Quỷ Dị Tai Ương/Chapter 9: Cái này là thời gian?Chapter 9: Cái này là thời gian?
20px

Chờ đến khi âm thanh thông báo kết thúc cũng chính là lúc cuộc tàn sát bắt đầu. Từ nhà ăn cho đến khắp tòa nhà, thậm chí cả bên ngoài sân bệnh viện đều nhuộm một màu đỏ.

Lâm Tử Yên bối rối nhìn xung quanh. "Các cậu có thấy mọi thứ xung quanh đỏ lên không!"

Tô Thanh Sơn đưa mắt nhìn qua cửa sổ. Bên ngoài, bầu trời lúc này còn đỏ hơn cả bên trong bệnh viện. "Có, tôi thấy. Không chỉ bên trong bệnh viện mà cả bầu trời bên ngoài đều là màu đỏ. Không đúng! Hiện tại đang là buổi trưa mà..."

Mắt Tô Thanh Sơn mở to hết cỡ, thân dưới run không ngừng. Cậu đang đứng bên cạnh mép cửa sổ, mắt hướng lên trời. Hiện tại, mặt trăng đã thay thế mặt trời.

"Đây là cái tình huống gì?"

Tô Thanh Sơn cảm thấy như đầu sắp nổ tung. Suy nghĩ vào phút giây này trở nên trống rỗng. Trước mắt, mọi thứ quá quỷ dị. Xét theo khoa học thì tuyệt đối không thể như vậy, nhưng sau khi trải qua một đêm cùng với y tá cầm kéo rượt đuổi từ tầng trệt xuống tầng hầm, giờ thì cậu phải đối mặt với hiện tượng này, khiến cho không tin cũng phải tin.

Cơn đau đầu kịch liệt càng rõ ràng hơn. Cậu muốn di chuyển, muốn không nhìn vào nó nữa, nhưng không thể. Cứ như có một bàn tay vô hình giữ chân và đầu cậu hướng lên trăng máu kia.

Đồng thời, trong đầu đã tiếp nhận không ít kiến thức lạ lẫm. Góc nhìn của cậu đã thay đổi, từng tiếng nói, từng hình ảnh, từng âm thanh như thủy triều rút đi.

Xung quanh Tô Thanh Sơn, mọi thứ như bị đình trệ. Từng sợi khói xám mờ ảo bay qua bay lại. Thứ cảm giác này khiến cho cậu mê man, không hiểu vì sao mà lại muốn từ bỏ, dâng hiến mọi thứ, kể cả linh hồn.

"SÁT!"

Ngay khi Tô Thanh Sơn sắp dâng hiến linh hồn của cậu cho thứ sương mờ ảo kia thì một giọng nói vang lên dồn dập. Kỳ lạ là ở quanh đây không hề có một ai. Cậu không nói, cả nhóm bạn cũng không nói.

"SÁT!!"

Một cỗ khí tức sát phạt kinh khủng ập tới. Không khí bắt đầu hóa thành thực chất, nguy cơ chết chóc bao trùm. Nguy hiểm cận kề khiến Tô Thanh Sơn lấy lại được sự tỉnh táo ngay lập tức. Cậu đóng sầm cửa sổ lại, quỳ rạp xuống thở hổn hển. Chỉ cần chậm thêm một giây thôi cũng đủ để giết chết cậu.

Một cơn nóng đột ngột truyền từ bụng lên trên ngực. Không nghĩ ngợi nhiều, cậu đưa tay vào áo, móc ra một con dao. Cầm trên tay có cảm giác nóng rực.

"Hình dạng của con dao này sao lại thay đổi rồi?" Tô Thanh Sơn thốt lên ngạc nhiên. Cái vật phẩm này bây giờ đã khác xa so với lúc tên đeo mặt nạ kia đưa cho cậu.

Loại thời điểm phát sinh biến cố ngoài ý muốn này khiến cho Tô Thanh Sơn bối rối. Cầm trên tay con dao, cậu có cảm giác như tinh thần vừa mới nãy còn sợ hãi, giờ đây đã không còn mà thay vào đó là một luồng hứng thú và phấn khích khó tả.

Lắc đầu xua tan đi mọi thứ, Tô Thanh Sơn liền thở dài xem xét xung quanh. Nhìn qua hết thảy, mọi người đều đứng yên như tượng. Cái này rất giống với cách gọi ngưng đọng thời gian. Chỉ duy nhất mỗi Tô Thanh Sơn là còn cử động như bình thường.

"Này giống như loại ngưng động thời gian, nhưng sao mình lại vẫn di chuyển được vậy?"

Tô Thanh Sơn chậm rãi bước tới từng người mà lay nhẹ. Rất nhanh, hắn liền chấp nhận sự thật là mọi người đều bị ngưng đọng thời gian ngoại trừ bản thân Tô Thanh Sơn.

"Giờ mình phải làm gì tiếp đây... A, rối quá. Thôi thì cứ kéo từng người lên tầng bốn vào cái phòng mà Lâm Tử Yên nói đi."

Tô Thanh Sơn nói xong liền bắt tay vào làm ngay. Việc này tuy mất nhiều thời gian, nhưng thời gian bây giờ đã ngừng lại thì không đáng lo ngại.

"Giờ cõng ai trước ta? Hừm, bắt đầu từ Lý Trí Viễn trước đi, xong đến hai người còn lại."

Trên đường đi, Tô Thanh Sơn bắt gặp không ít người sống sót chạy toán loạn. Hầu hết cũng như nhóm của cậu, đều đứng yên giữa hành lang. Điều này càng củng cố việc thời gian ngưng động của Tô Thanh Sơn. Tuy không hiểu vì sao cậu lại có thể di chuyển, nhưng đây không phải là việc xấu.

Dừng chân ở một cánh cửa có bảng trắng không chữ trên tầng bốn.

"Phải cái này không nhỉ?" Tô Thanh Sơn đặt Lý Trí Viễn xuống, tay vặn nắm cửa nhẹ nhàng mở ra. Bước chân vào trong phòng, nhìn vào phòng cậu chỉ thấy không gian nhỏ xíu đủ để chứa mười người. Căn phòng khá sạch sẽ so với những phòng khác cậu đi qua, nhưng điểm lạ chính là không có đồ đạc, đến một cái ghế hay bàn cũng không có.

Không nghĩ gì nhiều, cậu đưa Lý Trí Viễn vào trong rồi quay người chạy về nơi cũ. Khoảng chục phút sau, cậu quay lại, trên lưng cõng theo Trần Bạch Dương. Lần nữa, cậu đặt thân hình Trần Bạch Dương xuống.

"Phù... phù... phù. Còn một người nữa là xong rồi."

Mồ hôi trên trán trượt xuống má. Lấy tay lau đi, cậu quay người tiếp tục với công việc vác người. Nhưng chỉ có điều, lần này lại xảy ra chút biến cố.

Cũng như trước đó, cậu cõng Lâm Tử Yên trên lưng. Đi được nửa đường thì, bất ngờ một tiếng ù ù trong tai cậu vang lên. Đây là tiếng gió thổi, âm thanh của những người khác đang la hét. Tất cả đều trở lại, đều khôi phục thời gian.

Trong lòng có chút bất an, Tô Thanh Sơn bước chân nhanh hơn. Trên lưng, một giọng nói mềm mại phát ra.

"Gì vậy! Sao tôi lại ở trên lưng cậu?"

Lâm Tử Yên giãy giụa trên người Tô Thanh Sơn muốn thoát ra. Kỳ thực, việc làm này khiến tốc độ Tô Thanh Sơn giảm đi, cậu suýt nữa là ngã xuống sàn.

"Cậu đừng có di chuyển lung tung được không! Tôi suýt nữa té rồi đấy!"

"Hả? Vậy thì cậu mau thả tôi xuống đi, với lại cậu cõng tôi lúc nào vậy?"

Suốt thời gian qua Tô Thanh Sơn cũng rất mệt, việc di chuyển liên tục khiến cho sức lực đã chạm đáy.

Cậu thở dốc, hai chân vô lực quỵ xuống. Lâm Tử Yên đang ở trên lưng, thấy cậu mệt mỏi, thở gấp gáp liền rời khỏi lưng Tô Thanh Sơn ngay lập tức.

"Bỏ qua vấn đề này trước đã. Hiện tại cậu có biết hai người kia ở đâu không?" Lâm Tử Yên hỏi.

Tô Thanh Sơn mắt hơi trĩu xuống, nói một cách yếu ớt.

"Tôi đem bọn họ lên căn phòng trên Tầng Bốn rồi. Giờ tụi mình cũng nên đi qua đó thôi."

Lâm Tử Yên nhìn cậu trầm ngâm đáp. "Vậy à..."

"Tôi thấy cậu hơi mệt rồi đó, có cần nghỉ ngơi chút không?"

Tô Thanh Sơn đứng dậy, đi hơi lão đảo, thậm chí khi bước một bước có chút suýt ngã xuống đất. Cậu đưa tay sờ lên tường để định hình thân thể.

"Không cần. Việc cấp bách là phải vào chỗ an toàn. Đi thôi, chúng ta không còn nhiều thời gian đâu."

Giọng nói có phần khẩn trương. Dù cho thân thể có yếu ớt, kiệt sức cỡ nào thì khi đối mặt với sinh tử, thì cũng phải cố lết đi.

Cảm thấy bớt đi chút mệt mỏi, cậu quay sang định nói với Lâm Tử Yên thì môi hơi khựng lại. Mắt cậu trừng trừng nhìn về phía sau Lâm Tử Yên.

Chỉ thấy rất nhiều ánh nhìn từ trong bóng tối phía xa.

Thứ sinh vật ấy quá quỷ dị, một đống con mắt đỏ rực, không có cơ thể, chỉ có làn sương đen dày đặc. Lờ mờ thấy bên trong từng sợi máu tươi, nói đúng hơn chính là mạch máu, và thỉnh thoảng có thể nghe thấy từng tiếng rên rỉ của con người.

Gia tốc suy nghĩ, nhiều biện pháp ứng phó được nêu ra, và Tô Thanh Sơn chọn một cách rất khả thi đó là trong ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách. Cậu vác Lâm Tử Yên lên vai, chạy hết sức về phía trước.

Lâm Tử Yên giọng hốt hoảng kêu lên. "Á!... Cậu làm gì vậy?"

Tô Thanh Sơn đáp lại, giọng mang theo sự sợ hãi tột độ. "Cậu đừng di chuyển lung tung! Tụi mình bị một thứ gì đó đuổi theo rồi!"

Dứt câu, một tiếng gầm đầy uy lực từ sau lưng vang lên, kèm theo là từng đợt cuồng phong mạnh mẽ. Lâm Tử Yên ngẩng đầu nhìn, đồng dạng như Tô Thanh Sơn, không thể nói gì, chỉ có thể nhìn thứ đó áp sát tới.

Adrenaline ngay giây phút này tuôn trào, giúp cậu phát huy hết năng lượng còn dự trữ.

Tô Thanh Sơn trượt ngang bên cầu thang, tức tốc phi như bay lên lầu. Mặt cậu có chút thiếu huyết sắc, nhưng chân không ngừng lại. Đối mặt với thứ sinh vật không rõ ở sau lưng, nếu dừng lại chỉ có chết chắc.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu. Nếu như giờ thả Lâm Tử Yên xuống, tự bản thân chạy đi, thì có lẽ sống sót sẽ tăng lên. Nhưng cậu không làm vậy. Đã từng có một lần cậu quăng Phạm Thái Cường để có thời gian trốn thoát. Lúc đó, cậu đã thề rằng sẽ không bao giờ làm vậy với bất kỳ ai nữa.

Lướt qua từng căn phòng đổ nát, Tô Thanh Sơn nhận ra có điều bất thường. Không hiểu vì lí do gì mà trước đó đi lên tầng bốn, con đường sạch sẽ không hề có vật ngáng đường, vậy mà giờ đây khắp nơi là đống vật rãi rác khắp nơi, từng cái bàn ghế đổ ngã tứ tung.

Tô Thanh Sơn nhìn thấy vậy liền lộ ra khuôn mặt đầy dấu hỏi, không tự chủ rống lên thật lớn.

"Cái éo gì vậy!? Là tên nào ném mấy cái này ra đường thế hả?"

Cơ thể linh hoạt vừa chạy vừa né đi. Chạy được một khúc thì một cái tủ nằm ngang chặn hết đường. Mặt Tô Thanh Sơn đầy gân xanh, răng nghiến ken két. Cậu dồn hết sức vào hai chân, nhảy vọt lên cao. Ước chừng cậu nhảy được tận năm mét, vượt xa giới hạn thông thường của con người.

Hai chân đáp xuống đất, một cơn đau nhói truyền tới từ bắp chân. Lúc này, Tô Thanh Sơn cảm thấy như các cơ bị xé rách và nứt toác.

Cậu muốn chạy tiếp nhưng không thể. Theo sự suy yếu, cậu bị té ngã xuống sàn, Lâm Tử Yên cũng theo đó mà bị văng ra xa.

"A... AAAAA!"

Tô Thanh Sơn mặt nhăn nhó lại, hai tay ôm chân lăn qua lăn lại. Đau đớn từ thể xác khiến cho cậu muốn chết đi. Sự đau đớn này nếu so sánh với việc bị tông bởi tàu từ kiếp trước cũng có thể bằng một phần ba.

Lâm Tử Yên lồm cồm đứng dậy, đỡ lấy Tô Thanh Sơn, giọng có chút hốt hoảng. "Cậu có sao không!?"

Tô Thanh Sơn nhắm kịt hai con mắt, từ từ mở ra nhìn Lâm Tử Yên. Mồ hôi lạnh túa ra, cả người run rẩy.

"Tôi có cảm giác chân hình như bị gãy rồi."

Nói đến đây, Tô Thanh Sơn rời ánh mắt khỏi Lâm Tử Yên, nhìn về phía khoảng không mờ mịt kia. Cậu cố gắng cảm nhận âm thanh, lắng nghe kỹ có thể nghe được một chút tiếng gió, tiếng đập phá, và một âm thanh lạ.

"Khoan đã... sao có tiếng nước nhỏ giọt thế này!?"

Một thứ chất lỏng rơi xuống đầu Tô Thanh Sơn và Lâm Tử Yên. Cảm giác ấm áp, nhớp nháp.

Cười gượng, cậu ngẩng đầu lên nhìn. Đúng như cậu đoán, một cái sinh vật không rõ hình hài từ trên cao bám sát trên tường. Tất cả con mắt đỏ rực của nó đồng loạt nhìn cậu.

Không biết là vì cái gì, mà Tô Thanh Sơn đột nhiên không tự chủ được cảm xúc, mà ức chế cười to.

"Ha... ha ha ha, ta biết ngay mà!"

Tô Thanh Sơn cười khổ, âm thanh có chút nghẹn đi, nước mắt từ trên gò má chảy xuống. Hiện giờ cậu triệt để tuyệt vọng, không còn hy vọng về sinh tồn nữa cả. Đối mặt với thứ quỷ dị đi không phát ra tiếng, nhanh đến đáng sợ này, cậu vô cùng tuyệt vọng.

"Ha ha... Khụ khụ khụ."

Càng cười, cậu càng ho khan, khiến chính cổ họng bản thân như bị thiếu đốt.

Đối với dạng quỷ dị trước mắt, nó không để tâm đến tiếng cười của cậu. Thứ nó muốn chính là huyết nhục của hai người. Từ trong hắc khí lờ mờ bay ra từng sợi chỉ đỏ. Chúng phi nhanh trực tiếp cắm lấy tay phải Tô Thanh Sơn.

Đồng thời, một cái hình rìu được nối thành nhiều sợi chỉ hình thành, chém đi một bên cánh tay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...