Quỷ Dị Tai Ương/Chapter 8: Xâm thực Dị GiớiChapter 8: Xâm thực Dị Giới
20px

Tô Thanh Sơn nhanh chóng đi khắp nơi để tìm kiếm đồng đội. Cậu đi dọc hành lang tầng hai, rẽ qua một vài khúc cua tối. Đến khi đến một ngã ba hành lang khác, cậu mới thấy bọn họ đứng chờ sẵn ở đó.

Trần Bạch Dương và Lý Trí Viễn lập tức tiến lại gần, hỏi cậu đủ thứ.

"Hắn ta nói gì với cậu vậy?" Trần Bạch Dương hỏi thẳng.

Tô Thanh Sơn thấy thái độ căng thẳng của họ, cậu khẽ lắc đầu. "Không có gì nghiêm trọng. Hắn ta chỉ hỏi tôi có phải người mới không, rồi nói đủ thứ linh tinh mà tôi chả hiểu gì cả."

Cậu không nhắc gì đến chiếc mặt nạ hay thanh Phản Sát Đao.

Tô Thanh Sơn nói, thúc giục. "Tìm được nhà ăn chưa?"

"Rồi." Lý Trí Viễn gật đầu.

"Chúng tôi tìm thấy một cánh cửa mở. Bên trong có vẻ là khu vực phân phát thức ăn."

Cả nhóm đi theo Lý Trí Viễn. Họ đi dọc hành lang và rẽ vào một khu vực rộng lớn.

Khung cảnh cảnh bên trong khiến Tô Thanh Sơn ngạc nhiên.

Đây là một nhà ăn lớn. Nhà ăn có rất nhiều người, tất cả đều là Vận Mệnh giả, dễ dàng nhận ra qua vẻ ngoài mệt mỏi của bọn họ.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là tất cả đều có trật tự. Mọi người đều xếp thành hàng dài một cách im lặng, chờ đợi đến lượt mình nhận thức ăn từ một quầy bếp. Không có sự xô đẩy hay chen lấn.

"Theo hàng thôi." Trần Bạch Dương trầm giọng nói.

Cả bốn người đều nhận lấy khay cơm rồi nhanh chóng tìm một cái bàn trống ở góc khuất và ngồi xuống. Họ bắt đầu ăn uống một cách vội vã, tập trung vào việc ăn.

Mọi việc vốn đang diễn ra êm đềm, cho đến khi ánh mắt chạm vào đống thức ăn trong khay cơm.

Chưa nhìn thì không sao, vừa nhìn vào đã muốn buồn nôn. Đống thức ăn đó lại được làm từ những giòi bọ, sâu. Rau xanh cũng không phải loại thông thường, mà là loại làm từ rêu mốc, nói đúng hơn là những thứ mọc ở vách đá ẩm ướt.

Trên khuôn mặt mỗi người đều hiện lên một vẻ sốc nặng. Cảm giác đói bụng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự khiếp sợ, buồn nôn và ghê tởm.

Tô Thanh Sơn giọng run run hỏi Lý Trí Viễn. "Lý Trí Viễn, bình thường các cậu ăn những thứ này à...?"

Lý Trí Viễn nhìn Tô Thanh Sơn như kiểu tôi mà ăn mấy thứ đó ư. "Ăn cái đầu cậu ấy! Tôi thà tự sát còn hơn động vào mấy thứ này! Đây là lần đầu tiên tôi thấy món ăn kinh dị thế này đấy!"

Trần Bạch Dương không nói gì, anh lặng lẽ quan sát xung quanh. Ở cuối bàn, có một người đeo mặt nạ đầu heo đang đứng thẳng lưng dựa vào tường, ánh mắt liên tục đảo quanh.

"Tôi nghĩ, hay là cứ ngồi vào bàn ăn trước đi, đừng nói gì cả và cũng như đừng ăn vội. Chúng ta hãy cứ ngồi yên quan sát."

Cả nhóm đồng loạt gật đầu, làm theo lời Trần Bạch Dương dặn dò. Vừa mới ngồi xuống, từ một bàn khác, một tiếng hét bực tức vang lên. Người vừa hét là một gã đầu trọc, thân hình to cao, cơ bắp cuồn cuộn. Hắn nghiến răng kèn kẹt.

"Mẹ kiếp! Đây mà gọi là thức ăn sao! Thứ này đến cám heo cũng không bằng! Đầu bếp đâu? Tôi muốn gặp đầu bếp ngay!"

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng bước chân nặng nề vang lên, cả dãy nhà ăn cũng vì thế mà rung chuyển như động đất. Một bóng đen còn to lớn hơn cả gã đầu trọc đứng ngay sau lưng hắn. Kẻ đó đội một chiếc mặt nạ đầu heo, tay cầm con dao thái khổng lồ và buông lời với giọng nói lạnh lùng như một đồ tể.

"Ta... là đầu bếp... Ngươi... có chuyện... gì?"

Tên đầu trọc quay đầu lại.

"Đương nhiên là..." Nói đến đây, sắc mặt hắn biến sắc vì kinh hãi. Ánh mắt run rẩy, hơi thở trở nên gấp gáp. Nỗi sợ hãi tột cùng đã hoàn toàn nuốt chửng sự tức giận ban nãy. Giờ đây, trong đầu hắn chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.

"Thôi, toang con mẹ nó rồi."

"Ngươi muốn... nói... gì!!" Tên đồ tể mặt nạ heo bắt đầu mất kiên nhẫn, thúc giục gã đầu trọc phải nói ra. Bóng dáng khổng lồ của hắn che khuất ánh đèn trần, đổ xuống một góc nhìn ám ảnh và quỷ quái.

Gã đầu trọc cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng, không hề lùi bước mà lại xông thẳng tới trước mặt tên đồ tể, giọng quát lớn. "Thức ăn này là do mày nấu ư? Chất lượng tệ hại đến mức so với cám lợn cũng không bằng!"

Tên đồ tể mặt nạ heo khựng lại một giây, rồi phát ra một tiếng cười kinh dị, khoái chí và phấn khích, điệu cười đầy ghê rợn.

"Khà khà khà! Ngươi nói thức ăn của ta nấu dở tệ ư?"

Giọng hắn ta vang lên. "Vi phạm quy tắc số năm. Cấm chê thức ăn do đầu bếp nấu."

Hắn tiếp tục, ngón tay to lớn chỉ vào không gian nhà ăn. "Và ngươi còn gây ồn ào. Vi phạm quy tắc số ba, không được làm ồn trong nhà ăn nếu không có lý do. Ngươi đã vi phạm hai quy tắc trực tiếp."

Tên đồ tể nghiêng đầu, chiếc mặt nạ đầu heo nhìn gã đầu trọc.

"Vậy thì..."

Hắn ta giơ cao con dao thái khổng lồ, lưỡi dao phản chiếu ánh đèn trần.

"Ngươi sẽ trực tiếp thành bữa trưa hôm nay của ta đi!"

Vút!

Tên đồ tể vung dao xuống với tốc độ kinh hoàng. Mọi chuyện diễn ra nhanh tới mức gã đầu trọc không kịp thốt lên lấy một lời kêu la nào.

Máu văng tung tóe, bắn lên bàn ăn, văng cả vào áo của một số người ngồi ở gần đó. Gã đầu trọc đã bị chém thành nhiều mảnh ngay tại chỗ. Tên đồ tể mặt nạ heo sau đó bình thản cúi xuống, bắt đầu thu dọn tàn tích của nạn nhân.

Toàn bộ nhà ăn, vẫn im lặng không phát ra tiếng nào. Tất cả bọn họ đều cúi gằm mặt xuống, cố gắng nuốt nước bọt và tránh nhìn vào đống hỗn độn dưới sàn đó.

Lý Trí Viễn nhìn cảnh tượng kinh hoàng đó, sắc mặt trắng bệch. Anh quay sang nhìn những người đồng độ.

"Hay là... rời khỏi nhà ăn đi? Hình như... tôi hết đói rồi."

Trần Bạch Dương chống cằm nhìn về phía tên đồ tể kia, sau đó anh quay đầu nhìn Lý Trí Viễn, giọng nghiêm túc.

"Cậu nghĩ thoát ra dễ thế à? Nếu mà thoát được thì đám người kia đã rời đi lâu rồi."

Trần Bạch Dương đưa tay chỉ về phía những người xung quanh. "Bọn họ nãy giờ đến một cọng rau còn chả thèm gắp lên ăn. Chắc chắn có một quy tắc buộc chúng ta phải ở lại đây hoặc ăn xong mới được đi."

Anh ta siết chặt tay, nhìn thẳng vào khay cơm. "Tụi mình nên im lặng và tiếp tục quan sát đi. Ít nhất cho tới khi nhà ăn hỗn loạn rồi hẳn lẻn rời khỏi đây."

Cứ thế, nhóm Tô Thanh Sơn ngồi im. Đã trôi qua vài tiếng đồng hồ, nhưng thức ăn trên khay vẫn còn nguyên, không ai động chạm vào dù bụng vẫn kêu cồn cào vì đói.

Không lâu sau, một số người vì chịu không nổi sự căng thẳng và cơn đói cào xé đã đứng dậy, quyết định đi ra khỏi nhà ăn.

Bọn họ chưa kịp bước một chân ra khỏi cửa thì bất ngờ một cái bóng đen vút qua. Bóng đèn chớp liên tục rồi tắt đi vài giây.

Khi đèn sáng trở lại, tổng cộng có thêm bảy cái xác nằm la liệt trên sàn nhà. Không có tiếng hét, không có dấu vết vật lộn, chỉ có những cái xác lạnh ngắt. Chứng kiến cảnh tượng này, những người còn lại trong nhà ăn càng thêm sợ hãi tột độ mà không dám nhúc nhích.

Đúng lúc đó, đồng hồ chỉ đến 12 giờ.

"Reng! Reng! Reng!"

Tiếng chuông reo inh ỏi cùng với tiếng thông báo từ loa vang lên khắp nhà ăn. Cả căn phòng hoảng loạn vô cùng. Những người đang ngồi, đang cố gắng giữ bình tĩnh, đều tuyệt vọng mà quỳ rạp xuống.

Tô Thanh Sơn nhìn những người đó, nghi hoặc quay sang Lâm Tử Yên.

"Có chuyện gì vậy? Sao bọn họ lại quỳ xuống thế kia?"

Lý Trí Viễn lúc này cũng sụp xuống nhưng không quỳ, thay vào đó là khóc nức nở.

"Chết tiệt! Mãi lo về chuyện ăn uống mà tôi quên mất! Dù bất cứ đâu, dù cho có đánh nhau hay tham gia trò chơi gì, vào lúc 12 giờ trưa bắt buộc phải tập hợp một nhóm ít nhất bốn người, và phải ở trong một căn phòng kín khóa cửa lại!"

Trần Bạch Dương cau mày lại, hỏi dồn. "Ý cậu là sao!?"

Lý Trí Viễn mếu máo đáp, nước mắt giàn giụa cùng với nước mũi chảy lề thề. "Tôi chỉ biết là chúng tên là Xâm Thực Dị Giới thôi! Nghe nói nếu bắt gặp chúng, thì cho dù cậu có là người đứng đầu tổ chức Vận Mệnh cũng phải chết!"

"Thông báo! Thông báo!"

Một giọng nói quen thuộc chuyền vào tai mọi người.

"Ây da, ngại quá. Chắc mọi người cũng biết đến tôi rồi nhỉ. Hê hê các ngươi có nhớ ta không."

"Thưa ngài chúng ta không còn nhiều thời gian đâu ngài nói mau lên." Một giọng khác từ loa phát ra.

"Rồi rồi, ta biết rồi cậu đi ra đi."

Cáo Một Đuôi hắng giọng, tiếng "a hèm" phát ra rõ ràng qua loa. "Tên ta là Cáo Một Đuôi. Thông báo mà ta nói đến chính là..."

Giọng hắn ta bỗng trở nên kịch tính hơn. "Các ngươi còn khoảng 15 phút để trốn, vì do là bọn ta quên nhắc các ngươi... đây là độ khó cấp Lệ Quỷ! Vì vậy bọn ta đã cho các ngươi chút thời gian để trốn. Vậy nhá, ta đi ngủ trưa đây."

Tiếng "tách" vang lên, hệ thống loa im bặt.

Cả nhà ăn sốc nặng. Từ kinh hoàng chuyển sang tuyệt vọng và phẫn nộ.

Một ai đó tức giận chân đạp lên bàn, tay chỉ vào loa mắng chửi. "Con mẹ mày Cáo Một Đuôi, ta làm quỷ cũng không tha cho mày."

Rõ ràng vì câu nói này phát ra, khiến cho đám đông nhốn nháo cả lên. Tất cả đều muốn sống sót, đều muốn được sinh tồn thay vì chờ đợi cái chết.

Theo đợt truyền miệng từ người này sang người kia, nhà ăn trước đó còn yên tĩnh, có trật tự, giờ đã hoàn toàn hỗn loạn hết cả lên. Bàn ghế đều bị hất tung, ngã chỏng chơ. Có người vì nhỏ con mà bị đẩy xuống sàn, dẫm đạp lên không thương tiếc. Cảnh tượng hỗn loạn này khiến cho Tô Thanh Sơn bất giác cảm thấy khó thở vì sự tàn nhẫn của đám đông.

Một hồi lâu sau, khi thấy một làn sóng người chen chúc nhau đã tháo chạy khỏi nhà ăn một cách an toàn, Trần Bạch Dương mới yên tâm hơn một chút. Anh quay sang nhìn cả nhóm, nét mặt căng thẳng.

"Chúng ta cũng đi thôi. Trong số các cậu, có ai biết chỗ nào có thể trốn được không?"

Lần này, Lâm Tử Yên, người đang im lặng nãy giờ, bắt đầu lên tiếng. "Ờm... Thật ra trước khi gặp các cậu, tớ cùng với nhóm trước kia đã đi tìm hiểu được hết lầu bốn rồi. Tớ thấy có một cái phòng khép kín nhìn khá an toàn."

Chỉ chờ đến câu nói này, Trần Bạch Dương liền thúc giục cả nhóm rời khỏi nhà ăn. Anh tránh đám đông đang tháo chạy như kiến, quay người lại, kiếm một hướng đi khác. Bản thân anh biết rõ, việc chen chúc với đám người kia để ra ngoài chả khác gì đi chịu chết do bị dẫm đạp hoặc vì mất thời gian.

Nhóm Tô Thanh Sơn đi cỡ vài mét, tìm một chỗ vắng lặng hơn.

Ngay lúc mọi người còn không hiểu Trần Bạch Dương đưa bọn họ đi đâu thì, một tiếng hét thất thanh vang lên. Tiếng hét đau đớn, cầu xin, tuyệt vọng đó lan truyền như một dịch bệnh.

Đồng thời, tiếng thông báo lại vang lên từ loa.

"Một... Hai... Ba... Bốn... Được rồi. Có vẻ như các ngươi đã có người trốn và có người chưa trốn kịp. Nhưng không sao. Đối với bọn ta mà nói, không đáng để tâm. Giờ ta chỉ muốn nói là các ngươi đã hết 15 phút rồi! Giờ thì cố gắng mà sống sót đi!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...