"Eh? Thân phận của tôi á?"
Nhắc đến chuyện này gương mặt Elena có vẻ kỳ quái hẳn lên, cô do dự một lúc rồi thần bí cười với Kurn đáp.
"Tạm thời không đề cập đến cái này, đợi khi nào chúng ta ký xong giao kèo thì tôi sẽ tự khắc nói cho cậu biết."
Lai lịch của cô quá mức nhạy cảm nên không thể nào tùy tiện lộ ra bên ngoài được, lỡ đâu tên này một lời không hợp liền bỏ đi thì cô biết làm thế nào? Rồi lỡ cậu ta hứng lên lộ tin tức cô còn sống thì nghiệt đồ cùng mười một tên phản bội kia tìm tới thì thế nào? Vậy nên trước khi ký kết thỏa thuận cô tuyệt đối không để lộ thân phận mình ra!!
Nhưng cô nghĩ vậy không có nghĩa là Kurn cũng thế, cậu khó coi nhăn mặt lại nhìn cô trầm giọng.
"Cô không thấy như vậy quá mức lắm sao? Trong khi lai lịch của tôi thì cô đã rõ còn thân phận của cô thì tôi hoàn toàn không biết gì! Đây chính là cái cô coi là 'thành ý' hợp tác sao?"
"Nhưng đó là cậu sơ suất không chú ý mà."
Elena chớp chớp mắt nhìn cậu, đổi lại buổi sáng chắc chắn cô còn túng không muốn mạnh miệng với cậu nhưng bây giờ thì không giống như vậy.
Cô ưỡn ngực dựng thẳng sống lưng lên, cái mũi hất lên cao như muốn chọc thẳng lên trời, giọng đầy vẻ muốn ăn đòn kiêu ngạo trả lời.
"Tôi có khả năng tôi đoán được là do tôi! Còn cậu đoán không nổi do cậu bất tài thôi!"
"Bất tài!?"
Ánh mắt Kurn lóe lên lửa giận cùng khóe miệng nhấc lên độ cong giễu cợt, sống tới từng này tuổi cậu chưa thấy ai hợp tác với mình mà dám gọi mình là đồ bất tài đâu!
Nhưng không có cách nào, giờ cậu không làm gì được cô nên cậu chỉ có thể nhìn cô bằng ánh mắt tức tối rồi nghiêng đầu đi chỗ khác thở mạnh ra.
"Tốt, tôi bất tài! Haha, được lắm, cô nói đúng."
Trong suốt thời gian cậu hoạt động chưa có một kẻ nào dám gọi cậu là bất tài, hết lần này đến lần khác người đầu tiên gọi cậu là bất tài cậu lại chẳng làm gì được!
Vả lại cô nói cũng đúng, do cậu quá mức sơ suất không chú ý tới những chi tiết này nên bị lộ thân phận là lỗi của cậu hoàn toàn, không phải do cô mà do cậu quá không chú ý tới những chi tiết nhỏ này thôi.
Thêm nữa, không có thực lực đoán được lai lịch của cô là do cậu bất tài, chẳng lẽ bản thân bất tài lại còn đổ lỗi cho đối phương!?
Vậy nên là một sát thủ biết phép tắc, Kurn sẽ không làm ra hành vi như vậy.
Nhưng mà tức vẫn rất là tức a!!
Thấy thiếu niên tức giận ra mặt như thế Elena cảm thấy thú vị cười khúc khích, rồi cô đưa cho cậu con cá mới nướng của cô với ngữ khí dỗ dành khẽ bảo.
"Được rồi, được rồi, đừng ở đó nhăn nhó nữa, nè, ăn đi rồi bớt giận lại."
"… Cảm ơn."
Kurn nặng nề mà cảm ơn một câu rồi bắt lấy xiên cá cho lên miệng.
Khi cắn vào da cá giòn tan và hương vị bùng nổ trong khoang miệng, hai mắt cậu mở to ngạc nhiên nhìn xuống con cá trong tay không thể tưởng tượng nổi.
"Sao? Bất ngờ tôi có thể làm cơm ngon sao?"
Nhìn vẻ mặt Kurn không cần đoán cô cũng biết cậu đang nghĩ gì, bởi phần lớn người nhìn thấy cô biết nấu ăn cũng là một loại vẻ mặt như này đấy.
"Đúng là bất ngờ thật, cô trước đó không biết nấu ăn sao?"
Sở dĩ Kurn hỏi như vậy là vì khi phù thủy biến thành phù thủy thì tất cả chỉ số trên người họ đều bị đảo ngược, tùy theo phần trăm đảo ngược mà sức mạnh của họ quyết định mạnh yếu khác nhau nên khi ăn phải món ngon như này từ cô làm cậu mới sững sờ như vậy.
Làm hộ vệ cho hoàng gia lâu năm dĩ nhiên Kurn cũng không thiếu được thưởng thức sơn hào hải vị, nhờ thế mà đầu lưỡi dần dần quen thuộc biết ăn hơn nhiều.
Và món cá này, mặc dù không phải làm từ loại cá quý hiếm gì hay là được làm từ tay đầu bếp năm sao, vậy mà nó vẫn ngon không kém những món được bày biện trên bàn ăn của hoàng tộc!
'Rốt cuộc trước khi biến thành phù thủy cô ta nấu ăn tệ đến mức nào?'
Phải, làm cho Kurn kinh ngạc chính là ở điểm này, như đã nói tất cả chỉ số hiện tại của phù thủy chính là phiên bản đảo ngược của tất cả chỉ số trước khi trở thành phù thủy của cô, đồng nghĩa là trước khi làm được món ăn tuyệt vời như này cô của trước kia chính là một cái nấu ăn gà mờ rác rưởi!
"Khục, đừng để ý chuyện đó."
Dĩ nhiên Elena biết cậu đang nghĩ gì, chính cô cũng cảm thấy bị đả kích sau khi biết mình nấu được một món ngon lần đầu tiên! Khi đó cảm xúc trong cô rất rối rắm, bởi một phần là hãnh diện do làm được món ăn tuyệt vời và phần còn lại là bị tổn thương bởi sự thật về tay nghề trước đó.
Nhìn thấy vẻ lúng túng chột dạ của cô, Kurn chợt nhận ra gì đó, trên miệng cậu nở nụ cười mất dần nhân tính.
'Thì ra là vậy à, điểm đau của cô ta hóa ra là ở đây.'
Kurn cuối cùng cũng tìm thấy điểm để đả kích đối phương nên tâm trạng cậu vui vẻ ra hẳn, cậu vừa ăn vừa 'vô tình' lên tiếng.
"A, thì ra là vậy, bây giờ cô thông minh như vậy, quan sát tuyệt vời như vậy là nhờ việc phù thủy hóa đúng không?"
Phập!
"Hự!"
Lời Kurn vừa nói chẳng khác nào một con dao găm mãnh liệt đâm thẳng vào nội tâm mềm mại của Elena!
"Cậu được lắm."
Elena căm hận nhìn lên Kurn, chuyện cô càng ưu tú bấy nhiêu chứng tỏ trước đó cô càng vô dụng từng nào luôn là nỗi đau trong lòng thiếu nữ! Bấy lâu nay cô đã quên gần hết rồi, ấy vậy mà chỉ mới gặp Kurn có gần một ngày thôi đối phương đã moi lên quá khứ đáng xấu hổ này khiến cô lại một lần nữa cảm nhận được sự vô dụng của mình sau thời gian dài.
Tối nay hai người tổn thương lẫn nhau, kết quả cả hai đều thụ thương nhưng cuối cùng Kurn vẫn là người thắng vì cậu đã trải qua một đêm vô cùng vui sướng.
…
Một đêm trôi qua và hai người lại tiếp tục lên đường vào sáng ngày hôm sau.
Đi trong rừng, Elena vừa đi vừa nghi ngờ nhìn xung quanh, không gian vắng lặng đến lạ thường.
Xung quanh cô, ngoại trừ cây cối vẫn chỉ có cây cối, tiếng động thì trừ tiếng bước chân của cô ra chỉ có tiếng xào xạc trong gió, không gian bình yên giản dị đến kỳ lạ khiến cô trong người không yên.
"Này ám vệ tiên sinh."
"Tôi không còn là ám vệ."
"Ờ, thế thì sát thủ tiên sinh, cậu có cảm thấy chỗ này im ắng quá mức không?"
Lười đi uốn nắn cách gọi của cô, Kurn từ tốn lên tiếng trả lời.
"Cô nhận ra hơi muộn đấy, tôi sớm đã phát hiện rồi."
Nói rồi cậu nhìn về phía trước xuyên qua tán lá chắn ngang tầm mắt của cậu, từ nãy đến giờ Kurn đã sử dụng khí cường hóa thị giác để nhìn ra xa hơn, tuy nhiên trước mắt cậu vẫn chỉ là một mảnh im ắng.
Vạn ma sâm lâm gọi là Vạn Ma Sâm Lâm vì có tới hàng vạn ma thú sinh sống trong này, hai người họ đi suốt từ ngày hôm qua cho đến giờ trong rừng mà không gặp phải ma thú nào thì quá mức kỳ lạ rồi.
Elena không rảnh mà đôi co với cậu việc này, cô nghĩ ngợi một lúc rồi ném chổi ra phía trước.
Vụt
Cây chổi lơ lửng trên mặt đất, cách mặt đất có gần chục phân. Elena ngồi nghiêng một bên trên cán chổi rồi quay đầu nhìn Kurn lên tiếng.
"Lên đi."
Kurn do dự nhìn cây chổi một lúc, cậu đang nghĩ xem nên ngồi ở chỗ nào rồi cuối cùng quyết định là trèo lên đó đứng vững.
"Được rồi, đứng vững đấy."
Elena thấy cậu đứng trên chổi thiện tâm nhắc nhở một câu rồi điều khiển chổi nâng cả hai lên, hai người nhanh chóng lên cao khỏi mặt đất vượt qua tán lá rồi lao thẳng lên bầu trời.
Vù vù vù!
Gió mạnh thổi qua làm phấp phới trang phục của cả hai.
Elena đưa tay cầm chắc vành mũ của mình rồi ngửa đầu nhìn lên Kurn.
"Hướng đó phải không? Chỗ ngôi làng ấy."
"Phải."
Elena hỏi hướng tới ngôi làng từ Kurn sau đó lập tức điều khiển cây chổi xé gió lao đi.
Sở dĩ cô đổi sang phương tiện đi bằng chổi là vì cảm thấy dưới mặt đất có gì đó không ổn nên mới quyết định bay lên cao.
Trực giác của phù thủy thường không bao giờ sai nên cô quyết định làm theo trực giác của mình.
"Theo cậu đoán, vì sao lại không thấy con ma thú nào trong rừng?"
Vừa lướt qua không trung, Elena vừa chú ý quan sát cả bên dưới, cô nhận ra dù đã đi một quãng rất xa rồi nhưng mà hai người vẫn chưa gặp phải con ma thú nào bên dưới mặt đất.
"Còn phải hỏi sao?"
Ánh mắt Kurn lóe lên vệt sáng sắc bén nhìn thẳng vào phía trước, nhìn khung cảnh đang biến đổi.
"Hoặc là bị giết hết, hoặc là đã xảy ra thú triều tràn ra ngoài."
Thú triều, hiện tượng muôn thú chạy ra ngoài như một làn sóng thần ập vào bờ! Và bởi nó được ví như sóng thần nên dĩ nhiên sự xuất hiện của nó cũng đi kèm với thương vong!
Nghe vậy Elena vẻ mặt tối xuống, trong miệng cô lo lắng hỏi thăm.
"Ngôi làng đó sẽ bị ảnh hưởng sao?"
Bởi vì Kurn còn đang bận quan sát xung quanh nên không để ý vẻ mặt Elena mà chỉ đáp theo bản năng.
"Ảnh hưởng là chắc chắn, có thể không có người sống."
"Vậy sao."
Elena trông có vẻ rất là mất mát khi nghe vậy, dù cô biết đây là chuyện thường tình trong thế giới này, vậy mà vẫn không nhịn được vì số phận của dân làng mà cảm thấy lo lắng không nỡ.
Nhìn xuống vẻ mặt đó của cô, Kurn mới chợt cảm thấy kỳ quái hỏi.
"Sao vậy? Đừng nói là cô đang lo lắng cho ngôi làng đó đấy."
"Đúng thì sao?"
Elena ngẩng đầu lên nhìn cậu, ánh mắt của cô vô cùng thản nhiên như không có gì lạ đáp.
"Chẳng lẽ tôi không được lo lắng cho họ sao?"
"Gì? Thật sự!?"
Kurn kinh ngạc thốt thành tiếng.
Không trách cậu cảm thấy ngạc nhiên như vậy, trong ấn tượng của thế giới về phù thủy thì phù thủy toàn là một bọn giết người không ghê tay, chúng hận không thể mang hỗn loạn đến thế giới chứ đừng nói là có lòng thương dân! Tin hay không, bây giờ có người bảo phù thủy là người tốt bên ngoài sẽ trực tiếp bị đánh chết?
"Đừng áp đặt định kiến về phù thủy trên thế giới lên chúng tôi."
Thấy Kurn thật sự kinh ngạc vì chuyện này, Elena thở dài chán nản một hơi, cô cũng biết là phong bình của phù thủy với thế giới này rất kém nhưng ai biết đâu nó lại kém đến mức này cơ chứ.
"Cũng như nhân loại các cậu, chúng tôi phù thủy có tốt có xấu, đâu phải phù thủy nào cũng mang theo ý định hủy diệt thế giới này đâu."
Ánh mắt Elena hiện lên một vòng rối rắm cảm xúc, trước kia cô cũng tưởng rằng phù thủy nào cũng là phù thủy xấu, kẻ nào kẻ nấy đều hận không thể khiến thế giới hủy diệt! Nhưng mà sai rồi, cho đến khi cô chính thức trở thành phù thủy cô mới biết mình đã sai.
"Chúng tôi không phải như thế giới nghĩ vì muốn hủy diệt thế giới mà ký kết giao kèo với ác ma trở thành phù thủy, đa số phù thủy sau khi thành phù thủy mới muốn hủy diệt thế giới, số còn lại chính là bị cưỡng ép trở thành phù thủy mới biến thành phù thủy."
"Khác gì nhau sao?"
"Dĩ nhiên là có!"
Elena tức giận trừng Kurn một mắt, cô kiên nhẫn giải thích cho cậu hiểu tránh có hiểu lầm sau này.
"Bộ cậu nghĩ phù thủy muốn biến là biến, muốn có là có sao? Chúng tôi phải thông qua địa ngục ác ma cùng ký giao kèo, đánh đổi một vài thứ cho chúng rồi mới có thể trở thành phù thủy! Thứ đánh đổi càng lớn, sức mạnh thu lại được càng nhiều!"
Chaporia
Bình Luận (0)