Dù không thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt Cáo Một Đuôi, nhưng chắc chắn có thể nhận ra sự kinh ngạc tột độ trong giọng nói của hắn. Hắn xoay người nhìn về phía đám người đeo mặt nạ rồi chỉ tay quát tháo.
"Các người làm ăn kiểu gì vậy!? Sao lại đi bắt một bệnh nhân tâm thần về đây!"
Mấy người áo đen nhìn nhau, rồi lập tức chỉ đích danh ba người trong nhóm và đẩy ra. Ba người bị đẩy ra, buộc phải tiến đến trước mặt Cáo Một Đuôi.
"Nói xem, tại sao lại bắt nhầm người này?"
Ba người run rẩy quỳ xuống, tay chạm đất. Giọng một nam thanh niên ở giữa cất lên.
"Sếp à, chúng em cũng là bất đắc dĩ. Sếp thử nghĩ xem, sếp yêu cầu chúng em trong vòng hai giờ phải bắt một người nào đó đem tới đây. Lúc đó chúng em đang gấp rút nên bắt đại.
Cáo Một Đuôi đưa tay đập vào trán, giọng nói lộ rõ sự bất lực. Đúng là hắn đã yêu cầu phải có con tin trong vòng hai giờ và nhóm này đã đến đúng giờ quy định.
"Thôi, bỏ đi..."
Ba người nghe vậy liền mừng rỡ, dập đầu xuống đất cảm ơn rối rít. Nhưng không để họ nói thêm lời nào, tên Cáo Một Đuôi khẽ nhếch mép cười, giọng nói u ám vang lên.
"Tội sống có thể miễn! Nhưng tội chết khó lòng mà tha!"
"Khà khà khà! Người đâu, mau mang bọn chúng đi hiến tế cho thần linh vĩ đại!"
Sắc mặt ba người áo đen tái nhợt thấy rõ. Một người trong số họ kêu lên gấp gáp, trán dính đầy máu, không ngừng run rẩy cầu xin.
"Sếp! Tụi em biết sai rồi! Xin sếp tha thứ lần cuối! Bọn em hứa sẽ bắt về hai người, không, là bốn người!"
Cáo Một Đuôi hoàn toàn lờ đi bọn chúng. Đám người phía sau lập tức hành động, lôi xềnh xệch ba kẻ đó ra khỏi nơi này và đi thẳng xuống thang máy. Cáo thở hắt ra một hơi dài, rồi quay đầu nhìn về phía Tô Thanh Sơn.
"Bệnh viện Mặt Trời Mọc, mã số 001."
Đối mặt với kẻ tự xưng là Cáo Một Đuôi, là một tên giết người không ghê tay, lúc này trong lòng Tô Thanh Sơn trở nên rối bời hơn bao giờ hết.
"Này, cậu thiếu niên trẻ tuổi, tên cậu là gì?" Cáo Một Đuôi hỏi Tô Thanh Sơn với giọng điệu ấm áp đến khó tin.
Tô Thanh Sơn vô thức buột miệng nói tên mình. "Tô Thanh Sơn..."
Dưới ánh đèn lờ mờ và lạnh lẽo, tiếng cười khàn khàn của Cáo Một Đuôi vang vọng, mang theo sự điên cuồng và phấn khích đến rợn người. Hắn không nói gì thêm với Tô Thanh Sơn mà xoay người, bước nhanh về phía đám người áo đen còn lại đang đứng im lặng như tượng.
Hắn giơ hai tay lên cao, làm một động tác khuấy động đầy kịch tính, rồi hô to với giọng nói sắc lạnh và vang dội, khiến không khí lạnh đi.
"Những người đang có mặt tại đây, đều là những người được chọn, để trở thành Vận Mệnh!"
Sự im lặng bao trùm đáp lại lời tuyên bố kinh hoàng đó. Hắn ta thản nhiên nhìn lướt qua từng khuôn mặt của những người đang bị trói.
Rồi, Cáo Một Đuôi vỗ tay bốp bốp, âm thanh dứt khoát khiến mọi người giật mình. Hắn nghiêng đầu, nụ cười nhếch mép càng trở nên rộng hơn, để lộ một sự phấn khích bệnh hoạn.
"Và cách để trở thành Vận Mệnh cũng đơn giản thôi, đó là chơi trò chơi..."
Hắn kéo dài từ chơi trò chơi một cách chậm rãi, như đang thưởng thức nỗi sợ hãi, sự chờ đợi căng thẳng của những người xung quanh.
"Tên trò chơi là. Sinh Sinh, Cửu Tử!"
"Vui không? Có kích động không? Ha ha ha! Vỗ tay đi nào mọi người!"
Hắn vỗ tay lần nữa, nhưng lần này chỉ có một mình hắn, tiếng vỗ tay cô độc và điên loạn, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đáng sợ của đám người áo đen. Tô Thanh Sơn cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cái tên trò chơi đó, Sinh Sinh Cửu Tử nghe là biết không tốt đẹp gì.
"Phần thông tin còn lại, xin mời các vị tự tìm hiểu nhé. Dù sao, đã có tới mười vạn người tham gia bên ngoài đại sảnh rồi."
Mười vạn người? Mười vạn con người đang chờ đợi một trò chơi sinh tử? Con số khổng lồ đó như một cú đánh mạnh vào đầu óc Tô Thanh Sơn.
"Xong rồi, và giờ thì tôi xin chúc mọi người... ngủ ngon!"
Vừa dứt lời, một cảm giác buồn ngủ đột ngột và mạnh mẽ không thể cưỡng lại được ập đến, mạnh hơn bất cứ lúc nào trước đây.
Tô Thanh Sơn cố gắng mở to mắt, cố gắng giữ lấy ý thức, nhưng đầu óc cậu quay cuồng. Mí mắt cậu nặng trĩu. Cậu nhận ra, đây không phải là cơn buồn ngủ thông thường. Có thứ gì đó trong không khí, hay trong ánh đèn...
Sức lực như bị rút cạn. Trước khi hoàn toàn ngã gục, hình ảnh cuối cùng cậu thấy là nụ cười đầy ẩn ý của Cáo Một Đuôi đang từ từ biến mất vào bóng tối.
Cơn buồn ngủ lại ập đến không đúng lúc. Tô Thanh Sơn chìm vào giấc ngủ thiếp đi...
Khi tỉnh dậy, Tô Thanh Sơn cảm thấy lạnh lẽo.
Cậu mở mắt, trần nhà màu trắng xám đập vào mắt cậu. Xung quanh cậu không còn là cái xưởng bỏ hoang mà thay vào đó là một không gian rộng lớn, đầy ắp tiếng ồn ào và tiếng bước chân gấp gáp. Cậu đã được cởi trói và đang nằm trên một chiếc giường kim loại đơn sơ.
Cậu bật dậy, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng. Cậu nhận ra mình đang ở trong một khu vực giống như một nhà kho hoặc doanh trại khổng lồ.
Hàng trăm, có lẽ là hàng nghìn người đang di chuyển hỗn loạn. Một số người đang hoảng loạn, gào thét. Một số khác thì im lặng, thất thần.
Tất cả mọi người đều đeo trên cổ một chiếc thẻ kim loại có in số và ký hiệu mà cậu không hiểu.
Tô Thanh Sơn theo phản xạ đưa tay lên cổ mình. Cậu cảm thấy một chiếc thẻ kim loại lạnh ngắt. Cậu lật nó lên, dòng chữ và số được khắc sâu vào kim loại.
Nhóm. Ba Trăm Sáu Mươi.
Đột nhiên, một giọng nói khô khan, vang vọng qua hệ thống loa phát thanh gắn trên trần nhà, cắt đứt mọi tiếng ồn ào.
"Chú ý, các Vận Mệnh! Chào mừng đến với khu vực tập kết. Chúng tôi sẽ bắt đầu phân phát Quy tắc Sinh Sinh Cửu Tử sau 10 phút nữa. Ai cố gắng chống cự hoặc chạy trốn sẽ bị loại bỏ ngay lập tức."
"Trò chơi hôm nay, chính là Sống sót trong Bệnh viện Bảy Ngày. Xin lưu ý, có yếu tố tâm linh đấy nhé!"
Tô Thanh Sơn đứng sững như tượng, lắng nghe tiếng ồn ào của đám đông, tiếng thông báo trò chơi, tất cả hỗn loạn trộn lẫn vào nhau khiến cậu cực kỳ bối rối. Đúng lúc đó, một bàn tay đột nhiên chạm vào vai cậu.
Tô Thanh Sơn quay lại nhìn thì thấy có khoảng ba người đàn ông. Trong số đó, có một khuôn mặt quen thuộc mà cậu dường như đã thấy ở đâu đó.
"Cậu là người mới phải không? Vậy thì lập nhóm với bọn này đi."
Người vừa nói là một thanh niên đeo kính, thân hình gầy gò với mái tóc đen, dung mạo trông khá bình thường.
"Chào. Tôi là Lý Trí Viễn," người có mái tóc nấm mỉm cười nói. "Tôi thấy cậu đứng một mình nãy giờ mà chưa có nhóm. Hay là tham gia cùng với bọn tôi đi"
Tô Thanh Sơn nhìn bàn tay đang chìa ra, rồi lia mắt qua ba người còn lại trong nhóm. Một người con trai với mái tóc hai mái, vóc dáng trung bình nhưng ánh mắt lại rất bình tĩnh, người kia thì có mái tóc bảy sắc cầu vồng và khuôn mặt khá hung tợn.
"Người có cái tóc cầu vồng kia tên là Phạm Thái Cường, còn người đối diện là Trần Bạch Dương." Đẩy gọng kính lên hắn khẽ nói tiếp. "Thế, cậu tên là gì?"
"Tô Thanh Sơn," cậu đáp lại, bắt tay với Lý Trí Viễn. "Anh bạn, đây là đâu vậy?"
Lý Trí Viễn thở dài nói. "Sảnh chờ, hoặc cậu có thể gọi là hòn đảo hoang, BULO, ở đây cứ cách một tuần sẽ phải tham gia một trò chơi."
Lý Trí Viễn nhìn lên cái loa thông báo rồi đưa tay chỉ vào nó rồi nói. "Cái loa đó cứ cách vài tuần sẽ phát thông báo hoặc nếu có gì đó khẩn cấp nó cũng báo trước luôn."
Tô Thanh Sơn nói với Lý Trí Viễn. "Ở sảnh này có mười vạn người thật sao?"
"Chính xác," Lý Trí Viễn gật đầu, kéo Tô Thanh Sơn ra một góc khuất hơn một chút. "Mười vạn người bị phân tán khắp đảo này. À đúng rồi đám người mới các cậu chắc chưa hiểu gì ha. Đây, tôi có một bản sao."
Trí Viễn rút ra một tờ giấy in được gấp gọn, đưa cho Tô Thanh Sơn.
Quy Tắc Sinh Sinh Cửu Tử
Quy tắc cơ bản. Mỗi Vận Mệnh được cung cấp một thẻ kim loại trên cổ. Thẻ là bằng chứng để được tính là người sống sót. Mất Thẻ thì tương đương với chết!
Khu vực an toàn có đầy đủ thức ăn, nước uống và vật phẩm sơ cứu. Tuy nhiên, chúng sẽ không được bổ sung sau ba ngày, trừ khi vận mệnh giả có điểm sinh tồn.
Cấm tấn công trực tiếp các Vận Mệnh khác bằng vũ khí gây sát thương chí mạng, trừ khi đối phương tấn công trước. Người vi phạm sẽ bị loại bỏ ngay lập tức.
Tô Thanh Sơn đọc lướt qua, lông mày nhíu chặt lại, nhìn thẳng vào mắt Lý Trí Viễn. "Sao cậu lại chọn tôi mà không phải người khác? Với lại, cậu nhìn chiếc áo tôi đang mặc xem."
Lý Trí Viễn cười đáp. "Thì sao chứ? Tôi không kỳ thị người có vấn đề tâm lý. Hơn nữa, tôi đã quan sát cậu rất lâu rồi, cậu hoàn toàn không có biểu hiện nào là của người bị tâm thần cả."
Tiếng chuông báo động đột nhiên vang lên chói tai, cắt ngang cuộc trò chuyện.
"Năm phút nữa, Vận Mệnh giả sẽ được chuyển đến Bệnh viện. Hãy lập nhóm và chuẩn bị!" Giọng nói khô khan từ loa phát ra, gấp gáp và lạnh lẽo.
Phạm Thái Cường, mặt cắt không còn giọt máu. "Chúng ta phải làm gì? Chúng ta có nên chạy trốn không?"
Lý Trí Viễn lắc đầu. "Không kịp rồi. Chúng ta phải đi theo. Cảnh báo trong Quy tắc rất rõ, ai cố gắng chống cự hoặc chạy trốn sẽ bị loại bỏ ngay lập tức."
Tô Thanh Sơn nắm chặt tờ Quy tắc trong tay.
"Được rồi. Lập nhóm," Tô Thanh Sơn nói dứt khoát. "Nhưng tôi chỉ có một yêu cầu. Mọi quyết định lớn, chúng ta phải đồng thuận."
Lý Trí Viễn gật đầu, hài lòng với câu trả lời. "Tôi đồng ý."
Hai người còn lại thấy vậy cũng nói theo. "Tôi đồng ý."
Chưa đầy năm phút sau, hàng loạt cánh cửa kim loại mở ra. Những người đàn ông mặc đồ đen mặt nạ đỏ lập tức xuất hiện, thúc giục hàng trăm người di chuyển.
Tô Thanh Sơn và cả nhóm đi theo đám đông. Họ được đưa lên một chiếc xe buýt tối đen, cửa sổ bị bịt kín. Khoảng mười phút xóc nảy, chiếc xe dừng lại.
"Xuống xe! Bệnh viện đã tới!"
Họ bị đẩy ra ngoài. Đứng trước mặt họ là một tòa nhà khổng lồ, cũ nát. Dưới ánh trăng mờ nhạt, bệnh viện trông như một ngôi nhà ma ám.
"BỆNH VIỆN TÂM THẦN MẶT TRỜI MỌC". Dòng chữ trên tấm bảng đã rỉ sét.
Đoàn người được đưa vào một đại sảnh âm u. Ngay trước lối vào, một dòng chữ lớn được viết bằng sơn đỏ, như máu.
QUY TẮC CẦN GHI NHỚ.
Một, bệnh nhân không được chạy trên hành lang sau mười giờ tối. Hai. Nước uống từ vòi nước ở tầng ba có độc. Tuyệt đối không uống. Ba. Không được gõ cửa phòng số 001. Dù có bất kỳ tiếng động nào.
Tô Thanh Sơn và những người khác ngỡ ngàng nhìn những dòng chữ.
"Đây là..." Tô Thanh Sơn lắp bắp, giọng run rẩy.
Lý Trí Viễn nuốt nước bọt. "Đây là Quy tắc của bệnh viện! Chúng ta phải tuân theo!"
Tô Thanh Sơn nhắm mắt lại. Cơn đau đầu quen thuộc lại ập đến. Hắn trong lòng thầm nói.
"Cái này, hình như mình từng thấy đâu rồi."
"Điểm danh! Nhóm Ba Trăm Sáu Mươi! Đi theo hướng này!"
Chaporia
Bình Luận (0)