"Phù thủy?"
Sau khi quan sát cô một hồi Kurn mới nghi ngờ lên tiếng hỏi.
Dù vẻ ngoài cô rách nát lắm rồi nhưng cậu vẫn miễn cưỡng nhìn ra được một điểm khí chất phù thủy trên người cô, với lại bên cạnh thiếu nữ một cái mũ vành tam giác với một cái chổi đang dựng bên cạnh cũng ám chỉ thân phận của thiếu nữ này.
"Phải phải."
Elena biết địa vị của bản thân trên thế giới này là phù thủy người người căm hận, bây giờ đối phương tỉnh lại ánh mắt đầu tiên là thấy một tên phù thủy chắc chắn là đang khó chịu trong người.
"Ta là phù thủy người người căm ghét đây, nhưng mà đừng nóng vội, ta đang muốn nói là cái mạng của ngươi được ta kéo về đấy nên dù không thích cũng đừng giết ta được không?"
Dù cô đang đàm phán về vấn đề sinh tử của mình, tuy nhiên trên mặt lại chẳng mang một chút nào là vẻ nghiêm trọng, cứ như là cô đang nhàn nhã bàn một chuyện vô cùng tầm thường.
Giống như là khi ăn cơm ngươi thấy có món mình ghét nhưng lại được khuyên là phải nhịn xuống mà ăn vì nó có chất dinh dưỡng tốt cho cơ thể.
Elena nhún hai vai mình bày ra bộ dáng thảm hại rồi bất đắc dĩ nói.
"Bây giờ tình trạng ta không được tốt lắm, dù không giúp ta thì ngươi cũng đừng có giết ta luôn nha."
Kurn trước không để ý tới đối phương mà kiểm tra cẩn thận tình trạng cơ thể mình.
Cậu lật ra y phục kiểm tra vết thương trong cơ thể, thấy cậu cởi áo Elena vội vã che mặt lại xấu hổ thét lên.
"Nha! N-ngươi làm gì vậy? Như này cũng quá nhanh rồi… mà không đúng! Chúng… chúng ta còn chưa quen biết mà, việc này phải bắt đầu từ làm bạn rồi…"
"Im miệng chút đi phù thủy."
Kurn không chịu nổi thiếu nữ não bổ ra hình ảnh ngượng ngùng lên tiếng cắt đứt suy nghĩ của đối phương, mà Elena thấy cậu không có phản ứng như mình muốn liền thả tay xuống bĩu môi đáp.
"Xì, nhàm chán, bộ ngươi không hiểu hài hước sao?"
Không để ý đến cô nữa Kurn bắt đầu kiểm tra thương thế của mình.
'Xương gãy đều đã được lành lại, vết đâm và mạch ma pháp đều đã trở lại trạng thái như lúc ban đầu, hoàn toàn không nhìn thấy vết tích bị tổn hại, ma pháp hồi phục có thể làm đến mức này sao?'
'Thêm nữa, độc mà ta không giải được cũng đã biến mất ba bốn phần.'
Sau khi loay hoay kiểm tra một hồi Kurn mới vô cùng xác thực mình đã hoàn toàn không chút thương tổn gì, lúc này cậu mới cài lại khuy áo rồi nhìn sang Elena giọng không cảm xúc hỏi.
"Là ngươi đã cứu ta?"
Mặc dù là hỏi chứ thực chất cậu đã xác định phù thủy trẻ này là người đã cứu mình, bởi vì vừa nãy cô cũng đã nói trước là cô đã cứu cậu mà.
Với lại cũng chỉ có ma pháp của phù thủy mới có thể hồi phục cơ thể cậu tới tình trạng này, thông thường ma pháp hồi phục là hoàn toàn không thể!
"Binh bong! Chính xác."
Elena gật đầu dí dỏm đáp, xong cô mỉm cười giơ hai tay trống không lên nghiêng đầu ranh ma nói.
"Tiếc là ta không có cái gì thưởng cho ngươi, có tấm thân này thôi, muốn lấy không?"
"Tốt."
"Ể?"
Lần này đến phiên Elena lúng túng không ngờ đến, cô gãi gãi má ngượng ngùng nhìn Kurn đáp.
"Cái kia… khục, vừa rồi ta chỉ đùa thôi, không cần coi là thật nha."
'Người này sao mà kì lạ vậy!? Chẳng phải vừa nãy còn giả bộ không biết đùa sao!??'
"Ta biết."
Kurn cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
Đừng hiểu lầm, cậu muốn cô không phải vì tham sắc đẹp mà hoàn toàn là bởi nhìn trúng khả năng hồi phục của cô!
Bởi vì biết rõ bản thân trước đó hứng chịu cái gì nên cậu mới càng thêm kinh hãi trước ma pháp của phù thủy này, bình thường không ai có thể ngạnh kháng ma pháp của đại ma pháp sư mà còn có thể hồi phục hoàn toàn như này trong thời gian ngắn đâu.
Thế nên có thể nói cậu được như này chính là nhờ bàn tay của thiếu nữ.
'Nếu như có cô ta trợ giúp… chắc có lẽ mình có thể báo thù chăng?'
Đúng vậy, báo thù!
Nếu như nghĩ rằng sau khi kiếm thêm được một mạng mà cậu có thể yên lặng sống nốt quãng đời còn lại thì nhầm to!!
Vốn dĩ nhân sinh của cậu chẳng có gì ngoài ám sát và thi hành nhiệm vụ cả, sống lại một lần thì mục tiêu sống duy nhất đó đã biến mất, thay vào đó là cảm xúc muốn phục thù của cậu dâng trào!
'Nhị hoàng tử, ngươi được lắm! Trong suốt hơn hai mươi năm cuộc đời của ta ngươi là người duy nhất khiến ta phẫn nộ đến mức này!'
Là một sát thủ được đào tạo trong ám vệ, Kurn đã được trải qua những khóa huấn luyện nhằm kiềm chế cảm xúc, trước đó cậu có thể tự tin nói rằng dù có chuyện gì xảy ra cậu cũng có thể điềm tĩnh suy nghĩ thấu suốt.
Tuy nhiên bây giờ không đồng dạng! Nếu cậu còn bình tĩnh được khi bị người khác nhắm tới cái mạng thì cậu đã không phải là con người mà là một cỗ máy không chút cảm xúc!!
"Ồ, nhìn ngươi có vẻ cũng có chuyện riêng ha?"
Ngồi gần đó Elena nhìn thấy được ánh mắt sục sôi ham muốn báo thù của cậu! Ánh mắt đó giống hệt cô khi mới tỉnh dậy hồi nãy, ánh mắt muốn báo thù người đã phản bội mình!
Kurn chậm rãi nhìn sang Elena nheo mắt lại nhìn cô, bởi vì Elena không có làm bất cứ che giấu gì nên cậu dễ dàng thấy được vẻ tương đồng trong ham muốn báo thù của đối phương.
Hai con người bị phản bội nhìn nhau, họ đều thấy được mong muốn báo thù trong mắt của đối phương, sợi dây vận mệnh của hai người lúc này từ từ siết chặt hơn vào với nhau.
"Ngươi có muốn báo thù không? Cùng với ta."
Elena chủ động lên tiếng trước, tình trạng bây giờ của cô không thích hợp hoạt động một mình nên cô muốn kiếm thêm người trợ giúp, dù yếu cũng được miễn sao là có thể giúp mình vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Vả lại vận mệnh của hai người đã kết nối với nhau nên đi cùng nhau cũng chả tạo thành vấn đề gì cả.
Nhưng mà Kurn đang do dự, vừa tỉnh lại thấy một tên phù thủy ngồi cạnh mình và hỏi có muốn hợp tác với cô để báo thù không, trực giác đang mách bảo với cậu là có gì đó không ổn trong chuyện này khiến cậu bất an trong lòng.
"A, hay là ngươi không muốn hợp tác với một phù thủy như ta?"
Trong mắt Elena, sự do dự của cậu có lẽ đến từ thành kiến của người dân trên thế giới này, đối với cô đúng là đáng tiếc thật nhưng nếu đối phương không muốn cô cũng chẳng muốn cưỡng ép làm gì.
"Không, ta chỉ đang nghĩ ngươi có vẻ ngây thơ quá thôi."
"Hả?"
Câu trả lời của Kurn làm Elena bất ngờ nhìn cậu, lúc này Kurn đang dùng một loại ánh mắt cực kỳ bình tĩnh nhìn cô lên tiếng.
"Ngươi thậm chí còn chưa biết kẻ địch của ta là ai mà đã muốn hợp tác với ta để báo thù? Chỉ với sức một mình ngươi? Một phù thủy sử dụng ma pháp hồi phục?"
"Này này, nhìn thế này thôi chứ ta cũng siêu mạnh đó nha!"
Elena hai tay ôm ngực hếch cằm kiêu ngạo nói! Cô cố tỏ ra một bộ 'ta siêu cường!' nhưng vào mắt Kurn cậu chẳng thấy gì khác ngoài một con mèo hoang bất khuất.
"Vả lại câu đó cũng là ta nói mới đúng! Kẻ địch của ngươi mạnh lắm sao? Hừ! Chỉ sợ ta nói ra kẻ địch của ta ngươi còn phải cúi đầu hoảng sợ đấy!"
Kẻ địch của cô chính là một trong tam đại cự quái trên thế giới này — Công hội Phù thủy đấy! Trên thế giới này trừ Đế quốc và Giáo hội ra thì còn thế lực nào mạnh hơn Công hội Phù thủy!? Đến Công hội Phù thủy cô còn chẳng sợ, chẳng lẽ cô lại sợ một cái thế lực không biết tên!?
"A."
Kurn nhếch miệng không cho là đúng lên tiếng, trên thế giới này không có thế lực nào khiến cậu e dè trừ Thánh quốc, Công hội Phù thủy và Đế quốc! Biểu tình cậu như cười như không, nhìn cô như có thâm ý hỏi.
"Thế nếu ta nói kẻ địch của ta là Đế quốc thì sao?"
"Đế quốc!?"
Lần này Elena thật sự bị kinh ngạc đến ngây người! Song cô nghiêm mặt nhìn cậu hỏi.
"Ý ngươi là ngươi muốn trả thù Đế quốc hoặc… nói chính xác hơn là hủy diệt nó!?"
"Không."
Kurn ngay lập tức lắc đầu, hủy diệt Đế quốc gì đó vẫn là quá đáng lắm, cậu chỉ muốn trả thù kẻ địch của mình thôi.
"Ta chỉ muốn giết một người, Nhị hoàng tử của Đế quốc Alcie . Von . Dencure."
Nghe thấy cái tên này Elena híp mắt lại đầy thâm ý nhìn Kurn.
Nhị hoàng tử của Đế quốc nổi tiếng âm tàn máu lạnh trên toàn thể thế giới, hắn ta không chỉ có bộ não tuyệt đỉnh mà còn có quyền lực mạnh mẽ trong tay. Tại Đế quốc chỉ có đúng Đại hoàng tử và Quốc vương còn có thể đè lên hắn, còn những người khác tối đa chỉ có thể cản lại, có khi làm vật cản còn không xứng cơ.
"Kẻ địch của ngươi đúng là phiền phức đấy."
"Sao? Sợ rồi à?"
"Sợ?"
Elena cảm thấy nực cười tới khóe miệng bất giác cười lên, cô nhìn Kurn bằng ánh mắt khinh thường lên tiếng.
"Chỉ là một hoàng tử của Đế quốc có thể khiến ta sợ? A, nực cười!"
Thấy cô ngữ khí hoàn toàn không đem Alcie để vào mắt, Kurn chỉ đơn thuần cho rằng đối phương đang mạnh miệng.
"Hừ, cuồng ngạo."
"Cuồng ngạo? Ta đích thực là cuồng ngạo."
Nghe thấy nhận xét này của Kurn, Elena không có phản bác mà vô cùng đồng ý, nhưng cô cũng không phải cuồng ngạo vô lý mà có tư bản để cuồng ngạo a!
"Tuy nhiên ta không phải loại cuồng ngạo vô não, bởi đối với ta hoàng tử của Đế quốc còn chưa đến mức phải sợ hãi."
Nghe vậy Kurn nheo mắt lại nhìn đối phương, dù cậu đã nói ra cái tên này mà đối phương vẫn có thể bình tĩnh cuồng ngạo như vậy chứng tỏ cô hoặc là ngu ngốc không xem Đế quốc ra gì… hoặc là cô đích thực có thực lực để làm vậy.
"Ý ngươi là sao?"
"Ý ta chính là trên mặt chữ."
Elena nheo mắt lại nhìn thẳng vào Kurn, biểu tình trên mặt cô vô cùng bình tĩnh như đang nói một chuyện hết sức bình thường đáp.
"Nếu như ngươi giúp ta giết mười hai phù thủy trong Bàn tròn, ta sẵn sàng giúp ngươi một tay, đến lúc đó đừng nói là Nhị hoàng tử…"
Ánh mắt của Elena càng lúc càng kiêu ngạo, đôi đồng tử lóe lên ngọn lửa đáng sợ, dùng giọng cuồng ngạo nhất tự tin nói.
"Dù là hoàng đế của Đế quốc ta cũng không ngại giúp ngươi giết hắn!"
Vù vù!
Gió nhẹ thổi qua nâng mái tóc trắng tinh của cô bay lên theo gió, dưới ánh nắng ấm áp chiếu vào mà không gian giữa hai người lúc này lại lạnh lẽo và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Chaporia
Bình Luận (0)