Piece of miracle/Chapter 2: Chapter 2:
20px

"Hah hah..." tôi thở dốc vì kiệt sức, cảm giác cứ như tất cả oxy trong phổi đã bị rút ra hết vậy. Tay chân tôi đau nhói, nó vừa đã đạt đến giới hạn của chính nó vậy, nhưng may mắn là điều đó xảy ra khi tôi đã tiêu diệt được 4 quân lính Optwine - kẻ địch của tôi.

"Ng-nguy hiểm quá..! Tưởng đâu chết mất tiêu rồi chứ!" 

"Mà mình ban nãy cũng điên thật, không hiểu sao lại kích động đến như thế..."

Khi cuộc chiến kết thúc với phần thắng nghiên hoàn toàn về phía tôi, tôi lại cảm thấy bản thân có gì đó không ổn khi vừa rồi lại có thể quá khích đến mức đạp nát họp sọ của ai đó. Hành động đó của tôi là lần đầu tiên, nó không phải vì thù hận vì chúng có thể vừa giết đồng đội của tôi...

Chỉ đơn giản là vì tôi đã cảm thấy rất vui khi mình đã làm việc ấy.

Thật khó chịu...

Nó hoàn toàn khác so với bản tính của tôi, giờ nhìn lại cái xác đã bị chính mình dẫm cho nát bét ở phía xa kia. Tôi lại cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào, nhưng may thay tôi đã kìm nén được nó ngược lại vào trong.

"Đừng quan tâm đến nó..."

"Băng bó cái đã!"

Tôi nhắm chặt hai mắt rồi lẩm bẩm, cố xóa đi hình ảnh ghê rợn kia ra khỏi đầu mình. Sau một lúc, tôi đã lấy lại được bình tĩnh rồi trấn lột đồ của quân thù nhằm tìm được những thứ có giá trị - giúp ít cho bản thân.

Mọi thứ có thể như là: đồ ăn, bình nước hoặc thậm chí là rượu và những đồ lặt vặt y tế như băng gạc mà tôi đang tìm kiếm.

"Ah... May quá, chúng có băng gạc!"

Sau một lúc trấn lột mấy cái xác của kẻ địch như chiến lợi phẩm, tôi cuối cùng cũng tìm thấy thứ mà mình đang thật sự rất cần. Rất nhanh tôi đã không chần chừ mà kéo áo lên một chút để lộ ra vòng eo thon gọn, nuột nà của bản thân có thể khiến bao phụ nữ phải ganh tị.

Tôi dùng tấm vải chùi chút máu còn đang chảy dài ra ở bên eo, sau đó lại nhẹ nhàng thoa chút thuốc khử trùng trước khi quấn băng gạc lại.

"Thế là xong! Quá hoàn hảo!!"

Tôi có chút tự hào vì bản thân đã làm tốt việc này, ầy... Ước gì bây giờ mọi người còn ở đây để rồi sẽ chú ý đến và khen ngợi tôi, xoa đầu hay tặng tôi kẹo hoặc bánh quy như một phần thưởng.

Chỉ tiếc...

Có lẽ họ vừa chết rồi.

"....."

"Phía trước có lẽ vẫn còn nhiều kẻ địch, cái bọn Opwine nó chẳng biết làm gì ngoài dùng cái trò lấy thịt đè người."

Tôi nói không có sai đâu, bọn quân xâm lược Opwine có lẽ do bọn chúng mở quá nhiều cuộc thanh trừng đẫm máu nên các tướng lĩnh dày dặn kinh nghiệm từ thời kỳ trước đã chết sạch hết cả rồi. Thế nên cũng dễ hiểu nếu bây giờ chúng chỉ biết dùng cái trò lấy thịt đè người.

Nhưng thật xui xẻo làm sao khi cái trò lấy thịt đè người của bọn Opwine lại thành công ở đất nước nhỏ bé, yêu chuộng hòa bình của chúng tôi. Cũng may trong cái rủi lại có cái may, khi thấy lũ xâm lược chỉ biết dùng có một chiêu duy nhất thì Tổng Tham mưu trưởng của chúng tôi đã chơi cái trò mèo vờn chuột với lũ Opwine.

Nói đơn giản là ngài ấy đã thông báo và hướng dẫn bọn tôi đánh du kích, đánh cho chúng kêu cha gọi mẹ dù bên chúng tôi mới là phe yếu thế. Tôi vẫn nhớ như in giọng nói hùng hồn của ngài trước bộ tín: "nếu chúng ta có thua đi chăng nữa thì cũng phải đánh cho chúng không dám quay lại đây thêm lần nào nữa!!" vậy nên dù thật sự có thua khi một đánh một với Opwine. Bọn tôi ít thì cũng phải đánh làm sao cho chúng thiệt hại ít nhất là gấp 3 lần phe mình.

"Không biết mọi người có ổn hay không nhỉ..? Mình lo cho họ quá, không biết có nên đi kiểm tra hay không?" 

Tôi rất băn khoăn không biết bản thân có nên đi kiểm tra một chuyến hay không, có lẽ nếu tôi đi thì chí ít cũng tìm thấy ít nhất một người trong đội vẫn còn may mắn sống sót sau vụ vừa rồi.

Nhưng suy nghĩ ấy lại nhang chóng tan biến đi khi tôi lại nghĩ kẻ địch rất có thể vẫn còn ở phía trước, dù sao thì nhóm 4 người Opwine mà tôi vừa may mắn giết được vẫn còn quá ít so với chiến thuật chết chóc của chính bọn chúng tạo ra.

"....."

"Có lẽ mình nên rút lui."

Không phải là tôi muốn bỏ mặc đồng đội của mình hay gì đó đâu...

Chỉ là bản thân tôi cũng sắp đến giới hạn rồi, nếu bây giờ không nhanh chóng rút lui và tìm một nơi nào đó an toàn để gửi đi điện tín yêu cầu hỗ trợ thì chắc bọn Opwine khi nhận ra nhóm của chúng tự dưng mất tích bốn người lại đi tìm cho coi. Lúc ấy khi xác nhận đồng đội chúng đã chết ở nơi này thì chắc không lâu sau đó chúng sẽ cho cả quân đi lùng sục tìm tôi khắp khu vực đó mất.

Vậy nên dù bỏ mặc đồng đội của mình ngay thời điểm nhạy cảm này nhìn trung có vẻ tệ hại, nhưng tôi cũng không còn cách nào khác... Việc bây giờ tôi nên làm là ưu tiên bản thân rút lui trước khi bọn Opwine bắt được rồi bị giết.

Và ví dụ tôi có đi xem đồng đội của mình và may mắn cứu được một người sống sót đi...

Vậy với vết thương bên eo của mình, tôi có thể trụ lại đến bao nhiêu lâu nữa đây..? Hahaha... Với cái cảnh này thì có mà chết vì mất máu đấy. Đồng đội được tôi cứu thì có lẽ có thể chạy được một lúc trước khi bị bắt và giết nếu bỏ rơi tôi vì tôi bị thương.

Tôi không thích nghĩ đến việc bị chính đồng đội bỏ rơi...

Vậy nên tôi đã chọn cách rời đi... Cái này không tính là bỏ rơi đồng đội đâu nhỉ?

Nhỉ?

◂▷◂▷◂▷◂▷◂▷

"Ahh... Vừa may mắn nhưng cũng vừa xui xẻo làm sao..." 

"...tuyết lại rơi dày đặc ngay lúc này."

Hết bão rồi lại trúc xuống cả những núi bông tuyết lên thân thể nhỏ bé của tôi, phủ kín một màu trắng lạnh lẽo khiến cơ thể tôi dần dần mất nhiệt.

"Mình có thể rút lui an toàn với thời tiết này, đồng thời mình cũng có thể chết nếu ở bên ngoài quá lâu."

Chạy trốn trong thời tiết thế này thật sự rất tốt, kẻ địch thường sẽ không thể truy đuổi vì chúng không biết tôi đã chạy đi hướng nào vì rất nhanh dấu chân mà tôi để lại sẽ bị xóa đi.

Mặc dù với thời tiết thất thường này tôi đã sống hơn 3 tháng với nó, điều đó vẫn không có nghĩa rằng tôi có thể chịu đựng được cái lạnh cực kỳ khắc nghiệt của đất nước mình. Nếu là ban ngày thì vẫn cố chịu được nhưng nếu đêm đến mà vẫn ở bên ngoài thì chắc chắc chết, vì nhiệt độ khi đêm đến có thể lên đến -45 độ và nó có thể dễ dàng lấy mạng bất cứ ai.

"L-lạnh quá! Ughh- có lẽ mình nên làm chút rượu để làm ấm." 

Nhân tiện! Tôi chưa đủ tuổi để có thể vui vẻ uống rượu mà không lo lắng gì.

Nếu dì Dana từ trại trẻ mà tôi đang sinh sống biết được tôi đang nốc rượu thì chắc dì ấy sẽ mắng tôi một trận và tét mông tôi mất thôi. Việc đó thật xấu hổ nếu như đám trẻ khác nhìn thấy, dù gì thì tôi cũng vừa 15 tuổi rồi chứ còn nhỏ nữa đâu mà.

"Dì Dana chắc chắn không biết đâu ha..."

Nghĩ đến việc bị dì ấy đánh cho một trận nhớ đời, tôi lại cảm thấy lạnh sóng lưng.

◂▷◂▷◂▷◂▷◂▷

-Vù vù

"Ahh... Lạnh quá..."

"Mọi chuyện càng ngày một tệ đi."

Sau một lúc chạy một quảng đường dài như chạy marathon, không biết từ lúc nào trời đã gần tối... Đó là điều kinh khủng nhất mà tôi không mong đợi. Nếu không nhầm thì tôi đã chạy hơn 10km rồi, nếu không phải vì nhiều lúc tôi mất phương hướng thì chí ít chắc cũng chạy đến một căn cứ quân sự nào đó của Orlando.

"B-buồn ngủ quá..."

"Cảm giác thật nặng nề..."

Trời càng lúc càng lạnh, hi vọng của tôi là rượu cũng đã bị tôi nhấm nháp đến giọt cuối cùng. Nếu bây giờ vẫn cứ ở ngoài thế này, kiểu gì tôi cũng chết cống vì bị hạ thân nhiệt mất thôi.

-Phịch

"Ah... Buồn ngủ ghê..."

"Nếu giờ đánh một giấc... Chắc cũng không sao đâu nhỉ..?"

Không 

Tôi hiểu rõ điều đó, nhưng mặt khác tôi lại nghĩ việc mình đánh một giấc ngay lúc này cũng không quá tệ như mọi người thường nói. Với ý nghĩ đó, vậy nên tôi đã để cơn buồn ngủ chiếm lấy tâm chí của mình và ngủ luôn ngoài trời lạnh giá dù tôi biết rõ cái giá phải trả có thể lớn đến mức nào.

"Mình muốn về nhà..."

Sống một cuộc sống mà chính bản thân không biết có thể chết bất cứ lúc nào, tôi lại thấy trại trẻ mồ côi do dì Dana quản lý lại tốt hơn gấp cả hàng triệu lần. Dù ngày ngày có thể chỉ có cháo loãng với chút rau dại, hay thậm chí có bữa còn không có cái ăn nhưng ít nhất chúng tôi vẫn có thể sống vui vẻ với nhau.

Nó tốt hàng triệu lần... Tôi sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn hay đau khổ vì ai đó mất đi, sẽ chẳng có nổi đau tinh thần hay thể xác ở nơi đó. Ở trại mồ côi, tôi có thể hát ca với Arina hay chơi trò gia đình với Lyubov hoặc có thể làm nũng với chị Svetlana bao nhiêu lần tùy thích.

Nghĩ đến điều đó...

Cuộc sống ấy thật đẹp làm sao.

"..! Này! Tại sao lại có một đứa trẻ ngoài đây giờ này vậy!?"

"Ơ khoan đã!!? Đó là đồng phục của lính Orlando chúng ta kia mà thưa cha!"

"Hả à ừm... Nhìn kỹ thì đúng thật..."

"Có lẽ chúng ta nên đưa cô bé về cái đã rồi tính tiếp, ở nơi này không ổn đâu!"

"Vâng thưa cha!"

Ai đang nói vậy?

Đầu óc tôi đã không được minh mẫn nữa rồi, dù không biết ai đang nói... Nhưng ít nhất thì đó không phải là giọng nói đáng ghét của bọn xâm lược.

Có lẽ...

Họ có thể sẽ cứu tôi..?

Tôi không chắc cho lắm... Nhưng tôi có cảm giác cơ thể mình bị ai đó nhấc bỗng lên vậy, người đó bế tôi theo kiểu công chúa... Haha... Hơi ngại à nha. Trong tình trạng không được ổn định, tôi vẫn cố nhìn xem người đang bế mình trong như thế nào, có lẽ người đó cũng nhận ra tôi đang nhìn chằm chằm cậu ta nên cũng nhìn xuống tôi một lúc trước khi mỉm cười thân thiện.

"Đừng lo lắng, chúng tôi sẽ cứu cô!"

"....."

Có lẽ tôi có thể tin tưởng cậu ta...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...