Quỷ Dị Tai Ương/Chapter 12: Mạo hiểm cả tính mạngChapter 12: Mạo hiểm cả tính mạng
20px

Chương 12: Mạo hiểm cả tính mạng

Ngay tại lúc này, một thứ sinh vật không rõ hình thể xuất hiện ở sâu trong bóng tối và rú lên một tiếng quái đản. Sóng âm của nó mạnh đến nỗi khiến cho tóc và áo quần mọi người bay phần phật.

Lão Đầu Tử giật mình, quay đầu lại nhìn về phía nơi phát ra âm thanh một cách hoài nghi.

Chỉ chờ đúng khoảnh khắc này, Tô Thanh Sơn phi tới chỗ Lão Đầu Tử.

Hắn tốc độ cực nhanh, xuất hiện sau lưng Lão Đầu Tử như một cái bóng. Cây gậy gỗ được dương cao, nhắm thẳng vào đầu mà công kích tới.

Chết!

Cảm thấy một luồng khí bất an từ phía sau, Lão Đầu Tử phản xạ tức thời, hắn hất mạnh Vũ Tuyết sang phía Tô Thanh Sơn, đồng thời dùng sức ở hai chân bật nhảy ra sau để thoát đi khỏi đòn chí mạng.

Đánh lén thất bại. Tô Thanh Sơn ôm lấy Vũ Tuyết đang bị đẩy lùi về sau một cách thô bạo.

Thế trận bây giờ đã thay đổi. Không còn Vũ Tuyết để uy hiếp, Tô Thanh Sơn trừng mắt nhìn chằm chằm Lão Đầu Tử. Trong ánh nhìn của hắn lờ mờ hiện lên một sát khí lạnh lẽo khó có thể che giấu.

"Nàng lùi ra sau đi." Tô Thanh Sơn nói, giọng nói trầm đục đầy cảnh giác.

Vũ Tuyết gật đầu, ánh mắt chứa đầy lo lắng nhưng vẫn tin tưởng. "Chàng nhớ cẩn thận."

Tô Thanh Sơn mỉm cười trấn an, nụ cười tự tin hiên lên.

"Yên tâm. Ta sẽ không thua dễ vậy đâu, bởi vì ta sẽ là người thắng."

Lão Đầu Tử cười khinh bỉ. "Mày cũng tự tin gớm nhỉ? Chẳng qua lúc nãy tao hơi bất cẩn thôi."

Tô Thanh Sơn cắt ngang lời nói của lão, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thủng đối phương. "Câm mồm vào và chiến đi!!

Gân xanh nổi lên khắp khuôn mặt Lão Đầu Tử. Bị xúc phạm khiến cho hắn điên tiết. "Xem ra không đánh mày thành phế nhân là không được mà! Không biết khi ta cắt cái lưỡi hỗn hào đó của mày thì mày còn ngông cuồng được nữa không."

Tô Thanh Sơn không đánh trước mà chỉ chờ đợi Lão Đầu Tử phản công trước. Bởi trong lòng hắn tự có phán đoán.

Đối phương hẳn là bị mình khiêu khích, và mình cũng chưa đánh nhau với hắn bao giờ. Vậy nên quan sát cách đánh của hắn trước đi.

Lão Đầu Tử giận run cả người, không thể kiềm chế thêm được nữa. Hắn gầm lên một tiếng, mà lao thẳng tới Tô Thanh Sơn.

"Tao sẽ bóp nát xương của mày!"

Hắn vung cánh tay to lớn, đấm một cú thẳng vào mặt Tô Thanh Sơn. Đòn đánh mạnh mẽ tung tới, mang theo sức nặng của sự phẫn nộ bị dồn nén.

Tô Thanh Sơn trực giác cực nhanh. Hắn nghiêng đầu nhẹ sang bên phải, thoát hiểm trong gang tấc. Cú đấm sượt qua má hắn, luồng gió thổi tung mái tóc lên.

Ngay khi né đòn, Tô Thanh Sơn nhanh chóng lùi về sau nửa bước, cây gậy gỗ trong tay hắn vụt lên một cách chính xác, nhắm thẳng vào sườn đối thủ.

Lão Đầu Tử cảm thấy một cú va chạm đau điếng nơi xương sườn. Mặc dù hắn mặc y phục dày nhưng cú đánh bằng gậy gỗ vẫn thấm vào tận xương. Hắn lảo đảo một chút.

Lão Đầu Tử chợt nhận ra sự khác biệt rõ ràng giữa Tô Thanh Sơn đang đối diện hắn. Ánh mắt lạnh lẽo và cách di chuyển bình tĩnh, dứt khoát kia không phải của một người dân thường.

"Mày!  Hóa ra trước giờ mày toàn giả vờ yếu đuối!" Lão Đầu Tử rút từ thắt lưng ra một con dao phay cũ kỹ, lưỡi dao sứt mẻ nhưng sắc lạnh, nhắm vào cổ Tô Thanh Sơn mà chém xuống!

Tô Thanh Sơn không chần chừ, đẩy mạnh Vũ Tuyết đứng sau mình lùi thêm vài bước nữa để nàng hoàn toàn an toàn. Hắn dùng cây gậy trong tay đỡ ngang cú chém chí mạng.

Âm thanh kim loại và gỗ va chạm chát chúa vang lên. Cây gậy gỗ rạn nứt một đoạn, nhưng Tô Thanh Sơn vẫn đứng vững.

Hắn lợi dụng lực đẩy từ cú va chạm, xoay người một vòng, vung gậy quét vào chân Lão Đầu Tử. 

Ngay khoảnh khắc gậy gỗ sắp va chạm vào chân hắn, thì bất ngờ một bóng hình to lớn và quỷ dị bất ngờ rơi thẳng xuống từ trên trời, giáng xuống chính giữa vị trí hai người đang giao chiến.

Mái nhà cũ kỹ hoàn toàn không chịu nổi sức nặng khổng lồ đó. Gỗ mục nát, ngói vỡ vụn... cả ba người đều rơi xuống mái nhà.

Tiếng đổ vỡ và va đập dữ dội chấn động xung quanh.

Khói bụi và ngói vụn từ mái nhà tản đi dần, lộ ra khung cảnh tan hoang.

Giữa đống đổ nát, sinh vật quái dị kia lộ rõ hình dạng khủng khiếp. Thân hình to lớn như một chiếc ô tô, với lớp da sần sùi giống thằn lằn. Đáng sợ nhất là năm cái đầu nhọn hoắt, và từ cổ nó có vô số xúc tu đen xì đang ngọ nguậy một cách ghê tởm.

Tô Thanh Sơn và Lão Đầu Tử bị vùi lấp trong đống gỗ và bụi bặm. Cả hai hoàn toàn quên mất cái thứ đó, do tập trung vào đối thủ mà họ quên rằng trước đó đã có một tiếng gầm quái dị của một sinh vật.

Lão Đầu Tử nằm thảm hại dưới đống đổ nát, dao phay vẫn nằm chặt trong tay. Hắn hộc máu vì cú ngã, nhưng ánh mắt hắn tràn đầy kinh hãi khi nhìn thấy quái vật đang ngọ nguậy cách đó không xa.

Tô Thanh Sơn cũng bị thương nặng sau cú ngã, nhưng hắn cố gắng gượng đứng lên. Hắn nhìn chằm chằm vào quái vật, rồi liếc sang Lão Đầu Tử.

Lão Đầu Tử cảm thấy toàn thân lạnh toát. Sự sợ hãi trước sinh vật vượt quá sức tưởng tượng đã lấn át cả cơn giận.

"Chết... Chết tiệt là quỷ dị! Tại sao nó lại xuất hiện ở trong Lâm Phong Thành?!"

Tô Thanh Sơn phớt lờ đi thứ đó, đứng dậy giữa đống đổ nát mà loạng choạng tiến tới về phía Lão.

Lão Đầu Tử thấy Tô Thanh Sơn càng ngày càng tiến gần về phía hắn thì bắt đầu sợ hãi, bởi hai chân hắn đã bị đống gạch đè nát, căn bản không thể đứng dậy được. Hắn run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra.

Hắn lắp bắp nói. "Khoan, khoan đã!" Lão Đầu Tử vội vàng giơ dao phay lên, ra hiệu ngừng chiến.

"Thằng nhóc, mày thấy con quái vật kia không?! Tạm thời đình chiến được không...!?"

Tô Thanh Sơn hoàn toàn phớt lờ lời đề nghị của hắn. Sát khí trong ánh mắt hắn không hề giảm bớt mà còn tăng lên gấp bội. Trong mắt hắn, Lão Đầu Tử bây giờ không khác gì cá nằm trên thớt.

"Ngươi nghĩ ta ngu chắc?" Tô Thanh Sơn gầm lên một tiếng phẫn nộ.

Hắn vung cây gậy gỗ đang nứt toác trong tay phi thẳng tới Lão Đầu Tử.

Lão Đầu Tử kinh hoàng. "Mày điên rồi! Tao nói ngừng chiến! Mày muốn chết cả lũ sao?!" Hắn vừa lùi vừa hét, dùng dao phay đỡ lấy đòn đánh. 

Âm thanh va chạm và gỗ gãy vang lên. Tô Thanh Sơn không nói một lời, hắn lại tiếp tục vung gậy xuống.

Lão Đầu Tử chỉ muốn trốn thoát, hắn đảo mắt tìm kiếm đường chạy. Tuy nhiên, Tô Thanh Sơn như một con thú điên, liên tục áp sát và tấn công Lão, dồn hắn về phía sau không ngừng.

"Khốn kiếp!" Lão Đầu Tử hụt hơi, máu tươi trào ra từ miệng do cú ngã. Hắn căm hận tột độ, nhưng lại không thể làm gì được.

Ngay lúc này, Cái kia quỷ dị đã ngọ nguậy và định hình xong. Năm cái đầu của nó đồng loạt ngẩng lên, những xúc tu đen bắt đầu quơ quạng trong không khí.

Bị Tô Thanh Sơn ép sát đến cực điểm, Lão Đầu Tử ném con dao trong tay về phía Tô Thanh Sơn.

Cậu nhẹ nhàng tránh đi con dao đang phi tới, ánh mắt lạnh lẽo theo sát Lão Đầu Tử. Lúc này Tô Thanh Sơn như một con thú săn mồi, cậu không hề gấp gáp mà từng chút một đi tới phía Lão Đầu Tử.

Trong cơn hoảng loạn. Lão Đầu Tử bò lùi về sau một cách điên cuồng, cho tới khi sau lưng có cảm giác ướt và nhớt nháp. Sắc mặt biến đổi. Hắn chậm rãi quay đầu nhìn về phía sau lưng.

Chỉ thấy một dạng xúc tu trơn nhẵn đầy gai mềm chạm lấy Lão Đầu Tử. Hắn không ngừng cảm thấy rùng mình, da gà nổi khắp nơi.

OÀNH!

Kéo lê âm thanh bạo lực phát ra, hai tay Lão Đầu Tử bị khóa chặt bởi xúc tu. Hắn giãy giụa hoảng loạn, muốn thoát ra khỏi thứ kinh tởm này.

"Không! Thả tao ra! Mày thả tao ra!"

Đối với cảnh tượng trước mắt, Tô Thanh Sơn chỉ đứng nhìn, không có hành động gì tiếp theo.

Càng giãy giụa, xúc tu đó càng quấn chặt hơn. Từ trong ngóc ngách mảnh vỡ chui ra từng cái xúc tu to nhỏ, bò lên tới cổ Lão Đầu Tử mà quấn chặt, nghẹt thở, chèn ép phổi xông tới.

"Ặc."

Không lâu lắm, một trận rung chuyển nhẹ từ mặt đất. Chúng giày dặn như tiếng bước chân của một sinh vật to lớn. Cái kia quỷ dị hiện tại đã đứng thẳng trước mặt Lão Đầu Tử, che khuất hoàn toàn ánh trăng.

Nó đem thân thể hắn kéo lên cao. Tiếp theo là một màn chấn động thị giác và vị giác đối với Tô Thanh Sơn. Nửa thân trên của Lão Đầu Tử bị tách ra thô bạo bởi những xúc tu, trực tiếp đem nửa thân trên mà nuốt xuống. sau cảnh tượng rửa mắt ấy là một thứ âm thanh nhai giòn giã kêu lên kinh khủng.

Sau khi nuốt chửng nửa cỗ thân xác còn lại, cái đầu gớm ghiếc của con quái vật hơi cúi xuống. Vô số con ngươi đen kịt, đặc quánh như hố đen chằm chằm nhìn vào Tô Thanh Sơn. Rõ ràng, thứ quỷ dị này chỉ coi cậu như một loại gia súc có thể xẻ thịt bất cứ lúc nào. Cơn đói cồn cào vẫn chưa được lấp đầy, mà con mồi ngon lành trước mắt chẳng khác nào một bữa tiệc dâng tận miệng.

Chỉ trong một ý nghĩ, vô số xúc tu như nhận được mật lệnh, đồng loạt phóng thẳng về phía cậu. Chúng lao đi vun vút với số lượng áp đảo, đan xen chằng chịt như một tấm lưới khổng lồ che lấp cả bầu trời lẫn mặt đất. Ngoài con đường duy nhất phía sau, dường như mọi ngả đường sống sót đều đã bị phong tỏa.

Tô Thanh Sơn lùi lại một bước định tẩu thoát, nhưng tấm lưng chợt va phải một bức tường bê tông lạnh lẽo. Ánh mắt cậu tràn đầy kinh ngạc nhìn sau lưng, ngay cả lối thoát sau lưng, cũng đã bị đống đỗ nát chặn lấy lối đi. Nhìn thủy triều xúc tu đang cuồn cuộn ập đến, cậu khẽ nghiến răng.

Bất chợt, ánh mắt cậu bắt gặp một con dao cùn nằm lăn lóc dưới tảng đá bên phải, thứ mà Lão đầu tử đã vứt lại trong cơn hoảng loạn.

Một ý nghĩ điên rồ lóe lên. Mở ra một con đường máu! Bốn bề thụ địch, như lời vị hiền nhân từng nói, bỏ chạy đôi khi chỉ dẫn đến cái chết nhanh hơn, sao không trực diện đối đầu để tìm lấy một tia hy vọng mỏng manh?

Cậu lao tới chộp lấy con dao, hít một hơi thật sâu để bình định nhịp tim, rồi phóng thẳng về phía trái. Một sợi xúc tu lao đến xé gió, Tô Thanh Sơn nhẹ nhàng bật nhảy, né gọn cú đâm chí mạng trong gang tấc.

Thế nhưng, ngay khi cậu còn đang ở trên không trung, một xúc tu khác từ chính diện đã áp sát. Theo phản xạ bản năng, tay phải cậu vung mạnh dao lên. Một mảng thịt lớn đứt lìa, huyết dịch màu xanh lục tanh tưởi bắn tung tóe.

Đòn tấn công bất ngờ khiến đám xúc tu từ không trung lẫn dưới đất rụt lại cấp tốc trong đau đớn. Tận dụng chút thời gian thở dốc quý giá, cậu tiếp tục lao đi theo hướng cũ. Nhưng lúc này, đôi mắt đỏ ngầu tơ máu của quỷ đi kia đã khóa chặt lấy cậu. Sự tức giận bùng phát, quỷ dị ấy đã thực sự coi cậu là kẻ thù cần phải nghiền nát, bởi con mồi thấp kém này vừa dám chém đứt một phần cơ thể của nó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...