chết mà còn gặp phải cơ duyên, có được sự trợ giúp từ tồn tại đỉnh tiêm trên thế giới này, đợt này mình kiếm lời!"

Kurn nhìn Elena đặt tấm bản đồ xuống giường, trong lòng thở dài cảm thán thế giới quả nhiên đầy sự kỳ diệu, chuyện gì đều có thể xảy ra a.

Cậu đi tới bên giường, đứng từ trên nhìn xuống tấm bản đồ. Elena thấy chân cậu dừng bên giường liền chỉ tay vào một vị trí trên tấm bản đồ nói:

"Trước tiên, chúng ta sẽ tới chỗ này tìm tòi di tích. Bây giờ sức mạnh của tôi hao tổn nặng, nên cần tới đây tìm kiếm đồ khôi phục sức mạnh trước, ít nhất cần khôi phục lại trình độ đỉnh cao một nửa."

Vừa nói, cô vừa nhìn lên Kurn, nheo mắt lại cười nói:

"Như vậy tôi hoàn toàn có một trăm phần trăm tự tin mang cậu tới ám sát tên hoàng tử đó, rồi mang cậu rời đi không chút thương tổn nào."

Ngữ khí của cô tràn đầy tự tin, khí chất chân thực đến đáng tin khiến Kurn không kiềm chế được mà tin tưởng vào cô. Với lại, lấy thân phận của cô nói ra những lời này là đã đủ đáng tin rồi.

"Chỗ này là?"

Kurn nhíu mày nhìn vào tấm bản đồ. Nếu đối phương chỉ là nơi nào đó trên lục địa này thì cậu còn biết đó là nơi nào, nhưng mà chỗ cô chỉ lại nằm ở ngoài biển, trên một hòn đảo cách khá xa đất liền.

Cậu vốn đã rất ít xuất hải, nên mấy địa phương ngoài biển càng là mù tịt.

"Là đảo Lugadi, một hòn đảo vô danh thôi."

Elena thản nhiên đáp.

Nghe cô nói đây là đảo vô danh, Kurn liền nghi hoặc không hiểu, nhìn gương mặt đang tỏ ra thần bí của thiếu nữ.

Cậu đoán hẳn là cô có thâm ý khác khi nhắc đến hòn đảo này, nên lên tiếng hỏi:

"Có phải hòn đảo này còn có điều gì thần bí không? Ví dụ như là hầm ngục bí ẩn hay là di tích?"

"Chính xác rồi đấy."

Elena rất hài lòng với bộ não nhảy số nhanh này của cậu. Cô nghĩ đồng bạn của mình ít nhất cũng nên có phản ứng như thế này, tránh cho sau này khó mà phối hợp lẫn nhau.

Cô vừa thu lại tấm bản đồ vào trong không gian ma pháp của mình, vừa giải thích cho Kurn kế hoạch sau này của cô:

"Ở đó có một cái di tích tôi thấy hứng thú. Khả năng cao chỗ đó có một món đồ nào đó có thể giúp tôi khôi phục sức mạnh nhanh hơn. Trước tiên chúng ta cứ tới đó xem sao đã."

"Khoan, ý là người chỉ dựa vào linh cảm mà đoán chắc chỗ này có thứ giúp người hồi phục sức mạnh sao, Elena tiểu thư?"

Kurn giơ tay đặt lên trán, một bộ khó tin nhìn xuống Elena hỏi. Trước giờ cậu chỉ tin linh cảm sinh tử của mình chứ chưa bao giờ tin vào linh cảm những lúc thế này, nên không hiểu được cách Elena quyết định.

Thấy cậu lại khách khí với mình, Elena phồng má bĩu môi một cách cực kỳ đáng yêu. Cô bất mãn trừng mắt nhìn cậu, lên tiếng:

"Đã nói đừng có khách khí như vậy rồi mà, gọi tên tôi là được rồi."

"Không được, dù sao địa vị của người cao hơn tôi nên gọi một tiếng 'tiểu thư' là phải làm."

Lúc này Kurn phá lệ cố chấp ở chỗ này. Cậu cúi đầu, ngữ khí chân thực đáng tin nói:

"Cái này là để tỏ lòng tôn trọng với người. Dù sao tôi cũng chỉ là một tên ám vệ nhỏ nhoi, còn chưa đến mức ngang hàng với tiểu thư được."

"Được rồi, được rồi, cậu thích thế thì thế đi, chỉ cần nhớ tôi không cần một người hầu là được rồi."

"Dĩ nhiên."

Elena thật là hết cách với thái độ này của cậu. Dù sao cậu đã nói đây chỉ là cách thể hiện sự tôn trọng thôi, nên cô không cưỡng cầu nữa.

Cô đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài, ánh mắt nhìn xuống con đường nhộn nhịp bên dưới, giọng nhẹ nhàng vang lên:

"Đợi vài hôm hoặc một tuần nữa chúng ta tiết kiệm đủ tiền thì bắt chuyến tàu ra cảng, tiếp đó từ cảng lại đi tới hòn đảo đó tìm kiếm biện pháp hồi phục sức mạnh của tôi."

Soạt.

Thiếu nữ quay đầu lại, vung mái tóc trắng như tuyết ra sau đầu. Đôi đồng tử màu tím hiện lên vẻ dò hỏi nhìn Kurn.

"Như vậy được không? Hơi mất thời gian, nhưng mà cách này sẽ dễ dàng hơn cho chúng ta về sau."

Kurn không hy vọng ngày một ngày hai liền có thể ám sát tên nhị hoàng tử đó, nên cậu đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần đây là một trận chiến lâu dài.

"Vậy cũng được. Thế thì trong mấy ngày này tôi sẽ kiếm biện pháp làm thêm ít tiền cho hành trình tiếp tới."

"Ừm, còn tôi thì sẽ chuẩn bị thêm chút nguyên liệu chế dược.

"

Elena quay đầu nhìn vào trong phòng, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt cương nghị đầy nghiêm túc của Kurn, mỉm cười nói tiếp:

"Dù sao cậu còn chưa hoàn toàn hồi phục hết đúng không? Tôi có một số bài thuốc đơn giản có thể giúp cậu hồi phục nhanh hơn."

"Vậy thì làm phiền tiểu thư rồi."

Nghe vậy, Kurn cúi đầu cảm kích hướng cô nói. Bây giờ tình hình hai người có mấy phần nguy hiểm, nên một trong hai nhanh chóng khôi phục sức mạnh là cần thiết.

"Không phiền."

Elena khoát tay, dáng vẻ không phải chuyện gì lớn, đáp lại:

"Cái này chỉ là để đảm bảo an toàn của tôi thôi mà. Cứ vậy đi, bắt đầu từ ngày mai nhé."

"Ngày mai?"

Kurn nháy mắt nghi hoặc nhìn cô hỏi lại:

"Sao không phải hôm nay luôn?"

Cậu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang chiếu vào phòng, mang theo nhiệt độ ấm áp từ bên ngoài.

"Trời hôm nay còn sớm mà, có thể đi làm nhanh một cái nhiệm vụ mạo hiểm giả rồi quay lại."

"Thôi, hôm nay cứ nghỉ ngơi cái đã."

Elena đan mười ngón với nhau, giơ lên vươn vai một cái thật dài. Làm như vậy khiến đường cong trên người cô lộ ra vô cùng rõ ràng, tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.

"Ưm~ chẳng mấy khi được thả lỏng như này, tôi muốn ra ngoài dạo chơi một cái, cậu có muốn đi cùng không?"

Kurn lễ phép rời đi, ánh mắt không nhìn đường cong lung linh của cô, đáp lại:

"Tôi xin phép từ chối. Nếu người muốn ngày mai mới bắt đầu kiếm tiền, vậy thì để mai đi. Còn hôm nay tôi sẽ tới thư viện trước vậy."

"Thư viện?"

Nghe câu nói sẽ tới thư viện làm Elena bất ngờ, đồng thời cô còn không hiểu sao đột nhiên cậu lại tới đó.

Cô nhìn Kurn từ trên xuống dưới một lượt, thấy cậu không giống người sẽ đọc sách nên kỳ quái hỏi:

"Cậu tới đó làm gì?"

"Để tìm tài liệu đột phá Thăng Thiên cảnh."

Kurn không che giấu, nói thẳng ra mục đích thực sự của mình khi tới đó.

"Thăng Thiên cảnh!"

Elena kinh ngạc hô lên. Cô tò mò nhìn Kurn không chớp mắt hỏi:

"Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi mốt tuổi."

"Hai mốt tuổi!"

Elena tấm tắc chép miệng cảm khái:

"Chẹp chẹp, hai mốt tuổi mà đã chuẩn bị bước vào cảnh giới Thăng Thiên cảnh sao? Chẳng lẽ bây giờ người nào cũng có thiên phú tốt thế này?"

Thế giới này, ma pháp sư phân chia sức mạnh dựa vào số vòng với ma pháp, còn tu võ giả phân chia mạnh yếu dựa vào lĩnh ngộ.

Đầu tiên là mức cơ bản, đó chính là Ngự Khí. Khi một người cảm nhận được khí và thành công điều khiển nó, họ đã chính thức bước vào tu võ cảnh.

Mức tiếp theo đó chính là Thành Thạo. Ở cấp độ này, tu võ giả có thể dùng khí bám lên vũ khí hoặc cường hóa cơ thể phụ trợ chiến đấu.

Tiếp theo nữa là Bậc Thầy. Những bậc thầy có thể hòa lẫn hoàn toàn khí với cơ thể, đạt tới trạng thái “ta là khí, khí là ta”. Ở trạng thái này, không chỉ sức mạnh tăng vọt mà còn có thể nguyên tố hóa.

Tới đây chính là giới hạn của người thường. Nếu muốn bước tiếp thì không thể dựa vào tập luyện thông thường nữa mà phải dựa vào cảm ngộ của chính mình.

Sau khi đạt được bậc thầy cấp, chờ đợi những tu võ giả là chính tam đại cảnh giới cuối cùng.

Cảnh giới đầu trong ba cảnh tên là “Tôi Thể cảnh”.

Ở cảnh giới này, tu võ giả sẽ không còn chú trọng vào “khí” nữa mà bắt buộc phải tôi luyện thể chất cho đến cực hạn! Nếu như không làm vậy, cơ thể của họ sẽ không chứa được sức mạnh tiếp theo và nổ “Bùm” một cái!

Tất nhiên, sẽ không chỉ là luyện thể đơn giản như vậy. Họ sẽ phải kết hợp thể chất với khí của mình, đạt tới tầng thứ hai của nguyên tố hóa mới chính thức thành công. Lúc này mới có thể đi tới cảnh giới thứ hai.

Cảnh giới thứ hai là “Khai Mở Tâm Thức”.

Ở cảnh giới này, tu võ giả sẽ dùng một loại góc nhìn khác nhìn vào thế giới này. Những người có thể thành công khai mở tâm thức sẽ có tiến bộ vượt bậc hơn xa người ở bậc thầy cấp.

Cuối cùng là “Khai Mở Thuật Thức”.

Khi họ đã nhìn thấy được một thế giới mới nhờ khai mở tâm thức, bước tiếp theo chính là tìm ra được một loại thuật thức cho riêng mình.

Cái gọi là thuật thức chính là bí thuật được thực hiện bởi riêng người đó. Mỗi người đều có thuật thức riêng, không ai giống ai, dựa trên sức mạnh của chính mình.

Thuật thức có thể nói chính là đại diện cho bản tâm của một người. Có người từng cho rằng chỉ cần nhìn vào thuật thức là biết được ngay vị cường giả đó có tâm tính như nào và đáng kết bạn hay không.

Ba cảnh giới này đại diện cho “Thể xác, Tinh thần, Kỹ thuật”.

Khi mà ba thứ này đều đã hoàn thành thì tu võ giả không sai biệt lắm đã đi tới cuối cùng của con đường này.

Sở dĩ nói là không sai biệt lắm là bởi trong truyền thuyết còn có một cảnh giới cao hơn.

Tương truyền, khi mà một người có thể kết hợp ba cảnh giới này với nhau thì một con đường từ bầu trời hạ xuống dẫn họ tới cảnh giới cao hơn. Người đời gọi nó là “Thăng Thiên cảnh”.

Trên thế giới lúc này chỉ có đúng vài người là đạt tới cảnh giới này. Trong đó, Kiếm Thánh của đế quốc là người mạnh nhất trong số các Thăng Thiên cảnh ngày nay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...