Phù Thủy Tiểu Thư Cùng Sát Thủ Hung Dữ Tuyệt Không Thắp Lên Ngọn Lửa Tình Yêu!/Chapter 5: thiếu niên, thiếu nữ và dòng sôngChapter 5: thiếu niên, thiếu nữ và dòng sông
20px

Những lời Elena nói càng lúc càng có lí khiến Kurn cũng không nhịn được mà suy nghĩ một phen.

Cuối cùng cậu cho ra kết luận đó chính là hoàn toàn có thể hợp tác!

Bởi vì đối phương vừa thể hiện ra ma pháp hỏa diễm, loại thuộc tính khác hoàn toàn ma pháp hồi phục vậy nên ít nhất từ điểm này tới xem cô có chiến lực nhất định.

Bình thường phù thủy chỉ sở hữu đúng một loại ma pháp, chỉ có số ít trường hợp sở hữu nhiều hơn một hoặc hai loại mà ai trong số họ cũng đều là cường giả nổi danh trên thế giới.

Thêm nữa, tự cổ chí kim tới nay chỉ có đúng hai người sở hữu đa nguyên tố ma pháp phù thủy, một cái là Nguyên sơ phù thủy và cái khác chính là Tro tàn phù thủy.

'Nhắc mới nhớ, người đó cũng là sử dụng hỏa diễm ma pháp.'

Kurn vội vã lắc đầu xua tan đi ý nghĩ hoang đường vừa rồi vì đối phương tuyệt đối không thể nào xuất hiện ở đây với bộ dáng này.

Cậu nghĩ tiếp về lợi ích nếu cho đối phương đi theo, ngoại trừ có thể giúp chiến đấu thì một thân hồi phục ma pháp cường đại chắc chắn sẽ có trợ giúp rất nhiều trong tương lai nữa nên cùng cô đồng hành chắc chắn không lỗ.

Vả lại có một điều cô nói cũng không sai, quả thật là xung quanh Alcie không phải không có ai bảo vệ hắn cho cậu muốn giết thì giết!

Nếu chỉ có một mình hắn cậu tuyệt đối có tự tin giết được hắn một đối một, tuy nhiên ám vệ xung quanh hắn không phải để đó mà chưng bày đâu.

Từng làm trong ám vệ một quãng thời gian dài Kurn tự biết bên trong ám vệ trừ cậu ra cũng là một đám khùng khùng điên điên, nếu dây dưa với chúng càng lâu càng sẽ bỏ lỡ cơ hội tuyệt hảo để ám sát mục tiêu.

'Nghĩ lại thì sau khi giết chết nhị hoàng tử khốn kiếp đó mình cũng không sai biệt lắm không còn mục đích sống, thôi thì dùng cái mạng này trả nợ cho cô ta cũng chẳng sao cả.'

Như đã nói trước đó, bởi vì làm sát thủ không được tồn tại điểm yếu nên ám vệ trưởng đã sớm loại bỏ toàn bộ những nhân tố có thể biến thành điểm yếu cho toàn bộ thành viên ám vệ, trong đó bao gồm cả mục đích sống.

Bây giờ sở dĩ cậu còn chưa muốn chết luôn là vì muốn báo thù, báo lại mối thù một mạng đền một mạng!

Soạt.

Sau khi quyết định xong cậu hít sâu một hơi rồi quay đầu đi lại chỗ Elena đang ngồi.

"Đứng được không?"

Cậu đi tới trước mặt cô nhìn thiếu nữ từ trên xuống đưa tay ra lạnh nhạt hỏi, khi hỏi ra câu này không sai biệt lắm đã gián tiếp trả lời cho đề nghị của Elena vừa rồi.

Elena rõ ràng cũng biết được cậu đang tỏ rõ thái độ với lời đề nghị của mình, vì vậy nên trên gương mặt xinh đẹp của cô nở một nụ cười rạng rỡ tươi như hoa mới nở.

"Không được!"

"Chậc, phiền phức."

Kurn chép miệng một cái, mặc dù pháp thuật của đối phương nhìn rất mạnh mẽ nhưng thể chất chắc chắn là một cái yếu gà.

Cậu cúi người xuống chuẩn bị vác cô lên vai nhưng ngay lập tức bị Elena ngăn lại.

"Khoan đã! Đừng nói là ngươi định vác ta lên vai đấy nhá!!?"

"Thì sao?"

Elena im lặng nhìn cậu, dù bị đôi mắt xinh đẹp đó nhìn chằm chằm vào nhưng Kurn hoàn toàn không có một chút nào gọi là chột dạ lùi bước.

"Haiz."

Cuối cùng vẫn là Elena chịu thua trước thở dài một hơi, cô bất đắc dĩ nhìn lên thiếu niên trước mặt một bộ ngữ khí thâm trường dạy bảo.

"Này nhá, đối với thiếu nữ xinh đẹp ngươi phải ôn nhu, ôn nhu và ôn nhu! Ngươi không thấy vác một mỹ nữ trên vai có bao nhiêu kì quặc sao?"

"Có không?"

"Có! Nếu không bế công chúa ít nhất ngươi cũng nên cõng người ta chứ! Ta có phải bao tải đâu mà ngươi vác như vậy chứ!!"

"Chậc."

Kurn tặc lưỡi gãi đầu lầm bầm khó chịu một câu.

"Phiền phức."

Nói nhảm nhiều như vậy chung quy Kurn đã hiểu ý của cô, dù sao cũng là đồng bạn hợp tác trong tương lai nên chút việc nhỏ này cậu vẫn có thể đáp ứng được cho đối phương được.

Vậy nên Kurn xoay lưng lại ngồi xổm xuống trước mặt cô rồi ra hiệu cho cô leo lên.

"Mau lên, đừng có lãng phí thời gian."

"Hừ hừ, thế còn tạm được."

Elena gật đầu hài lòng, sau đó cô cố gắng leo lên lưng cậu nằm sấp xuống trên lưng Kurn, rồi tiện tay cô cầm lên bạn già của mình là cây chổi bay cùng một chỗ leo lên lưng Kurn.

'Nhẹ quá.'

Đây là cảm nhận đầu tiên của Kurn khi Elena trèo lên lưng cậu, trọng lượng của cô khiến cậu liên tưởng đến những người thiếu ăn thiếu mặc sống trong cơ khổ hằng ngày trong cái khu nghèo nàn của đế quốc.

"Đi thôi! Mà ngươi có biết gần đấy có ngôi làng nào để trú lại không?"

Sau khi leo lên lưng Kurn Elena không những không tỏ ra dè dặt mà còn vô cùng hưng phấn kêu lên, song cô cúi xuống nhìn Kurn hỏi với giọng điệu như thể cả hai quen biết đã lâu vậy.

Kurn đứng dậy rồi nhấc chân tiến về phía trước, vừa đi cậu vừa trả lời câu hỏi của cô.

"Có một ngôi làng nhỏ ngoài bìa rừng, ta lúc tới đây có nhìn thấy có người sống ở đó."

"Vậy thì tốt rồi, trước tiên chúng ta tới đó chỉnh lí lại rồi tiếp tục tới thành phố tiếp theo, à mà ta còn chưa biết tên ngươi đấy."

"Kurn, chỉ là Kurn thôi."

"Tên ngắn thật đó, tiện thể ta tên là Elena, cũng chỉ có Elena thôi."

"Biết, phù thủy."

"Này! Ngươi cố tình phải không!? Ta bảo ta tên là Elena cơ mà!!"

"Biết phù thủy, ngươi là phù thủy, nằm yên đi phù thủy.

"

"Ngươi cái sát thủ mặt lạnh này! Chắc chắn ngươi vẫn còn độc thân đúng không!!?"

"Thì sao? Sát thủ không cần yêu đương."

"Hừ, theo ta thấy lí do này chỉ là ngươi viện cớ ra thôi, chắc chắn là ngươi không có người theo đuổi chứ gì!!"

"Nếu ngươi muốn đi bộ có thể nói thẳng."

"Ấy, ta chỉ đùa chút thôi! Thực ra nhìn ngươi cũng không tệ lắm, nếu muốn ta có thể cho ngươi làm bạn trai tạm thời cũng được, chỉ cần không ôm ôm hôn hôn là được, ta không ngại…"

"Ngươi không ngại nhưng ta chê."

"Ngươi nói cái gì!!? Ngươi dám chê ta!? Ngươi cái đồ đầu gỗ vạn năm không điêu khắc được này!!!"

Ào ào ào.

Giữa đường hai người đi ngang qua một con suối Elena đột nhiên lên tiếng bảo có thể tạm thời nghỉ ngơi ở đây, bởi vì xét đến tình trạng cơ thể Kurn còn chưa được tốt lắm nên cô không muốn miễn cưỡng để cậu cõng mình đi một đoạn dài như vậy mà không nghỉ.

Bõm!

"Ai da, dính tí nước vào mát hẳn."

Elena đứng trong dòng suối nghịch ngợm nước mát trông có vẻ vô cùng vui vẻ, bây giờ nhìn cô tràn đầy sức sống hơn nhiều so với cái bộ dạng sắp chết tối qua.

Cô dùng đũa phép nâng lên vài quả bóng nước rửa trôi những vết bụi bẩn bám trên người sau đó hong khô quần áo nhanh chóng.

Kurn đang ngồi trên bờ bình tĩnh quan sát lấy cô, khi nhìn thấy cô còn có thể dùng thủy hệ ma pháp khóe miệng cậu giật giật mấy cái rồi không nhịn được lên tiếng hỏi.

"Ngươi còn có thể dùng thủy hệ ma pháp?"

"Cái này á hả? Hiểu sơ sơ thôi."

Elena khiêm tốn làm ra vẻ đáp lại, sau đó cô tiếp tục gột rửa bẩn thỉu trên cơ thể mình xuống.

Khung cảnh thiếu nữ tắm dưới sông như này đáng lẽ phải cực kì đẹp đẽ và huyết mạch phun trào nhưng bởi vì dáng người cằn cỗi của cô mà toàn bộ bị phá hủy.

Không những thế mà cô còn đang mặc một bộ áo choàng rộng che kín thân thể nên không thể nhìn kĩ được dáng người từ đó cũng không có cái cảnh quần áo ướt nhẹp khiến thiếu nữ vô tình bại lộ một vài thứ đâu.

"Phải rồi, ngươi không tắm sao?"

Elena nhìn thấy Kurn đang ngồi trên bờ không chịu gột rửa kì quái hỏi, trên người cậu bụi bẩn cũng chẳng kém gì cô đâu vậy mà vẫn chịu được sao?

Nghe cô nhắc nhở Kurn mới chú ý đến cơ thể mình cũng chẳng khác gì từ trong đống tro chui ra, cậu nghĩ nghĩ một hồi rồi bắt đầu cởi quần áo đi xuống sông.

Dĩ nhiên là trên người cậu vẫn phải mặc một cái quần cộc, dù cậu chẳng thấy xấu hổ nếu phô bày hết ra đâu nhưng ít nhất cậu vẫn biết để ý cảm thụ của người ở đây.

Khi Kurn cởi sạch toàn bộ đi xuống sông tắm rửa Elena liền thấy một bộ cơ thể săn chắc hoàn mỹ không tì vết! Đến nỗi mà khiến cô không thể không ghen tị.

Tuy nhiên là trên cơ thể đó cũng có đầy chằng chịt toàn sẹo là sẹo, dù là nó không phá hủy đi mỹ cảm trên cơ thể Kurn nhưng lại khiến Elena cảm thấy một hồi rùng mình ghê sợ.

'Những vết sẹo đó… toàn bộ đều là trong chiến đấu mà ra sao?'

Lúc này cô nhận ra có lẽ cuộc sống của Kurn trước đó tệ hơn nhiều so với những gì cô nghe được về ám vệ của đế quốc.

Một cơ thể tràn chi chít sẹo đến mức cứ như là đó không còn là sẹo mà là màu da của cậu luôn, trong số những vết sẹo đó không thiếu sẹo chồng sẹo khiến người khác nhìn vào phải run lên vì sợ.

"Hây a! Đỡ lấy này!"

Roạt!

Đột nhiên đang cọ rửa bỗng Kurn cảm thấy một hồi nước tạt lên mình khiến cậu dừng lại.

Hai mắt cậu nghi hoặc nhìn sang thiếu nữ đang khanh khách cười bên cạnh mình, hai tay cô đang hứng nước và cơ thể đang cong lại.

"Ngươi làm gì vậy phù thủy?"

"Hì hì, nghịch nước chứ sao! Hây!"

Elena nháy nháy mắt dí dỏm cười, rồi ngay sau đó cô lại tạt nước vào người cậu với vẻ vô cùng thích thú!

Roạt!

Dòng nước mát lạnh trực tiếp văng lên người Kurn khiến cậu ướt nhẹp! Mái tóc đen che ngang mắt ướt sũng che hết cả tầm nhìn của cậu.

Kurn dùng tay vén lên một bên tóc lộ ra con mắt màu đỏ đầy không hiểu nhìn hành động ngây thơ như lũ con nít của cô, cậu nhíu mày nghĩ một lúc rồi quay người đi tiếp tục tắm rửa mặc cho cô muốn làm gì thì làm.

'Không được sao?'

Thấy cậu không có phản ứng Elena cũng chán không làm tiếp nữa, sở dĩ cô chủ động trêu chọc cậu một phần lí do là muốn thử xem rốt cuộc là cuộc sống trước đó của cậu khổ cực thế nào.

Đối với người bình thường kể cả người nghiêm túc đi chăng nữa một khi có kí ức vui sướng thì dù không thích hành động vừa rồi của cô người ta sẽ biểu hiện ra là nhàm chán hoặc là trực tiếp biểu hiện không thích ra mặt chứ không phải là mê mang không hiểu như Kurn vừa bày ra.

Vẻ mặt đó chứng tỏ cậu không biết hành động này là như nào, dù nó chỉ đơn giản là làm cuộc sống thêm chút màu sắc nhưng cậu lại phải bày ra vẻ mê mang không hiểu đó chứng tỏ đối với cậu 'vui vẻ' cũng là một thứ cần phải suy nghĩ.

'Đến cả mình ngày trước ít nhất cũng có một vài kí ức vui vẻ, tên này rốt cuộc trước đó trải qua cuộc sống thế nào vậy?'

Elena cau mày nhìn Kurn, không phải cô cảm thấy cậu như thế mà muốn chấm dứt hợp tác hoặc có chỗ bất mãn, cô chỉ đơn thuần cảm thấy không biết hoàn cảnh thế nào mới bồi dưỡng ra một người như cỗ máy thế này.

Một lúc sau khi hai người tắm rửa xong cả hai lên bờ rồi tiếp tục đi tiếp, lần này không có chuyện Kurn cõng theo Elena đâu vì cô bây giờ đã hồi phục đến trình độ có thể tự đi được rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...