Quỷ Dị Tai Ương/Chapter 7: Được tặng quà.Chapter 7: Được tặng quà.
20px

Tô Thanh Sơn xoa bụng, quyết định chuyển chủ đề. "Hay là tụi mình đi kiếm gì ăn chút đi. Tôi thấy đói quá, từ hôm qua đến giờ vẫn chưa ăn gì cả."

Trần Bạch Dương gật đầu đồng tình với ý kiến đó, vẻ mặt mệt mỏi. "Đúng vậy. Chúng ta cũng không thể chiến đấu bằng một cái bụng rỗng được. Lý Trí Viễn, cậu có biết nơi nào cung cấp thức ăn không?"

"Dù sao trước khi đến đây mấy tên kia có nói là, sẽ cung cấp thức ăn trong ba ngày."

Lý Trí Viễn lắc đầu, nhìn xung quanh. "Thường thì bọn chúng sẽ không nói nơi phát thức ăn đâu, cho nên chúng ta chỉ có thể đi tìm thôi. Mấy tên đó thích nhất là giấu đồ ăn ở những nơi ít ngờ tới."

Lâm Tử Yên, lúc này đã đỡ hơn một chút, khẽ nói. "Chắc là... ở nhà ăn chăng?"

Lý Trí Viễn đập tay vào nhau quay đầu nhìn mọi người nói. "Đúng ha, trên sơ đồ cũng có nhà ăn mà. Đi! Vừa đi vừa tìm manh mối luôn."

Bốn người di chuyển chậm rãi trên hành lang, cố gắng tránh xa những vết máu khô trên sàn.

Lý Trí Viễn lên tiếng phá tan sự im lặng căng thẳng. "Này, chúng ta giờ cũng đã là đồng đội. Sau này còn phải dựa vào nhau, cũng nên giới thiệu kỹ hơn chứ?"

Trần Bạch Dương đáp lại bằng giọng cộc cằn. "Chả phải đã giới thiệu khi lập đội rồi sao?"

Lý Trí Viễn xua tay. "À không, đó chưa phải là giới thiệu đâu. Lúc đó gấp quá nên chỉ làm cho nhanh thôi. Để tôi giới thiệu trước để mọi người biết cần nói gì về bản thân."

Lý Trí Viễn dừng lại một chút, đẩy gọng kính.

"Tôi là Lý Trí Viễn, hai mươi tư tuổi, là một nhân viên văn phòng. Tôi bị lừa bởi một người phụ nữ cho uống nước, tỉnh lại thì đã tham gia trò chơi này."

Trần Bạch Dương tiếp lời, giọng anh ta trầm và lạnh lùng.

"Trần Bạch Dương, hai mươi sáu tuổi. Nghề nghiệp là bác sĩ thú y. Tôi bị người ta đánh ngất, tỉnh lại thì đã tham gia trò chơi này."

Đến lượt Tô Thanh Sơn, cậu tươi cười, đưa ngón trỏ chỉ vào bản thân nói.

"Tô Thanh Sơn, hai mươi ba tuổi. Thất Nghiệp, là một bệnh nhân tâm thần. Tôi bị đánh thuốc mê cho lên xe. Hết rồi!"

Lời giới thiệu thẳng thừng và đặc biệt của Tô Thanh Sơn khiến không khí hơi chững lại. Lâm Tử Yên, sau một hồi im lặng, mới run run nói.

"Tôi tên Lâm Tử Yên, mười tám tuổi, là sinh viên năm nhất. Tôi... cũng giống như Tô Thanh Sơn, bị bắt tới đây."

Họ cẩn thận di chuyển dọc hành lang tầng trệt, hướng tới khu vực được đánh dấu trên sơ đồ tòa nhà. Đi lên thẳng tầng hai để tìm kiếm nguồn cung cấp thức ăn cũng như là nơi an toàn để nghỉ ngơi.

Khi họ vừa bước lên bậc thang cuối cùng của tầng hai, một bóng người đã thu hút toàn bộ sự chú ý của họ.

Một người đàn ông đang ngồi hút thuốc ở trên bậc cầu thang. Hắn ta mặc một bộ vest tây và quần tây màu đen lịch lãm, nhưng lại đeo một chiếc mặt nạ buồn màu trắng. Chiếc mặt nạ che kín gần hết khuôn mặt, và có thể thấy rõ vài vết máu khô dính ở góc bên trái.

Hắn ta cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào nhóm Tô Thanh Sơn bằng một tư thế thờ ơ nhưng đầy áp lực.

Cả nhóm lập tức dừng lại, mặt đầy cảnh giác mà lùi lại một bước. Đây rõ ràng là một trong những Vận Mệnh giả, hoặc là người của tổ chức nhưng cấp cao hơn.

Tô Thanh Sơn quay sang Lâm Tử Yên, hạ giọng hỏi. "Người đeo mặt nạ này... có phải là người đã giết hết đồng đội của cậu không?"

Lâm Tử Yên nhìn kỹ chiếc mặt nạ buồn màu trắng, rồi lắc đầu dứt khoát. "Không phải. Kẻ truy sát bọn tôi đeo mặt nạ cười, màu đỏ."

Nghe thấy vậy, cả bọn mới thở phào nhẹ nhõm một chút. Dù sao, đối mặt với một kẻ một mình tự tay giết sạch cả một nhóm thì quá nguy hiểm. Tuy nhiên, họ vẫn giữ nguyên sự đề phòng.

Người đàn ông đeo mặt nạ buồn hút một hơi thuốc, khói trắng mờ ảo lượn lờ trước mặt nạ. Hắn ta vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.

Lý Trí Viễn là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh. Anh hít thật sâu, cố gắng giữ giọng không run.

"Anh có phải là kẻ địch không? Nếu không, có thể nhường đường cho bọn tôi lên trên được không?"

Người đàn ông đeo mặt nạ buồn hút một hơi thuốc dài rồi từ từ nhả khói ra, làn khói trắng bay lượn che khuất chiếc mặt nạ. Hắn ta nhìn thẳng về phía Lý Trí Viễn. Giọng hắn khàn khàn, nghe như tiếng đá nghiến vào nhau.

"Bốn người... vậy thì bốn điểm sinh tồn."

Mọi người sửng sốt. Họ thậm chí còn chưa biết điểm sinh tồn là cái gì, trừ hai người Lâm Tử Yên và Lý Trí Viễn.

Hắn nói tiếp, ánh mắt khóa chặt vào họ. "Giao ra mới có thể lên trên. Nếu không... thì ai cũng không được phép lên."

Người đàn ông dứt lời, bàn tay đang khuất sau lưng hắn ta chớp nhoáng rút ra một thanh kiếm mỏng, lưỡi kiếm sáng lạnh lướt qua không khí. Hắn xẹt qua một đường mạnh mẽ xuống bậc cầu thang ngay trước vạch chân của họ.

Thanh kiếm dừng lại, tạo thành một vệt xước sâu trên đá lạnh. Hắn nhìn lên, giọng nói trầm xuống, đầy sát khí.

"Nếu qua mức vạch này... Chết!"

"Điểm sinh tồn là gì?" Tô Thanh Sơn hỏi, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể.

Người đàn ông đeo mặt nạ buồn không trả lời. Hắn ta chỉ nhấc thanh kiếm lên, mũi kiếm nhọn hoắt hướng thẳng về phía Tô Thanh Sơn.

Hắn ta nhìn chằm chằm Tô Thanh Sơn một lúc, rồi giọng khàn khàn cất lên. "Ngươi là người mới à?"

Tô Thanh Sơn khẽ gật đầu xác nhận.

Hắn ta thở dài một tiếng, hơi khói thuốc phả ra.

Sau đó, hắn đưa đầu kiếm chỉ về phía những người còn lại. "Còn các ngươi?"

Lý Trí Viễn, Trần Bạch Dương và Lâm Tử Yên nhìn nhau. Họ dường như đã thống nhất một ý kiến nào đó trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

"Tất cả đều là người mới." Cả bọn đồng thanh nói.

Thấy thế, tên kia liền lắc đầu nhẹ. Một chuyển động khó hiểu, không rõ là thất vọng hay buông xuôi. Hắn ta thu kiếm lại. Thanh kiếm như biến mất vào không khí, chẳng biết hắn nhét vào đâu.

"Bỏ đi," hắn ta nói, giọng đã mềm mỏng hơn một chút. "Coi như hôm nay làm thiện. Các ngươi có thể lên được rồi."

Hắn ta rút chân ra khỏi vạch cấm, thân hình hơi nghiêng sang một bên, nhường lại lối đi lên tầng.

Tô Thanh Sơn và đồng đội kinh ngạc trước sự thay đổi đột ngột này. Không ai dám nói thêm lời nào. Cả nhóm cẩn thận đi lên, lần lượt lách qua người đàn ông đeo mặt nạ buồn.

Họ tưởng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc trong êm đẹp.

Nhưng ngay khi Tô Thanh Sơn vừa đi qua, hắn bất ngờ lên tiếng, giọng khàn khàn và lạnh lùng hơn lúc nãy.

"Này, cái tên mặc áo bệnh nhân kia, ở lại đây. Ta có câu hỏi muốn hỏi chút."

Tô Thanh Sơn khựng lại, cả người cứng đờ. Cậu quay đầu lại, lắp bắp, đưa ngón trỏ chỉ vào mình. "Tôi hả!?"

Hắn ta nhìn thẳng vào cậu, gật đầu dứt khoát. "Đúng, ngươi đó."

Lý Trí Viễn và Trần Bạch Dương lập tức căng thẳng.

Lý Trí Viễn thì thầm. "Tô Thanh Sơn, cẩn thận với hắn ta."

Tô Thanh Sơn trấn an đồng đội bằng một nụ cười gượng gạo. "Yên tâm, nếu có nguy hiểm tôi sẽ chạy thật nhanh."

Cậu tiến lại gần người đàn ông đeo mặt nạ buồn, giữ một khoảng cách an toàn, rồi nói. "Anh hỏi đi."

Hắn ta im lặng, không trả lời cậu ngay. Thay vào đó, hắn đưa mắt nhìn về phía Lý Trí Viễn, Trần Bạch Dương và Lâm Tử Yên đang đứng chờ trên bậc thang. Giọng hắn lạnh lùng và không chút nhân nhượng.

"Ta muốn nói chuyện riêng với cậu ấy. Các ngươi đi ra một góc nào đó đi."

Ánh mắt người đàn ông đeo mặt nạ như muốn đóng băng không khí. Lý Trí Viễn và Trần Bạch Dương hiểu rằng, việc phản kháng lúc này chỉ tổ chuốc lấy rắc rối.

Trần Bạch Dương kéo tay Lý Trí Viễn, đưa Lâm Tử Yên đi trước. "Đi thôi. Cậu ta sẽ ổn thôi."

Ba người nhanh chóng rời khỏi khu vực cầu thang, đi khuất vào hành lang tối tăm của tầng hai. Tô Thanh Sơn và người đeo mặt nạ buồn bị bỏ lại, đối diện nhau trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Người đàn ông đeo mặt nạ nhìn cậu rất lâu, đôi mắt sau lớp mặt nạ, đánh giá mọi chi tiết từ trên xuống dưới. Sự im lặng kéo dài khiến Tô Thanh Sơn cảm thấy căng thẳng tột độ.

Cuối cùng, hắn ta mới cất lời, giọng vẫn khàn khàn mang theo tò mò. "Thứ đang giấu trong áo cậu... có thể đem nó ra đây cho tôi xem chút có được không?"

Tô Thanh Sơn ngạc nhiên tột độ. Cậu đã giấu chiếc mặt nạ kỹ càng, làm sao hắn ta biết? Tay cậu chần chừ, không lấy ra vội.

Hắn ta thấy vậy liền cười khẽ.

"Lấy ra đi," hắn ta nói, rồi trấn an. "Ta chỉ xem một chút rồi trả lại cho cậu. Dù sao, cậu gặp nó là có duyên."

Tô Thanh Sơn thấy thái độ của hắn ta không có ý định làm hại. Hơn nữa, cậu biết mình không thể chống lại người đàn ông này. Tô Thanh Sơn nhanh chóng lấy chiếc mặt nạ gãy màu đỏ từ trong áo ra, đưa cho hắn.

Người đàn ông đeo mặt nạ buồn nhận lấy. Hắn nâng chiếc mặt nạ lên cao, để ánh sáng lờ mờ của tầng hai chiếu vào, ngắm nghía nó. Bàn tay đeo găng của hắn ta sờ nhẹ từng chi tiết trên chiếc mặt nạ cười quái dị.

Sau một lúc im lặng, hắn ta ném trả lại chiếc mặt nạ cho Tô Thanh Sơn.

"Không tồi." Hắn nói, giọng khàn khàn mang theo chút đánh giá. "Mới tham gia chơi mà đã nhặt được thứ tốt. Vận khí không tệ."

Hắn nói tiếp, giọng nói có phần nghiêm túc hơn. "Giữ cho cẩn thận. Sau này, thứ này có thể cứu mạng cậu đấy. Nhưng tôi khuyên cậu, nếu không phải đối mặt sinh tử thì tốt nhất đừng đeo nó."

Tô Thanh Sơn đón lấy chiếc mặt nạ, cất lại vào áo, lắng nghe từng lời hắn ta nói.

Người đàn ông đeo mặt nạ buồn đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên chiếc quần tây. Hành động này rất tự nhiên, nhưng ngay sau đó, một điều bất ngờ xảy ra.

Trên tay hắn ta bất ngờ xuất hiện một con dao có hình thù kỳ lạ. Lưỡi dao sáng lạnh, cán dao được khắc hoa văn hình mặt quỷ một cách tinh xảo và ghê rợn.

Hắn đưa con dao cho Tô Thanh Sơn, nói. "Gặp nhau coi như là có duyên. Cầm lấy. Đây là Phản Sát Đao, phẩm cấp lam, có thể gây ra sát thương với Dị Quỷ cấp Lãnh Chúa."

Cậu định hỏi thêm về ý nghĩa của phẩm cấp lam, về điểm sinh tồn, và chính con dao.

Nhưng khi cậu ngước nhìn lại, bóng dáng người đàn ông đeo mặt nạ đã biến mất khỏi chiếu bậc cầu thang. Hắn ta đi nhanh đến mức không để lại bất cứ tiếng động hay dấu vết nào, cứ như thể chưa từng tồn tại.

Tô Thanh Sơn đứng sững lại, nhìn con dao trên tay. Cậu thở ra một hơi nóng giữa không khí lạnh lẽo của bệnh viện, rồi nhìn về phía xa trong hành lang mà nói khẽ. "Cảm ơn."

Cậu cất con dao vào trong áo, nơi chiếc mặt nạ gãy đang được giấu. Giờ đây, cậu đã có thêm một thứ để dựa vào.

Tô Thanh Sơn nhanh chóng tiến lên để tìm kiếm đồng đội của mình. Cậu đi dọc hành lang tầng hai, rẽ qua một vài khúc cua tối. Đến khi đến một ngã ba hành lang khác, cậu mới thấy bọn họ đứng chờ sẵn ở đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...