Tô Thanh Sơn đáp lại, giọng điệu có vẻ chân thành, nhưng trong lòng cậu thì đang âm thầm tính toán. Hợp tác là cách duy nhất để cậu có thể thu thập thêm thông tin, và quan trọng hơn, chính là thoát khỏi nơi này.
Theo lời dặn của Khương Vận Bảo, Tô Thanh Sơn quay lại căn phòng của mình theo lối cũ. Lúc này, cậu mới để ý rằng, trong suốt hành lang vừa đi qua, chỉ có căn phòng của cậu là ở cuối dãy, được lắp đặt camera và bảo vệ nghiêm ngặt nhất.
Cánh cửa phòng cậu cũng khác biệt hoàn toàn với những phòng còn lại, nó có màu đen, trông chắc chắn và vững chãi hơn hẳn. Cánh cửa nặng nề từ từ mở ra.
Tô Thanh Sơn khẽ hỏi với Khương Vận Bảo. "Bác sĩ Khương, ông còn điều gì chưa nói hết sao?"
Khương Vận Bảo đi đến một góc phòng, lấy từ tủ kính ra hai viên thuốc trắng. Hắn rót một cốc nước, rồi tiến lại gần Tô Thanh Sơn, đưa thuốc và tươi cười nói.
"Đã đến giờ uống thuốc. Uống xong, cậu phải lên giường để chúng tôi trói lại."
Nhìn vào thứ thuốc không rõ công dụng kia, mồ hôi lạnh của Tô Thanh Sơn chảy dài từ trán xuống má. Cậu cảm thấy bất an, như thể càng uống nhiều thứ này, cậu lại càng có khả năng biến thành người đần độn.
Trong lúc suy nghĩ rối bời, Tô Thanh Sơn đành phải đồng ý. Cầm viên thuốc trên tay, cậu nhìn về phía Khương Vận đang mỉm cười ngay bên cạnh và hỏi.
"Bác sĩ Khương, nếu tôi thực sự khỏi bệnh, có thể cho tôi xuất viện sớm được không?"
Khương Vận Bảo không đáp lại, ánh mắt chỉ nhìn vào viên thuốc trên tay cậu, tay Khương Vận Bảo ra hiệu rằng Tô Thanh Sơn hãy uống trước khi nói thêm điều gì.
Thấy đối phương giữ im lặng, cậu đành nhắm mắt lại nuốt viên thuốc vào bụng.
"Ừm, tốt rồi. Cậu vẫn còn rất tỉnh táo. Coi như một phần thưởng, hôm nay tôi sẽ không trói cậu."
Nói xong, Khương Vận Bảo không thèm nhìn Tô Thanh Sơn lấy một cái mà đi thẳng ra khỏi phòng. Theo sau đó, cánh cửa khép lại, để lại cậu một mình.
"Đi rồi sao..."
Nhìn lấy cánh cửa đen kịt đang đóng chặt, cậu không nói thêm lời nào mà lập tức nằm dài trên giường, ôm chặt chiếc gối và suy nghĩ miên man.
Cậu hiện tại đã xác định được bản thân đây là tâm thần, và không phải là tâm thần bình thường, mà con mẹ nó là tâm thần cực kỳ nguy hiểm.
"Chán quá, không có điện thoại hay máy tính thì sống kiểu này đúng thật là khổ a."
Nếu so sánh bản thân lúc trước và bây giờ, thì một người đang chơi điện tử, xem phim, còn một người thì đang nằm chán nản trên giường.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Tô Thanh Sơn cảm thấy mí mắt hơi trĩu xuống, cơn buồn ngủ lan ra khắp cơ thể. Cậu không cưỡng lại được mà thiếp đi lúc nào không hay.
Cộc cộc cộc...
Tiếng ồn từ khắp các hướng truyền vào tai Tô Thanh Sơn. Tiếng ồn ào khiến cậu không ngủ được, vô thức đưa tay bịt tai và kéo chăn lên che đầu. Tuy nhiên, cậu chợt nhận ra sờ mãi không thấy chăn đâu, tay cứ thế sờ soạng trong không trung.
Nghi hoặc, cậu nhíu mày và mở mắt ra. Cảnh tượng trước mắt không còn là căn phòng lúc trước nữa, thay vào đó là ngoài đường xá, từng người đi bộ qua lại. Nhìn xuống chỗ cậu đang nằm, Tô Thanh Sơn thấy bản thân đang nằm trên một tấm bìa ẩm ướt.
"Gì... Vậy?"
"Sao mình chỉ ngủ một giấc, mà lại xuất hiện ở ngoài đường thế này?"
Trong đầu cậu hiện lên vài đoạn ký ức. Một dòng chữ xuất hiện trong tâm trí Tô Thanh Sơn, "bệnh ảo tưởng". Đúng như lời Khương Vận đã nói, cậu đã bắt đầu xuất hiện vài ảo giác.
"Ha ha ha, ảo giác cũng quá chân thật đi."
Chỗ cậu đang đứng là một góc hẻm nhỏ. Ở đây không phải rác thì cũng là những sinh vật bẩn thỉu chạy qua chạy lại. Ngước nhìn bộ quần áo đang mặc, cậu trầm mặc vài giây.
"Vẫn là áo bệnh viện ư. Nếu thế, có thể chứng minh được đây là ảo giác rồi."
Trên ngực, ở phía bên phải, có một logo ghi thông tin trên áo. Bệnh viện tâm thần Mặt Trời Mọc. Mã số 001.
Tô Thanh Sơn bình ổn cảm xúc, từng bước đi ra bên ngoài hẻm. Ánh nắng chiếu vào mắt khiến cậu hơi nheo lại. Nhìn lên trời, Tô Thanh Sơn phán đoán chắc tầm chín giờ sáng gì đó.
Trên đường, đã có không ít ánh mắt đổ dồn về cậu. Mọi người đều né xa tận bốn mét, không dám đến gần. Tô Thanh Sơn thấy vậy liền mặc kệ, dù sao là ảo giác thì mọi thứ đều là giả, mà đã là giả thì sao phải ngại.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu thắc mắc vì sao ảo giác lại có thể miêu tả cảm xúc, âm thanh, và khung cảnh rõ ràng đến mức này. Cứ như là mọi thứ ngay bây giờ đều là thật chứ không phải là ảo giác.
Lắc đầu xua tan mọi suy nghĩ, hiện giờ cậu vốn không biết làm gì ngoài việc cứ đi và đi. Có lẽ vì điều này mà cậu cũng bớt căng thẳng đi đôi chút. Hít một hơi thật sâu, cậu thốt lên.
"Sảng khoái! Quả nhiên bên ngoài tốt hơn cái căn phòng ngột ngạt kia!"
Tô Thanh Sơn với gương mặt rạng rỡ, vừa đi vừa ngâm nga. Thấy vậy, mọi người đều tránh xa cậu hơn, ngay vào lúc này cậu không hề hay biết, có một bóng người từ đằng xa đang tựa lưng vào tường và nhìn về phía cậu.
Bóng người đó mặc một chiếc áo khoác dài màu xám tro, che khuất gần hết khuôn mặt và dáng người. Người này đứng im lặng, hoàn toàn hòa mình vào bóng râm của một mái hiên đã cũ, trông như một bức tượng vô tri. Hắn dõi theo từng cử chỉ của Tô Thanh Sơn.
Khi thấy Tô Thanh Sơn rẽ vào một con phố đông đúc hơn, bóng người kia mới chậm rãi cất bước. Bước chân của hắn nhẹ nhàng, điềm tĩnh, duy trì một khoảng cách vừa đủ để quan sát nhưng không bị phát hiện. Rõ ràng, đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Tô Thanh Sơn, lúc này vẫn chìm đắm trong niềm vui mà không hề hay biết cậu đang bị theo dõi.
"Không biết khi nào ảo giác này mới kết thúc đây?"
Tuy cậu không hề muốn quay lại nơi đó lần nào nữa, nhưng giả dối mãi mãi là giả dối. Nếu không đối mặt với thực tế, thì việc khỏi bệnh và xuất viện là điều không thể.
Ánh mắt Tô Thanh Sơn nhìn ngắm dòng người qua lại bỗng trở nên ngạc nhiên. Cậu đang bước đi thong dong thì một tiếng động lớn cắt ngang bầu không khí yên bình.
Kéttttt!
Một chiếc xe ô tô màu đen, bất ngờ tăng tốc, lao vọt lên từ phía sau. Nó phanh gấp ngay sát cạnh Tô Thanh Sơn, tạo ra một tiếng ồn chói tai của lốp xe ma sát với mặt đường. Chiếc xe dừng lại đột ngột đến mức bụi tung lên cao.
Trước khi Tô Thanh Sơn kịp phản ứng hay chạy trốn, cánh cửa sau xe bật mở. Hai bóng người mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai thấp che mặt, nhanh chóng nhảy ra. Họ di chuyển cực kỳ chuyên nghiệp và dứt khoát.
Tô Thanh Sơn lùi lại định chạy, nhưng đã quá muộn. Một người trong số đó dùng tốc độ đáng kinh ngạc áp sát cậu. Hắn giơ tay, trên tay là một chiếc khăn trắng tẩm hóa chất nồng nặc.
"Này! Các người làm cái quái gì..." Tô Thanh Sơn chưa kịp nói hết câu, cảm thấy một lực mạnh ghì vào đầu và chiếc khăn lập tức bịt kín mũi và miệng cậu.
Hương vị cay nồng, hăng hắc của hóa chất xộc thẳng vào mũi và phổi, khiến cậu choáng váng. Tô Thanh Sơn cố gắng giãy giụa, đạp chân, và đẩy tay người đang giữ mình, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Sức lực của đối phương quá mạnh, và chất lỏng trên khăn có tác dụng cực kỳ nhanh chóng.
Mí mắt cậu nặng trĩu, cơ thể nhanh chóng mềm nhũn ra, đầu óc quay cuồng. Giọng nói của cậu bị bóp nghẹt, chỉ còn là những âm thanh ú ớ không rõ ràng.
"B-buông ra..."
Cảm giác cuối cùng của Tô Thanh Sơn là bị xốc nách, kéo thô bạo vào bên trong chiếc xe đen. Cánh cửa đóng sập lại một cách lạnh lùng, dứt khoát.
Rầm!
Chiếc xe lại một lần nữa tăng tốc, hòa vào dòng xe cộ đông đúc của thành phố, nhanh chóng biến mất khỏi con phố.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, không một ai trên đường kịp phản ứng. Mọi người đều đứng lại, há hốc mồm kinh ngạc nhìn theo chiếc xe đen. Phải mất vài giây, họ mới hoàn hồn.
"Trời ơi! Vừa mới có vụ bắt cóc giữa ban ngày à?" một người thốt lên.
"Cậu ta mặc đồ bệnh nhân tâm thần mà, chắc là bị bắt lại rồi." Một người khác bình luận, giọng điệu có chút thờ ơ.
"Thế sao phải làm vậy nhỉ, với lại ăn mặc bọn họ không giống bác sỹ hay y tá cho lắm."
Cách đó không xa, cái bóng mặc áo khoác xám tro, vốn đang theo dõi Tô Thanh Sơn, khẽ nghiêng đầu. Hắn đứng yên lặng nhìn chiếc xe đen biến mất ở cuối con đường, rồi chậm rãi rút tay vào túi áo, lẳng lặng quay người, bước đi theo hướng ngược lại, vẻ mặt hoàn toàn không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.
Bên trong chiếc xe tối tăm, Tô Thanh Sơn đã hoàn toàn bất tỉnh. Cậu nằm co ro trên sàn xe, cảm nhận những cú xóc nảy liên hồi. Hơi thở đều đặn, nhưng vẫn còn vương mùi hóa chất.
Tô Thanh Sơn lờ mờ tỉnh dậy. Cảm giác đầu tiên là một cơn đau nhói ở cổ tay và cổ chân, nơi những sợi dây thừng thô ráp đang siết chặt. Mí mắt cậu nặng trĩu, phải cố gắng lắm mới mở được.
Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Tô Thanh Sơn là trần nhà cao, lợp bằng tôn đã rỉ sét, thủng lỗ chỗ. Ánh sáng lờ mờ, xám xịt len lỏi qua những vết nứt, không đủ làm sáng bừng không gian rộng lớn này.
Cậu nhận ra mình đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đặt giữa một nhà xưởng bỏ hoang. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, trộn lẫn mùi rêu mốc và kim loại han gỉ. Xung quanh là những bức tường bê tông đổ nát, cỏ dại mọc bò lên cả sàn nhà, tạo nên một khung cảnh hoang tàn, u ám.
"Vẫn chưa hết ảo giác sao?" Tô Thanh Sơn thầm nghĩ, cố gắng cử động nhưng vô ích. Cậu hít một hơi sâu, trấn an bản thân rằng đây là ảo giác nhất định là ảo giác.
Lúc này, cậu mới bắt đầu quan sát xung quanh. Cách cậu không xa, có khoảng mười người khác cũng đang bị trói trên những chiếc ghế tương tự. Trong số những người bị trói đó, có ba người khiến Tô Thanh Sơn đặc biệt chú ý.
"Này..." Tô Thanh Sơn khẽ gọi, giọng khàn đặc. Cậu hướng ánh mắt về phía Trần Bạch Dương, người có vẻ tỉnh táo nhất. "Anh bạn tóc đen mắt xanh. Đây là đâu vậy?"
Trần Bạch Dương quay hẳn đầu về phía Tô Thanh Sơn, đôi mắt xanh như đại dương sâu thẳm nhìn thẳng vào cậu. Anh ta không trả lời ngay, chỉ im lặng quan sát cậu.
Phạm Thái Cường ngồi bên kia lại lên tiếng, giọng nói ồm ồm đầy sự tức giận. "Mày câm đi thằng điên, con mẹ nó! Bọn chó chết đó vừa đánh tao ngất xỉu rồi lôi tao đến đây!" Anh ta cố gắng giãy giụa, chiếc ghế gỗ kêu cọt kẹt như sắp vỡ.
Bị Phạm Thái Cường xỉ vả, Tô Thanh Sơn lập tức nổi cơn thịnh nộ, dứt khoát nhìn thẳng vào hắn và gằn giọng quát. "Thằng nào có cái đầu nhuộm bảy sắc cầu vồng, lạc vào đây vậy? Nhìn cái mặt với kiểu tóc của mày, chắc chắn là một báo con rồi!"
"Mày vừa nói ai là báo con hả!?" Phạm Thái Cường tức tối gầm lên, nhìn chằm chằm Tô Thanh Sơn.
Trần Bạch Dương cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng và dứt khoát, không mang chút cảm xúc.
"Tụi mày im hết đi có người tới kìa!"
Trong bầu không khí căng thẳng và u ám, lời nói lạnh lùng của Trần Bạch Dương cắt ngang cuộc đối thoại. Tất cả những người bị trói lập tức im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía cửa chính của nhà xưởng, nơi có tiếng bước chân đang vang lên.
Cánh cửa kim loại nặng nề kẽo kẹt rồi mở ra. Một nhóm người mặc đồ đen bước vào, tất cả đều mang mặt nạ hình cáo. Những chiếc mặt nạ này được thiết kế tinh xảo và đáng sợ, che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt. Điểm chung là chúng đều có màu đỏ rực, tạo nên một sự đồng bộ đáng sợ.
Người dẫn đầu nhóm nổi bật hơn hẳn. Hắn mặc trang phục tương tự nhưng chiếc mặt nạ cáo lại có màu trắng tinh, tạo thành một sự đối lập rõ rệt. Dáng người cao lớn, hắn bước đi chậm rãi, từ tốn, ánh mắt quét qua từng người đang bị trói.
"Chào mừng các vị có mặt ngay tại đây." Người mang mặt nạ trắng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự lạnh lùng đến rợn người. Hắn dừng lại ngay trước hàng ghế của những người bị bắt cóc.
"Tôi tên là Cáo Một Đuôi."
Ngay lập tức, một người đàn ông trung niên ở hàng ghế đầu, người có vẻ ngoài phong độ, nhưng đang hoảng loạn tột độ, không giữ được bình tĩnh.
"Chúng mày là ai? Mau thả tôi ra! Tôi sẽ cho các người rất nhiều tiền! Thả tôi ra ngay lập tức!" Hắn gào thét, cố gắng giãy giụa một cách tuyệt vọng.
Cáo Một Đuôi nghiêng đầu, chiếc mặt nạ trắng tĩnh lặng không một chút cảm xúc. Hắn giơ tay ra hiệu cho những người khác im lặng.
"Xin quý vị bình tĩnh một chút để tôi hoàn thành lời chào của mình." Hắn nói, giọng điệu vẫn giữ sự điềm đạm.
Nhưng người đàn ông kia vẫn tiếp tục la hét, lời lẽ ngày càng trở nên thô tục và yêu cầu được thả. Sự kiên nhẫn của Cáo Một Đuôi dường như đã cạn. Hắn chậm rãi rút ra một khẩu súng ngắn màu đen từ bên trong áo khoác.
"Được rồi." Hắn thở dài, như thể đang làm một việc hết sức bình thường.
"Tôi sẽ thả ngài ra."
Đoàng!
Âm thanh khô khốc, chát chúa của tiếng súng vang vọng khắp nhà xưởng. Người đàn ông trung niên bỗng im bặt, đầu hắn đổ gục xuống. Máu đỏ tươi bắn tung tóe, không chỉ nhuộm đỏ sàn nhà xưởng cũ kỹ mà còn văng lên khuôn mặt Phạm Thái Cường, người ngồi ngay bên cạnh.
"Thả linh hồn ngài rời khỏi thể xác dơ bẩn này, tôi thật là tốt bụng."
Sự kinh hoàng tột độ khiến Phạm Thái Cường hét lên một tiếng thất thanh, tiếng kêu bị bóp nghẹt bởi chiếc dây thừng siết chặt cổ tay.
"Á! Giết người! Giết người! Thả tôi ra! Tôi không liên quan! Cứu mạng!" Phạm Thái Cường rên rỉ, cơ thể run rẩy dữ dội.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Cáo Một Đuôi không hề do dự. Hắn liên tục bóp cò, khẩu súng trong tay hắn như một lưỡi hái tử thần. Mỗi tiếng súng vang lên lại có thêm một nạn nhân gục xuống. Cứ thế, hắn đồ sát cho đến khi tiếng la hét cuối cùng trong nhà xưởng tắt hẳn.
Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và mùi máu tanh nồng xộc vào mũi.
Tô Thanh Sơn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Cậu hoàn toàn đơ người, cảm xúc hỗn loạn đến mức tê liệt.
Cậu không thể tin nổi vào mắt mình. Toàn bộ cơ thể cậu cứng đờ, không thể cử động, không thể thốt ra một lời nào.
Cáo Một Đuôi lúc này đã cất khẩu súng, hắn lại đứng đối diện với những người còn sống sót, vẻ mặt ẩn sau lớp mặt nạ trắng vẫn không hề thay đổi. Hắn nhìn chằm chằm vào ánh mắt kinh hoàng của những người còn sống sót.
"Có lẽ các vị đã im lặng mà nghe tôi nói rồi nhỉ?" Hắn mỉm cười, một nụ cười ẩn giấu sau chiếc mặt nạ cáo trắng, nhưng giọng nói thì đầy sự hài lòng bệnh hoạn. "Tuyệt vời. Sự hợp tác luôn được đánh giá cao."
Hắn bước đi dọc theo hàng người, dừng lại một chút trước Tô Thanh Sơn, khiến cậu cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
"Bệnh nhân! Tâm Thần?"
Chaporia
Bình Luận (0)