Quỷ Dị Tai Ương/Chapter 4: Truy đuổi.Chapter 4: Truy đuổi.
20px

Đại sảnh âm u, nuốt chửng ánh sáng ít ỏi từ bên ngoài. Không khí nồng nặc mùi cũ kỹ, ẩm mốc, trộn lẫn với một mùi thuốc sát trùng. Trần nhà cao vút, những chiếc đèn huỳnh quang cũ kỹ nhấp nháy liên hồi, tạo ra một cảm giác bồn chồn, lo sợ.

Lý Trí Viễn đi bên cạnh, thấy cậu đờ đẫn liền huých nhẹ khuỷu tay. “Tô Thanh Sơn, đi thôi. Bọn hắn đang nhìn kìa.”

Phạm Thái Cường, vẻ mặt vẫn còn trắng bệch sau vụ đồ sát của Cáo Một Đuôi, lầm bẩm. “Con mẹ nó, bệnh viện gì mà như cái nhà ma. Mấy cái quy tắc vớ vẩn này có tác dụng thật à?”

Trần Bạch Dương, người đi cuối cùng, ánh mắt sắc lạnh quét qua mọi góc tối. Anh ta lạnh lùng đáp. “Nếu không muốn bị giết chết thì tốt nhất nên tuân theo."

Người bảo vệ dẫn đường đưa họ đến một hành lang dài, tối tăm. Những cánh cửa phòng bệnh hai bên đều đóng kín. Cả nhóm dừng lại trước một căn phòng rộng được mở toang, bên trong có một tấm bảng lớn và một chồng giấy tờ. Đây có vẻ là Điểm Bắt Đầu của họ.

“Tất cả Vận Mệnh giả cố sống sót, tôi chỉ dẫn đường đến đây thôi, còn lại thì dựa vào chính các ngươi.” Giọng người bảo vệ vọng ra, rồi hắn bỏ mặc mọi người mà rời đi.

Trần Bạch Dương tiến sâu vào căn phòng đang mở. Ba người còn lại cũng nhanh chóng theo sau. Hắn đảo mắt quan sát một lượt, rồi ánh mắt dừng lại ở một mảnh giấy cũ kỹ trên chiếc bàn gỗ mục, liền đưa tay nhặt lên đọc.

"Ngày mười, tháng ba, năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu, tôi tên là Trương Phàm, là một bác sĩ tâm thần. Nếu có ai đọc được tờ giấy này, thì có lẽ thảm kịch đã thực sự xảy ra."

Tô Thanh Sơn ghé sát lại, đôi mắt tò mò dõi theo từng dòng chữ trên tay Trần Bạch Dương. Cùng lúc đó, hai người kia vẫn đang khẩn trương lục soát mọi ngóc ngách căn phòng.

"Chúng tôi đang tiến hành một dự án thí nghiệm tại bệnh viện này. Nếu thành công, các bệnh nhân ảo giác có thể được chữa khỏi vĩnh viễn..."

Lật sang mặt sau, hắn chỉ thấy một dòng chữ duy nhất, được viết vội vã, đầy hoảng loạn.

"Ca thí nghiệm đã thất bại thảm hại. Hắn... hắn đã phát điên hoàn toàn, và hắn muốn giết hết mọi người ở đây."

Tô Thanh Sơn hỏi Trần Bạch Dương.

"Tiếp theo chúng ta nên làm gì?"

Trần Bạch Dương đặt tờ giấy xuống bàn, nhìn cậu đáp.

"Trong tờ giấy có nhắc đến một thí nghiệm nào đó, có lẽ đó là manh mối quan trọng. Hiện tại thông tin còn quá ít, có lẽ chúng ta nên đi khám phá hết mọi thứ tại bệnh viện này."

Phạm Thái Cường, đang lục lọi ngăn kéo, ngẩng phắt dậy, gương mặt trắng bệch thêm vài phần.

"Khám phá? Ý anh là lang thang trong cái bệnh viện hoang này á? Anh không thấy cái biển QUY TẮC CẦN GHI NHỚ kia à? Với lại, chúng ta còn chưa biết Vận Mệnh là cái quái gì nữa!"

Lý Trí Viễn đẩy gọng kính, ánh mắt bình tĩnh lướt qua dòng chữ đỏ như máu ở sảnh chính. "Quy tắc là thứ duy nhất ràng buộc chúng ta với sự sống. Nhưng nếu muốn sống sót, chúng ta phải tìm hiểu cội nguồn của mọi chuyện."

Anh ta quay sang Tô Thanh Sơn. "Phòng này có vẻ là phòng làm việc của nhân viên."

"Chúng ta nên đi kiểm tra manh mối ở bên ngoài nhanh chóng."

"Kiểm tra cái gì?" Tô Thanh Sơn hỏi.

Lý Trí Viễn chỉ tay vào một tấm bảng lớn treo trên tường, chi chít sơ đồ và những dòng chữ đã phai mờ. "Sơ đồ bệnh viện, nhật ký làm việc... bất cứ thứ gì giúp chúng ta xác định, phòng an toàn và giải mã bí ẩn của bệnh viện này."

Phạm Thái Cường càu nhàu, nhưng vẫn cúi xuống lục tìm dưới gầm bàn. Trần Bạch Dương im lặng, đi thẳng đến tấm bảng, dùng ngón tay gạt đi lớp bụi dày.

"Đây là sơ đồ tổng thể." Trần Bạch Dương nói với giọng lạnh lùng. "Bệnh viện có mười tám tầng, một cái tầng hầm. Khu vực an toàn có lẽ là tầng này."

Tô Thanh Sơn nhìn theo. Tầng này được đánh dấu màu xanh, các tầng trên là màu đỏ và màu đen. Phòng số 001, nơi bị cấm gõ cửa, nằm ở tầng mười tám.

Đột nhiên, Phạm Thái Cường kêu lên một tiếng thất thanh, tay rút vội ra khỏi ngăn kéo.

"Cái gì thế!" Lý Trí Viễn giật mình quay lại.

Phạm Thái Cường run rẩy chỉ vào ngăn kéo. "Có... có một cái mắt giả! Nó nhìn chằm chằm vào tao!"

Thấy đồng đội hoảng loạn, Tô Thanh Sơn nhanh chóng bước tới. Quả thật, nằm gọn trong ngăn kéo là một con mắt thủy tinh cũ kỹ, màu nâu vàng, dường như đang dõi theo mọi cử động của họ trong ánh đèn nhấp nháy.

"Không có gì đâu." Tô Thanh Sơn trấn an, mặc dù tim cậu cũng đang đập nhanh. Cậu lấy tay chạm vào con mắt. Lạnh lẽo.

"Nhưng... nó là mắt người thật mà." Phạm Thái Cường thì thào.

"Chắc là mắt giả, chẳng qua nhìn nó... giống thật một chút, chắc vậy."

Trần Bạch Dương bước tới, liếc nhìn con mắt rồi quay đi, không chút cảm xúc. "Vô nghĩa. Tập trung vào manh mối chính."

Lý Trí Viễn hắng giọng, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh cho cả nhóm. "Thời gian đang chạy. Chúng ta phải hành động. Quy tắc đầu tiên là không được chạy trên hành lang sau mười giờ tối. Hiện tại trời tối rồi, nhưng không rõ mấy giờ. Chúng ta phải tìm đồng hồ hoặc lịch."

Tô Thanh Sơn đặt lại con mắt giả vào ngăn kéo. Cậu cảm thấy rõ ràng rằng, trò chơi này không chỉ là thử thách sống còn, mà giống như đang che giấu đi gì đó.

"Vậy thì đi thôi." Tô Thanh Sơn dứt khoát nói. "Chúng ta bắt đầu từ tầng này đi, tìm kiếm phòng có đồng hồ và lịch. Cố gắng tránh xa khu vực màu đen trên sơ đồ."

Cả nhóm rời khỏi căn phòng an toàn, bước chân vang vọng trên hành lang tối tăm, lạnh lẽo của Bệnh Viện Tâm Thần Bị Bỏ Hoang.

Họ di chuyển dọc theo hành lang tầng một, nơi ánh sáng nhấp nháy yếu ớt và mùi ẩm mốc càng lúc càng nặng. Họ cố gắng giữ tốc độ chậm nhất có thể để quan sát, đồng thời tránh gây ra tiếng động lớn.

Lý Trí Viễn đi trước mọi người, ánh mắt dò xét từng cánh cửa. Phạm Thái Cường bám sát phía sau, thỉnh thoảng lại giật mình quay lại như thể có ai đang theo dõi.

"Chết tiệt, tối quá!" Phạm Thái Cường thì thầm, giọng run rẩy. "Nếu có cái gì đó nhảy ra thì sao?"

Trần Bạch Dương, người đi cuối cùng, lạnh lùng đáp. "Nếu có, cứ giữ im lặng. Quy tắc đầu tiên là không chạy trên hành lang sau mười giờ tối. Chúng ta chưa biết chính xác thời gian, nhưng tốt nhất không nên mạo hiểm."

Họ đi qua một vài phòng bệnh đóng kín, cánh cửa gỗ cũ kỹ mang số hiệu đã phai mờ. Đến cuối hành lang, họ phát hiện một căn phòng có tấm biển đề là "PHÒNG Y TÁ TRỰC".

Cánh cửa không khóa.

Lý Trí Viễn ra hiệu. Trần Bạch Dương cẩn thận mở cửa.

Bên trong phòng trực nhỏ hẹp, có một chiếc bàn kim loại lộn xộn, vài chiếc ghế nhựa đổ nghiêng và một tấm bảng ghi chép đã mốc meo. Điều quan trọng là một chiếc đồng hồ đang treo trên tường.

Tô Thanh Sơn thở phào nhẹ nhõm, tiến nhanh tới. Kim đồng hồ chỉ chín giờ năm mươi lăm phút tối.

"Chỉ còn năm phút nữa là đến giờ cấm chạy!" Lý Trí Viễn thốt lên, giọng pha chút căng thẳng.

Phạm Thái Cường lập tức cúi gằm người xuống, rúc vào góc tường. "Mẹ ơi, chỉ còn năm phút! Giờ chúng ta làm gì? Chúng ta không được chạy!"

Trần Bạch Dương, tay vẫn cầm chiếc đèn pin nhỏ, quét qua căn phòng. "Tìm lịch, nhanh lên! Chúng ta cần biết hôm nay là ngày bao nhiêu và có bao nhiêu ngày an toàn."

Tô Thanh Sơn và Lý Trí Viễn ngay lập tức lục soát ngăn kéo bàn. Trong một ngăn kéo bị kẹt, Lý Trí Viễn tìm thấy một cuốn lịch bàn cũ kỹ.

Ghi chú trên lịch. Hôm nay, Thứ Ba, Ngày 15.

"Thứ Ba, Ngày 15," Lý Trí Viễn thông báo. "Quy tắc nói khu vực an toàn chỉ được bổ sung vật phẩm sơ cứu trong ba ngày. Nếu hôm nay là ngày đầu tiên..."

"ẦM!!!"

Một tiếng động cực lớn, như thể một vật thể nặng nề vừa đổ sập xuống, vang lên từ tầng trên. Kèm theo đó là một tiếng gào thét kinh hoàng, ngắn ngủi nhưng xé toạc sự tĩnh lặng của bệnh viện.

Cả bốn người đứng sững lại, mọi kế hoạch bị cuốn trôi bởi sự sợ hãi tột độ. Chiếc đồng hồ treo tường vẫn tíc tắc, kim giây chầm chậm tiến đến con số mười giờ.

"KÉTTT..."

Âm thanh kinh khủng hơn cả tiếng gào thét vang lên. Đó là tiếng cửa kim loại, có lẽ là thang máy hoặc là cánh cửa va đập, một thứ gì đó đang chầm chậm mở ra ở phía hành lang họ vừa đi qua.

"Chết tiệt! Có ai đó đang tới!" Phạm Thái Cường lắp bắp, hoàn toàn mất bình tĩnh.

Tô Thanh Sơn cảm nhận được luồng gió lạnh buốt lùa vào từ phía hành lang. Cậu nhìn đồng hồ. Đúng mười giờ tối.

Tất cả ánh đèn huỳnh quang trong hành lang vụt tắt. Cả tầng trệt chìm vào bóng tối sâu thẳm, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin trên tay Trần Bạch Dương và ánh trăng lờ mờ bên ngoài cửa sổ.

Tô Thanh Sơn ghé sát tai Lý Trí Viễn. "Chúng ta không chạy được nữa. Nấp!"

Nhưng đã quá muộn. Ngay khi ánh đèn vừa tắt, một bóng hình mảnh dẻ đã đổ dài in hình trên ngưỡng cửa phòng y tá. Bóng hình ấy chặn đứng nguồn sáng yếu ớt từ hành lang. Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ xa xăm, Tô Thanh Sơn chỉ thấy đó là một hình hài mặc đồng phục y tá trắng cũ kỹ, mái tóc đen dài rũ rượi che gần hết khuôn mặt.

Đó là một nữ y tá.

Thứ đáng sợ nhất nằm trong tay cô ta chính là một chiếc kéo phẫu thuật khổng lồ, lưỡi kéo dài tới cả mét, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng.

Lý Trí Viễn cứng đờ người. Phạm Thái Cường phát ra một tiếng thét nghẹn trong cổ họng, hoàn toàn tê liệt vì sợ hãi.

Không có quy tắc nào cấm những sinh vật tâm linh này tàn sát con người.

Bóng trắng lao tới với tốc độ kinh hoàng, không hề tạo ra tiếng động. Khoảng cách giữa họ và lưỡi kéo chỉ còn tính bằng gang tấc.

Tô Thanh Sơn là người duy nhất phản ứng kịp. Cậu đang đứng gần Phạm Thái Cường nhất. Theo bản năng sinh tồn tàn nhẫn, cậu với tay chộp lấy cổ áo Phạm Thái Cường, dùng toàn bộ sức lực ném thẳng đồng đội về phía luồng sáng nhập nhoạng của hành lang, ngay trước mũi chiếc kéo.

"KHỰC!"

Tiếng va chạm khô khốc và một âm thanh tê tái vang lên, bị bóp nghẹt ngay lập tức. Tô Thanh Sơn không quay đầu nhìn. Cậu chỉ thấy một màn sương đỏ thẫm vụt qua tầm mắt, rồi mùi máu tươi nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Cậu đã sống được một giây.

Lý Trí Viễn và Trần Bạch Dương, dù kinh hoàng đến tột độ trước hành động và cảnh tượng vừa xảy ra, cũng không ngu ngốc đứng lại. Họ quay người, bám sát theo Tô Thanh Sơn, lao ra cửa phòng khác theo một hành lang phụ tối tăm.

Phía sau, ma nữ y tá đã dừng lại. Cô ta không đuổi theo. Trong bóng tối, chỉ còn lại âm thanh rùng rợn của chiếc kéo khổng lồ đang hoạt động, cùng với những tiếng nhai nuốt ẩm ướt và ghê rợn vang vọng khắp phòng trực.

Phạm Thái Cường đã trở thành bữa tiệc khuya của bệnh viện. Anh ta không chỉ bị loại khỏi trò chơi mà còn bị phân giải thành những mảnh vụn.

Tô Thanh Sơn chạy như điên. Sự hối hận và sợ hãi bị đè nén dưới ý chí sinh tồn lạnh lẽo. Cậu không dám nghĩ về khuôn mặt trắng bệch của Phạm Thái Cường trước khi bị ném đi.

"Quy tắc không phải có nói không được chạy vào lúc mười giờ tối à, sao giờ các cậu lại chạy hết vậy!"

"Tô Thanh Sơn! Cậu nói vậy sao không đi bộ đi mà lại chạy như chó mất tang thế kia!?" Trần Bạch Dương từ đằng sau mà chửi cậu.

Lý Trí Viễn, khuôn mặt tái mét nhưng vẫn giữ được chút lý trí, nghiến răng. "Quy tắc này là giả, không chạy thì có mà chết."

"Tầng... tầng hầm!" Trần Bạch Dương vừa chạy vừa thở dốc. "Sơ đồ có nói có khu an toàn ở đó. Có lẽ... có đường thoát hoặc nơi ẩn nấp."

Họ lao tới cầu thang gần nhất, ánh mắt sắc lạnh của Trần Bạch Dương vẫn quét liên tục tìm kiếm sự nguy hiểm. Ba người lao xuống những bậc thang lạnh lẽo, chạy trốn khỏi tiếng động kinh hoàng đang diễn ra phía sau.

Cầu thang dẫn thẳng xuống một không gian tối như mực, lạnh hơn hẳn các tầng trên. Mùi ẩm mốc, cũ kỹ được thay thế bằng mùi kim loại rỉ sét và hóa chất khó chịu. Họ dừng lại vài giây.

"Bụp..."

Phía trước họ, ánh sáng nhấp nháy từ một bóng đèn không ổn định rọi vào một hành lang hẹp, hai bên là những cánh cửa kim loại nặng nề, dường như dẫn vào các phòng chứa đồ hoặc phòng thí nghiệm cũ.

"Cẩn thận." Trần Bạch Dương siết chặt chiếc đèn pin, giọng khàn đặc.

Họ men theo hành lang, bám sát vào tường, cố gắng hòa mình vào bóng tối. Tới cuối hành lang, họ phát hiện ra một căn phòng lớn hơn, cánh cửa kim loại đã bị bung ra một nửa do lực tác động cực mạnh. Bên trên cửa có tấm biển

"PHÒNG CHỨA ĐỒ THÍ NGHIỆM."

Từ bên trong căn phòng này, tiếng thở dốc nặng nhọc và tiếng kim loại va vào nhau vang ra.

"Có người." Tô Thanh Sơn thì thầm.

Nhưng vào lúc này tiếng kim loại ma sát từ đằng sau kêu lên, càng lúc càng to, một bóng người đang lao tới như bay.

"Á! Kệ con mẹ nó là thứ gì bên trong, giờ vào trước thì hơn."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...