Đó chỉ là chút tro cốt ít ỏi được thu gom từ vị trí ngồi của Giang Mãn sau vụ tai nạn.

Sau khi hoàn tất thủ tục nhận dạng ADN, chiếc hộp nhỏ được đặt vào tay anh.

Phó Dự Thâm ôm chặt nó vào lòng như đang giữ lấy cả sinh mạng của người mình yêu.

Anh bước từng bước loạng choạng rời khỏi sân bay.

Dọc đường đi, không ít nhân viên cúi đầu gửi lời chia buồn.

Nhưng anh chẳng còn nghe thấy gì.

Đôi mắt trống rỗng, cả người như chiếc xác không hồn.

Khi trở về biệt thự, trước cửa đã có rất nhiều người đứng đợi.

Đó là nhóm bạn thân của anh.

Và cả Ôn Thư Ninh.

Ai nấy đều nhìn anh đầy lo lắng.

Một người khẽ lên tiếng:

“Anh Dự Thâm… em biết chuyện chị dâu mất quá đột ngột.”

“Nhưng… trước giờ anh đâu có yêu chị ấy.”

“Bây giờ chị ấy không còn nữa… chẳng phải anh và Thư Ninh sẽ thuận lợi ở bên nhau sao?”

Một người khác cũng phụ họa:

“Đúng đó. Chính anh từng nói cuộc hôn nhân với Giang Mãn chỉ là liên hôn, giữa hai người vốn chẳng có tình cảm.”

Phó Dự Thâm vẫn quỳ dưới đất.

Đầu cúi thấp.

Im lặng rất lâu.

Rồi anh khẽ lẩm bẩm:

“Không có tình cảm…”

Làm sao có thể…

Không có tình cảm được…

Ôn Thư Ninh nghe vậy liền mừng rỡ.

Lúc nãy bị anh phớt lờ khiến cô ta vô cùng hoảng hốt.

Nhưng giờ nghĩ lại…

Đúng rồi.

Phó Dự Thâm vốn đâu yêu Giang Mãn.

Chỉ là cái chết đến quá bất ngờ nên anh nhất thời chưa thể chấp nhận.

Cô ta lập tức bước tới, dịu dàng đỡ anh.

“Dự Thâm.”

“Anh vốn đâu yêu chị ấy.”

“Mọi chuyện đã qua rồi.”

“Em nhìn anh như thế này… thật sự rất đau lòng.”

Không biết câu nói nào đã chạm vào giới hạn cuối cùng của anh.

Phó Dự Thâm bỗng đứng bật dậy.

Anh hất mạnh Ôn Thư Ninh ngã xuống sàn.

“Cút!”

Tiếng quát khiến cả căn phòng lặng ngắt.

Mấy người bạn vội đỡ Ôn Thư Ninh dậy, liên tục hỏi anh đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng Phó Dự Thâm chỉ lạnh lùng đuổi tất cả ra ngoài.

Anh…

Sao có thể không yêu Giang Mãn?

Từ đầu đến cuối…

Dù là kiếp trước hay kiếp này…

Anh đều yêu cô đến mức phát điên.

Đúng vậy.

Người trọng sinh không chỉ có Giang Mãn.

Phó Dự Thâm cũng đã quay về.

Kiếp trước…

Sau khi ôm thi thể Giang Mãn lao vào biển lửa, anh tưởng mình sẽ phải xuống địa ngục.

Không ngờ vừa mở mắt, anh đã trở lại năm đầu tiên sau khi kết hôn.

Điều khiến anh càng bất ngờ hơn…

Là Giang Mãn cũng nhớ lại mọi chuyện.

Ngày cô ôm lấy anh, khóc đến nghẹn ngào rồi liên tục xin lỗi.

Cô nói kiếp trước mình quá ngu ngốc.

Cô hứa lần này sẽ yêu anh thật lòng.

Khoảnh khắc ấy…

Anh từng hạnh phúc như đang nằm mơ.

Thế nhưng…

Anh vẫn đẩy cô ra.

Bởi anh sợ.

Sợ mọi chuyện sẽ lặp lại như kiếp trước.

Miệng cô nói yêu anh.

Nhưng trái tim lại chưa từng thuộc về anh.

Thà tự mình chịu đựng mọi khát khao cũng không muốn ở gần anh.

Thậm chí cuối cùng còn bỏ đi cùng một nam người mẫu.

Rồi chết thảm trong tay chính người đó.

Dẫu Giang Mãn đã nhiều lần khẳng định mình thật sự hối hận.

Dẫu cô liên tục nói muốn bù đắp.

Phó Dự Thâm vẫn không dám tin.

Anh sợ thêm một lần đặt trọn trái tim rồi lại bị nghiền nát.

Vì thế…

Anh cố tình đối xử lạnh nhạt.

Cố tình làm tổn thương cô.

Anh thuê một cô gái làm tiếp viên KTV đóng giả người tình.

Hết lần này đến lần khác dùng Ôn Thư Ninh để thử lòng Giang Mãn.

Anh muốn xem.

Nếu cô thật sự yêu anh…

Thì có thể kiên trì được bao lâu.

Anh tận mắt nhìn thấy ánh sáng trong mắt cô dần tắt.

Nhìn cô từng chút từng chút rơi vào tuyệt vọng.

Nói anh không đau…

Là nói dối.

Nhưng mỗi lần như vậy, anh lại tự nhủ.

Kiếp trước…

Anh còn đau gấp trăm ngàn lần.

Cô cũng chưa từng ngoái đầu nhìn lại.

Hơn nữa…

Anh còn tin rằng Giang Mãn vì ghen tuông nên mới vu oan cho Ôn Thư Ninh.

Lại nghĩ chính cô hại bà nội suýt trở thành người thực vật.

Vì vậy…

Anh quyết định đưa cô ra nước ngoài.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...