Quỷ Dị Tai Ương/Chapter 11: Côn đồChapter 11: Côn đồ
20px

Tô Thanh Sơn xuyên qua cánh cửa đi ra bên ngoài nhà.

Trước mắt cậu là con đường đất rộng lớn, đầy người qua lại. Sát vỉa hè là vài cửa hàng treo biển gỗ và cờ hiệu, tiếng rao hàng vang vọng và không khí huyên náo. Khung cảnh này rất giống với phim cổ trang mà cậu từng xem.

Cậu nhìn quanh một hồi, xác nhận bối cảnh của nơi này là một thị trấn hay một phố chợ thời phong kiến. Đột nhiên, ánh mắt cậu khựng lại.

Ở phía xa, cậu thấy mấy tên côn đồ vừa rồi.

"Là bọn chúng à?"

Tô Thanh Sơn suy nghĩ hồi lâu rồi quyết định bám theo bọn chúng để nghe ngóng về nơi đây.

Cẩu Sẹo đi từ đằng sau, sắc mặt có vẻ không vui và bực bội vì bị lão đại ngăn cản. Rồi cho đến khi không chịu được nữa, hắn chạy lên phía trước, đến bên cạnh tên lão đại.

"Lão đại, nếu tên nhóc họ Tô đó thực sự trả được số bạc còn nợ thì chúng ta sẽ tha cho hắn à?"

Lão đại nghe vậy, liền quay đầu sang Cẩu Sẹo mà nhếch mép, nụ cười đầy khinh miệt và gian xảo.

"Tha ư? Tại sao phải tha."

Nói tới đây, hắn liếm môi, sờ cằm suy nghĩ, ánh mắt lấp lánh ý đồ đen tối.

"Chậc. Nhớ lại dáng vẻ của vợ nó thật khiến ta muốn nếm thử một lần. Nếu tên nhóc đó thực sự có bản lĩnh để trả số bạc, thì ta sẽ kiếm cớ vẫn còn tiền lãi."

Mấy tên đàn em cười phá lên mà nịnh lấy lão đại. "Tâm cơ của lão đại thật khiến chúng em bội phục." 

Cẩu Sẹo xoa xoa hai bàn tay, khuôn mặt tươi cười hớn hở nói với lão đại. "Hì hì, lão đại, tiếp theo chúng ta nên làm gì?"

Lão đại dừng bước lại, nhắm mắt để suy nghĩ trong chốc lát.

"Vẫn như cũ. Đi thu tiền bảo kê, tiện thể vào khách điếm để nghỉ ngơi."

Tô Thanh Sơn lặng lẽ đi theo cùng bọn chúng suốt cả ngày. Cậu nhận ra, lịch trình của nhóm côn đồ này cực kỳ nhàm chán và đều đặn.

Nếu không đi thu bảo kê, thì là đi nhậu nhẹt trong các tửu lâu tồi tàn, chửi bới và khoe khoang.

"Chán quá."

Cậu không chịu nổi nữa, liền rời đi. Cậu bắt đầu tham quan khắp nơi trong khu vực này.

Qua lời kể lén lút của những người dân quanh đây, Tô Thanh Sơn biết được nơi cậu đang đứng là Lâm Phong Thành.

Cậu cũng được biết rõ hơn về bọn côn đồ kia, tên cầm đầu tên là Lão Đầu Tử. Chúng chuyên cướp bóc, ức hiếp dân lành, nhưng vì có kẻ quyền lực đằng sau chống lưng cho bọn chúng, cho nên quan phủ không thể làm gì được.

Tô Thanh Sơn lang thang suốt năm ngày trong Lâm Phong Thành. Cho tới khi trời tối hẳn, đường phố đã đóng cửa và người qua lại không còn ai. Nhưng sâu trong bóng tối, cậu thấy một đám người đang tụ tập lại.

"Lão đại, không phải còn hai ngày nữa sao?"

Lão Đầu Tử đáp lại hắn. "Ta nói thế mà ngươi cũng tin à?"

Tên vừa nói vẻ mặt nghi hoặc. Thấy vậy, một tên khác đi ra nói. "Ngươi là người mới à?"

Hắn ghé sát tai tên kia nói thầm. "Xưa nay, chúng ta làm gì có cái gọi là chữ tín."

...

Sâu trong bóng tối, Lão Đầu Tử ra lệnh cộc cằn. Bọn chúng nhảy vọt qua bức tường thấp bao quanh sân nhà Tô Thanh Sơn một cách lén lút và nhanh nhẹn.

Một tên đàn em móc ra một cái bình xịt từ trong túi, đi tới cánh cửa. Hắn ghé sát và xịt một làn khói không màu qua khe hở dưới chân cửa. Mùi ngọt gắt nhanh chóng lan tỏa.

Bọn chúng đợi tầm hai phút thời gian đủ để thuốc mê phát huy tác dụng. Lão Đầu Tử cười khoái chí, ánh mắt dâm đãng và độc ác. Hắn nhấc chân đạp tung cánh cửa gỗ cũ kỹ.

Tiếng động lớn vang vọng giữa đêm khuya.

Đám côn đồ ùa vào trong nhà, nhanh chóng tiến tới chiếc giường đặt ở góc phòng. Lão Đầu Tử là kẻ đi đầu. Hắn khịt mũi, liếm môi đầy vẻ thèm khát, đưa tay vén tấm chăn lên.

Nhưng khi tấm chăn được kéo lên...

Lão Đầu Tử kinh ngạc! Đôi mắt hắn mở to như muốn xé rách đi mí mắt. Chiếc giường trống rỗng, chỉ còn lại hai chiếc gối được kê giả vờ.

Đúng khoảnh khắc đó, từ trên trần nhà, một cái bóng núp kín trên những thanh gỗ bất ngờ buông hai tay hai chân, rơi thẳng xuống.

Một tiếng va đập nặng nề vang lên giữa đêm khuya tĩnh lặng.

Một gậy gỗ nặng nề đã công kích tới hộp sọ của Lão Đầu Tử. Hắn ta loạng choạng lùi về sau, hai tay ôm chặt đầu. Từ sâu trong tóc, một chất lỏng tanh nồng mùi sắt chảy dài từ trán xuống mũi.

Góc nhìn mờ đi, thính lực cũng theo đó mà ù ù. Bất ngờ này đến bất ngờ khác khiến hắn và cả đám đàn em có chút không kịp phản ứng.

Tô Thanh Sơn tay cầm gậy gỗ dính máu đứng thẳng người. Ánh mắt hắn sát khí nhìn chằm chằm gã Đầu Tử.

"Ta biết ngay sẽ có ngày này." Giọng hắn trầm đục và đầy phẫn uất.

Hắn liếc nhìn đám người đằng sau tên Lão Đầu Tử, giọng nói mang theo ác cảm không che giấu. "Các ngươi nghĩ ta không biết ý đồ của các ngươi sao? Trong Thành này, số lần chúng mày không giữ lấy lời hứa với người khác... rất nhiều đấy!"

Lão Đầu Tử thân thể hơi ngả về sau. Hắn loạng choạng nhưng kịp chống tay vào tường.

Đám đàn em thấy vậy liền chạy lên đỡ, giọng nói hốt hoảng. "Lão đại, không sao chứ?!"

Lão Đầu Tử cố gắng giữ lấy tỉnh táo. Những gân xanh từ trên trán và cánh tay nổi chi chít như dây điện. Hắn tức giận đến phát điên, lấn át cả lý trí.

Hắn gạt mạnh đám đàn em, chỉ thẳng vào Tô Thanh Sơn, gằn giọng đầy sát khí.

"Tụi mày! Lên đánh phế nó hai tay cho tao!"

Câu lệnh được phát ra, đám đàn em như kiến gặp mồi, lập tức xông tới như vũ bão. Tiếng gậy gộc và dao cùn va vào nhau loảng xoảng trong không khí.

"Tiểu tử dám đánh lão đại của chúng ta, thật không biết sống chết!"

Tô Thanh Sơn đứng yên nhìn bọn chúng lao tới. Ánh sáng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ chiếu vào phòng, lộ ra một khuôn mặt lạnh tanh của cậu. Sát khí tỏa ra từ ánh mắt hắn.

"Thích chơi hội đồng thế thì... cứ nhào vô đi!"

Tô Thanh Sơn hơi nghiêng người lên phía trước, đạp mạnh lên sàn nhà gỗ. Cơ thể lao đi, chạy thẳng tới phía đám côn đồ đang xông tới như vũ bão.

Khi cả hai bên sắp đến gần nhau, chỉ còn cách nhau một gang tay thì đột nhiên, Tô Thanh Sơn dừng lại!

Hắn nhanh nhẹn, chạy chệch sang bên phải, nhảy vọt qua bệ cửa sổ gỗ đang mở toang.

Tiếng đổ vỡ và va chạm vang lên bên ngoài.

Một màn này khiến cho bọn chúng ngớ người ra. Đám đàn em đang lao tới bỗng phanh gấp, khựng lại ngay giữa phòng, nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ trống rỗng với vẻ ngu ngốc và ngơ ngác.

Lão Đầu Tử, đang ôm đầu dính máu và cố gắng giữ thăng bằng, gầm lên một tiếng giận dữ.

"Mắc dịch! Còn đứng đó làm gì?! Mau đuổi theo nó!"

Tiếng quát vang vọng khiến đám đàn em giật mình, vội vàng quay đầu, đạp đổ đồ đạc và nhảy ra khỏi cửa sổ theo dấu Tô Thanh Sơn.

Bọn chúng chạy một lúc trên con đường đất tối tăm thì liền thấy bóng dáng Tô Thanh Sơn.

"Tìm thấy nó rồi!"

Tiếng kêu hả hê của đám côn đồ vang lên từ phía sau. Chúng bứt tốc đuổi theo, khoảng cách nhanh chóng được rút ngắn.

Tô Thanh Sơn nghe thấy tiếng động từ sau, quay đầu lại. Khuôn mặt hắn không hề có vẻ sợ hãi mà mang theo một nụ cười nhạt đầy thách thức.

"Ồ, cũng đuổi nhanh phết nhỉ?"

Bọn chúng đã gần tiến sát lấy cậu, chỉ còn cách vài trượng. Tô Thanh Sơn biết không còn thời gian để trêu đùa nữa.

Hắn dùng toàn bộ sức lực, bứt tốc chạy lên phía trước.

Thay vì chạy thẳng ra khỏi khu dân cư, hắn vòng mạnh qua một góc khuất, chạy ngược trở lại phía sân nhà mình. Hành động này khiến đám côn đồ ngạc nhiên, chúng nghĩ hắn quẫn trí nên quay về chịu chết.

Ngay khi chạy ngang qua bờ rào nơi hắn vừa nhảy ra, Tô Thanh Sơn nhún chân mạnh mẽ, nhảy vọt lên cao giữa không trung, hét lớn hết sức bình sinh.

"Thả dây ra đi, Vũ Tuyết!"

Vừa dứt, một tiếng roẹt sắc lạnh vang lên.

Cả đám côn đồ đang bám sát Tô Thanh Sơn vấp phải một sợi dây căng ngang đường, rơi nhào xuống đất.

Kèm theo đó là một mảng lưới cá lớn được giấu kỹ bằng cỏ khô rớt xuống từ trên cây, trùm chặt lấy ít nhất ba tên. Chúng gào thét và giãy giụa trong mớ bòng bong.

Tô Thanh Sơn tận dụng thời gian ngắn ngủi này. Hắn nhảy lên mái nhà cũ kỹ của mình. Từ vị trí cao, hắn dùng ánh mắt tìm kiếm.

Trên mái nhà đối diện, Tô Thanh Sơn nhìn thấy lão bà của mình. Nàng vừa buông sợi dây kích hoạt cái bẫy lưới.

Ánh sáng mờ nhạt của vầng trăng chiếu rọi lên hai người. Cả hai nhìn nhau qua khoảng không tĩnh lặng, một nụ cười nhẹ nhõm và yêu thương nở trên môi.

Nhưng...

Ngay lúc đó, một cái bóng đen lớn lặng lẽ xuất hiện đứng ngay sau Vũ Tuyết.

Tô Thanh Sơn kinh hoàng. Cậu nhìn thấy cái bóng đó, không ai khác ngoài Lão Đầu Tử.

"Cẩn thận, Vũ Tuyết!" Tô Thanh Sơn hô lớn hết sức mình.

Nhưng không kịp!

Trong chớp nhoáng hắn đã đến gần nàng, Lão Đầu Tử bịt chặt lấy miệng Vũ Tuyết, khóa chặt lấy thân người nàng bằng cánh tay to lớn của hắn.

Hắn cười khẩy với vẻ chiến thắng, ánh mắt trêu ngươi nhìn thẳng vào Tô Thanh Sơn đang đứng trên mái nhà.

Tô Thanh Sơn nhìn cảnh Vũ Tuyết bị khống chế, khuôn mặt biến sắc hoàn toàn. Sự bình tĩnh và dũng cảm ban nãy tan biến không còn chút dấu vết. Nỗi sợ hãi tột độ đã thay thế, nuốt chửng mọi lý trí của hắn.

Hắn quỳ sụp xuống mái nhà, hai tay giơ lên trong một cử chỉ cầu xin tuyệt vọng.

"Đừng làm hại nàng!" Giọng hắn khản đặc, như thể bị xé rách.

"Ngươi muốn gì ta có thể đáp ứng! Tiền bạc, ta sẽ cho hết."

Lúc này, Tô Thanh Sơn hoàn toàn mất kiểm soát. Tiền bạc, căn nhà, hay thậm chí là mạng sống của mình, hắn không quan tâm nữa. Chỉ duy nhất nàng là không được.

Lão Đầu Tử đứng trên mái nhà đối diện, tay siết chặt Vũ Tuyết, cười khẩy một cách ghê tởm. Ánh mắt hắn tràn đầy sự đắc thắng và mỉa mai.

"Sao vậy?" Hắn nhếch mép, giọng nói nhạo báng vang lên trong đêm khuya.

"Dáng vẻ hống hách khi nãy của mày đâu rồi, thằng nhóc?"

Hắn lắc nhẹ Vũ Tuyết trong vòng tay.

"Mày có biết ngay từ đầu tao muốn gì không? Không phải là tiền bạc. Tao đã nói rồi, tao muốn nếm thử người phụ nữ này. Và giờ, tao đã có được."

Lão Đầu Tử ghé sát tai Vũ Tuyết, nói điều gì đó độc địa khiến nàng rên lên một tiếng bị nghẹn lại, cơ thể run lên bần bật.

Hắn quay sang Tô Thanh Sơn, ra điều kiện tàn nhẫn.

"Nếu mày muốn lão bà của mày được yên ổn... tự phế bỏ hai tay của mày đi. Tao sẽ tha cho nàng."

Lời nói đó như một cú đánh chí mạng vào tâm hồn Tô Thanh Sơn. Hắn nhìn vợ mình, nhìn sự tuyệt vọng trong ánh mắt nàng. Hắn hiểu rằng, không có lựa chọn nào. Hắn đã thất bại hoàn toàn.

Tô Thanh Sơn ở hiện tại, nhìn ba người trên mái nhà một lúc lâu rồi nói.

"Này, đừng tin lời gã nói!" Tô Thanh Sơn gần như hét lên bên tai của chính mình ở hồi ức.

"Nhìn là biết không giữ lời hứa rồi! Đừng làm vậy!"

Tô Thanh Sơn trong hồi ức vẫn quỳ gối, im lặng vài giây. Sự tuyệt vọng đã phong tỏa mọi suy nghĩ. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đỏ ngầu vì căm hận và đau đớn, đáp lại Lão Đầu Tử.

"Được! Chỉ cần tha cho nàng ấy, ta làm gì cũng được!"

Lời nói đó dứt khoát và ngắn gọn, mang theo sự đầu hàng cuối cùng.

Tô Thanh Sơn ở hiện tại nghe thấy vậy, liền mở mắt to đầy kinh ngạc và thất vọng.

"Hả? Chắc mình nghe nhầm đúng không?! Chính mình nói là sẽ làm theo lời gã ta nói? Đùa chắc?"

Cậu lùi lại một bước, nhìn khuôn mặt đã mất hết hy vọng của chính mình và cười nhạo.

"Ngu xuẩn! Cả hai đều sẽ chết! Cả hai đều sẽ bị hắn hủy hoại! Tại sao không chiến đấu đến cùng?!"

Lão Đầu Tử thấy Tô Thanh Sơn đã chịu khuất phục, cười lớn đầy khoái trá.

"Ha ha ha! Ngoan lắm, thằng nhóc khôn ngoan! Ta thích những kẻ biết điều như mày!"

Hắn lôi Vũ Tuyết lại gần mép mái nhà, ghì chặt nàng trước mặt Tô Thanh Sơn.

"Vậy thì bắt đầu đi! Tự phế bỏ hai tay của mày ngay trước mặt người đàn bà này đi. Tao sẽ xem mày diễn trò trung nghĩa đến đâu!"

Tô Thanh Sơn lảo đảo đứng dậy. Hắn quên hết cơn đau do cái bẫy và sự sỉ nhục. Đôi mắt hắn chỉ nhìn duy nhất vào Vũ Tuyết, thấy nàng lắc đầu tuyệt vọng qua lớp bịt miệng của Lão Đầu Tử.

Tô Thanh Sơn từ từ đưa tay về phía cây gậy gỗ dính máu đang nằm dưới chân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...