Thế giới này sau ngày trăng máu sẽ đến những đêm trăng xanh kéo dài một tuần.
Ánh sáng xanh của ánh trăng là một loại phản chiếu ánh sáng từ mặt trời kết hợp với ma lực của thế giới mà hình thành ánh sáng màu này.
Mà cũng bởi vì nó là hình ảnh phản chiếu lên ma lực nên thi thoảng nó sẽ lại đổi thành màu khác. Ở dị giới này, ánh trăng màu trắng chiếm ít thời gian nhất và nhiều nhất chính là màu xanh da trời đậm hơn bây giờ.
Tí tách tí tách.
Bên trong cánh rừng u tối, một đốm lửa tí tách cháy lên thắp sáng một khu vực trong ánh lửa.
Ngồi hai bên đốm lửa là Elena với Kurn, hai người bây giờ đều trong trạng thái cần tiết kiệm sức lực nên di chuyển mười phần chậm chạp.
"Theo tốc độ này, dự kiến trưa mai sẽ tới nơi."
Kurn từng đi ngang qua ngôi làng đó nên cậu biết vị trí nó nằm ở đâu, thêm nữa là cậu ước lượng được khoảng cách nên lời cậu nói có độ tin cậy rất cao.
"Ừm, không quan trọng, thực ra chỉ cần có chỗ vượt qua thì chỗ nào cũng được."
Elena xoay xoay cái xiên cá nướng trên đống lửa, gương mặt cô bập bùng hiện lên ánh lửa đỏ và nhìn trông có vẻ đang suy tư chuyện gì đó.
Cô không nói, Kurn cũng chẳng có ý định hỏi. Đối với cậu, việc hợp tác giữa hai người không có nghĩa cả hai đã thành quen thuộc. Sau khi hợp tác xong, cả hai ai lại đi đường người nấy nên không quan tâm nhiều.
"Mà này, ngươi đắc tội gì với Nhị hoàng tử của Đế quốc sao mà để hắn cử người loại bỏ ngươi vậy?"
Có lẽ nhận thấy bầu không khí quá mức yên tĩnh nên Elena chủ động lên tiếng hỏi thăm.
Mà đừng nói là cô, ai ở đây sau khi biết hoàn cảnh và thân phận của Kurn thì cũng có tò mò y vậy thôi.
Bởi ám vệ không chỉ là lực lượng bảo vệ cho hoàng tộc mà còn là những sát thủ tinh nhuệ được đào tạo, không bao giờ có chuyện có người ngu đến mức từ bỏ một người được dồn nhiều tài nguyên vào để đào tạo đâu.
"Biết quá nhiều thôi."
Lạch cạch.
Phừng!
Kurn ném một cái que gỗ vào khiến ngọn lửa bùng lên, ánh mắt cậu bình tĩnh như thể đang kể một chuyện vô cùng bình thường.
"Ra vậy."
Lăn lộn trong cao tầng nhiều năm nên Elena sớm đã không còn là thiếu niên ngây ngô chất phác như ngày trước nữa. Cô tự nhiên biết được rằng lũ người cao cao tại thượng như Hoàng đế Đế quốc với Giáo hoàng trên thực tế cũng chẳng cao thượng như vậy.
Vì bảo trì một số bí mật mà bọn chúng sẵn sàng từ bỏ người thân nên càng đừng nói là một ám vệ nhỏ nhoi.
"Ngươi cũng tội nghiệp thật đó, dù có địa vị khá cao trong ám vệ mà cũng bị trừ khử, bọn Đế quốc này đúng là điên thật."
Kurn ngẩng đầu lên nhìn cô, đôi mắt cậu bình tĩnh không gợn sóng hỏi:
"Sao ngươi biết ta có địa vị cao trong ám vệ? Vả lại, sao ngươi dám chắc ta là ám vệ?"
Cậu dám chắc chắn là từ lúc hai người chạm mặt cho đến giờ không nhắc một câu nào về thân phận của bản thân, mà đối phương vẫn cứ khăng khăng một mực nói mình là ám vệ. Lý do thì không biết tại sao nên cậu mới tò mò như này.
"Cái này có gì khó."
Elena một bên nướng cá, một bên nhàn nhã đáp lời Kurn.
"Người khác có thể không biết chứ ta tự nhận là khá rành đấy.
Đầu tiên là cách di chuyển của ngươi. Người bình thường bước chân ít nhiều cũng tạo thành tiếng động mà ngươi lại không phát ra một tí âm thanh nào.
Có vẻ không giống như là tận lực thả nhẹ bước chân, nó cứ như là ăn sâu vào trong bản năng của ngươi, giảm xuống mọi động tĩnh âm thanh dù là nhỏ nhất."
Kurn công nhận gật đầu. Bây giờ hai người là đồng bọn nên ít nhất thân phận là phải rõ ràng với nhau, vì thế cậu không có tận lực phản bác đối phương.
Mà bên kia Elena vẫn chưa nói hết, cô giơ lên hai ngón tay rồi tiếp tục thể hiện ra sức quan sát nhạy bén của mình.
"Tiếp theo, ta để ý thấy thi thoảng đầu ngươi lại dịch sang trái rồi lại sang phải một chút trong khi di chuyển. Động tác lúc đó rất nhanh nên phải mất một lúc ta mới nhìn ra được đó.
Ngươi làm như vậy là để quan sát, đề phòng tình huống xung quanh lỡ có địch phải không? Cái này chứng tỏ là trước đó ngươi sống trong một môi trường cần phải đề phòng địch nhân xung quanh. Theo ta biết, trên thế giới này không có nhiều người sở hữu ám thuộc tính tinh hạch, mà những người như vậy hoàn toàn không cần phải đề phòng như thế bởi họ có thể cảm nhận cái bóng xung quanh. Chỉ cần địch nhân xuất hiện, ngươi hoàn toàn có thể cảm nhận cái bóng và phát hiện ra có người hay không.
Chính vì thế nên ta mới đoán rằng ngươi không phải cường giả sở hữu ám tinh hạch thông thường, hoặc ít nhất không phải là kẻ dựa dẫm vào sức mạnh của mình.
Như vậy loại cường giả ám hệ nào mà cần đề phòng động tĩnh xung quanh? Dù bình thường có tạo cừu hận nhiều thế nào cũng không đến mức dưới tình huống biết xung quanh không có ai mà vẫn cẩn thận như vậy, thế nên chắc chắn đó là thói quen nghề nghiệp."
Nói đến đây Elena dừng lại một chút cho Kurn có thời gian tiêu hóa phân tích cô vừa nói, song cô híp mắt, nhếch miệng cười tiếp tục phân tích.
"Mà có thể tạo thành một cái thói quen ăn sâu vào trong cơ thể như vậy, một ngày hai ngày là không đời nào bồi dưỡng được, ít nhất cũng phải một năm trở lên. Mà người có thể thuê cường giả ít nhất đệ nhất cảnh làm bảo tiêu hơn một năm hai tư trên hai tư nghĩ thế nào đều không thể có địa vị thấp. Kết hợp với cách di chuyển nhẹ nhàng với bản năng ẩn nấp vào vật xung quanh của ngươi, tính chất công việc chắc chắn phải yêu cầu ẩn nấp.
Như vậy ta trên cơ bản có thể khoanh tròn lại sát thủ và ám vệ hai cái chức nghiệp này."
"Vậy tại sao ngươi không nghĩ ta là sát thủ?"
Nghe cậu bật thốt lên hỏi như vậy, Elena liền giơ tay chỉ vào mặt cậu nói:
"Cái mặt ngươi hoàn toàn không có dấu vết ngụy trang qua, chứng tỏ ngươi không có thay đổi mặt khi ra ngoài làm nhiệm vụ. Nào có sát thủ ra ngoài ám sát mà không dịch dung? Đó chỉ có thể là hành vi của mấy tổ chức sát thủ kém chuyên nghiệp, mà loại tổ chức đó hoàn toàn không có khả năng có ngươi loại người này."
"Rất hợp lý."
Kurn gật đầu tán đồng, rồi cậu nhấc lên một tia hứng thú nhìn Elena hỏi:
"Còn gì nữa không? Chỉ mới từng đó thôi chưa đủ để kết luận ta là ám vệ đúng chứ?"
"Tất nhiên, vừa rồi tối đa chỉ kết luận ngươi là trường hợp đặc biệt trong số sát thủ hoặc là ám vệ."
Bầu không khí giữa hai người lúc này hòa thuận hơn nhiều so với lúc đầu gặp nên Elena cũng vui vẻ mà đáp lời Kurn, cô hưng phấn tiếp tục màn suy luận của chính mình.
"Tuy nhiên, trên thế giới này không có nhiều sát thủ sở hữu ám thuộc tính tinh hạch đâu. Theo ta biết chỉ có hai tổ chức có sát thủ sở hữu ám thuộc tính tinh hạch, đó là Sát thủ Công hội cùng với Ám vệ của Đế quốc."
Nói đến đây Elena dùng tay chỉ vào Kurn, hay chính xác hơn là bộ trang phục rách rưới trên người cậu.
"Trang phục ngươi đang mặc dù rách rồi nhưng ta vẫn có thể nhìn ra không phải là đồ của Sát thủ Công hội. Bọn sát thủ Công hội đó ăn mặc toàn thân kín mít như bóng đen, trong khi trang phục trên người ngươi hoa lệ hơn chúng nhiều.
Ngoài ra, trên trang phục của Sát thủ Công hội hoàn toàn không có ký hiệu gì hết, mà sau lưng ngươi cái áo này lại có rành rành một cái ký hiệu nửa mặt đầu lâu khói đen với thanh kiếm đặt chéo. Cái này rõ ràng là ký hiệu Ám vệ của Đế quốc rồi."
Nghe đến cái ký hiệu của Đế quốc khiến cậu lại nhớ đến việc mình bị tính kế, trên mặt Kurn hiện lên biểu tình chán ghét nói:
"Đợi về làng ta sẽ thay nó ra."
"Ừm, ta cũng định nhắc ngươi rồi. Mặc cái này đi bên ngoài gặp người thường thì không sao, nhưng gặp ám vệ hay người có mắt thì một mắt liền nhìn ra ngươi là Ám vệ của Đế quốc rồi."
Đột nhiên vẻ mặt Kurn cứng lại, cậu nhìn lên thiếu nữ với vẻ nghi hoặc hỏi:
"Khoan, theo lý thuyết ngươi hoàn toàn dựa vào cái ký hiệu này mới chắc chắn ta là ám vệ!?"
Cậu lúc này mới sực nhớ ra là ban đầu đúng là cậu có quay lưng về phía cô! Chắc chắn khi đó chính là lúc Elena nhìn thấy cái ký hiệu này.
Uổng công cậu thán phục suy luận và tài quan sát của cô, thì ra từ đầu tới cuối cô đều dựa vào thứ này mà chắc chắn thân phận ám vệ của cậu. Những cái sau đó hoàn toàn có thể dựa vào tiền đề cậu là ám vệ mà suy ra a!!
"Cũng không thể nói là vậy."
Elena khoát khoát tay cười nói.
"Dù không có cái ký hiệu đó ta sớm muộn cũng đoán ra được thôi.
Vả lại, chiều nay lúc di chuyển ngươi vô tình hay cố ý vô thức đi sau ta vài bước. Dù hành động đó không nói lên nhiều thứ nhưng ta nghĩ chắc là do ngươi quen thuộc đi sau lưng người khác nhiều rồi đúng không?"
"Thì sao?"
Nhìn cậu vẫn còn đang khó chịu vì có cảm giác bị lừa, Elena khúc khích cười giải thích:
"Ta đây rất là nhạy cảm với ánh mắt, đặc biệt là cực kỳ không thích có người đi sau ta mà cứ nhìn chằm chằm vào ta. Ấy vậy mà ngươi không cho ta cảm giác khó chịu, trái lại còn cảm thấy yên tâm, chứng tỏ ngươi tạo được cảm giác an toàn cho người khác khi đứng sau lưng họ.
Sát thủ của Sát thủ Công hội tuyệt không làm được điều này! Bởi vì bọn chúng một thân sát khí, đứng sau lưng người khác chỉ khiến người ta khó chịu thôi chứ tuyệt chẳng làm người khác yên tâm được! Mà yên tâm được mới là chuyện lạ ấy, thử hỏi ai biết sau lưng có một tên sát thủ lại khiến người yên tâm được?"
Sau khi thuận miệng chửi bậy lũ sát thủ một câu, cô tiếp tục nhìn cậu nói tiếp:
"Điều này chứng tỏ ngươi thường xuyên làm công việc bảo vệ cho ai đó. Mà nơi có thể đào tạo bảo vệ có thực lực như này, ngoài Ám vệ ra không còn chỗ nào khác."
Thấy cô chắc chắn như vậy, Kurn đột nhiên trong tâm có một chút không muốn thừa nhận. Bởi vì cậu vẫn còn đang tức vụ cô vừa mới lừa mình một phen nên mạnh miệng đáp:
"Lỡ đâu ta không phải thì sao?"
"Thì cũng chẳng sao hết."
Elena nhún nhún vai, cô giang hai tay ra cười một bộ sao cũng được đáp lại.
"Chỉ cần ngươi có thực lực thì sao chẳng được! Mặc kệ ngươi là Ám vệ hay sát thủ, chỉ cần ta giúp ngươi giết Nhị hoàng tử của Đế quốc thì ngươi cũng phải giúp ta giết Mười hai Phù thủy Bàn tròn. Đối với ta, ngươi có thực lực để làm vậy thế là ổn rồi."
Kurn nghe vậy á khẩu không trả lời được, bởi đúng như cô nói, dù trước đó cậu có là Ám vệ hay sát thủ thì cũng chẳng có tác dụng gì với cô.
Thứ nhất, cô hợp tác với cậu là vì thực lực chứ không phải địa vị. Dù cậu có là Ám vệ đi nữa thì mục tiêu của họ là giết Nhị hoàng tử nên sớm muộn cũng phải phản bội Đế quốc thôi.
Thứ hai, bây giờ cậu không còn là Ám vệ nữa nên thân phận ra sao cũng chẳng quan trọng, có thực lực là đủ rồi.
"Vậy còn ngươi?"
Sau khi tiếp nhận lý do này, Kurn đột nhiên lên tiếng hỏi. Cậu cảm thấy chỉ có thân phận của mình bại lộ mà đối phương vẫn còn là một cái dấu chấm hỏi trong lòng liền khó chịu không thôi.
"Thân phận của ngươi là gì? Tại sao lại muốn giết Mười hai Phù thủy Bàn tròn?"
Chaporia
Bình Luận (0)